Lưới trời & những bản án bỏ túi
Author: Tưởng Năng Tiến Posted on: 2018-06-18
Sẽ có ngày dân nổi can qua. Chúng sẽ quỳ lạy xin tha khoan hồng. (Vũ Thư Hiên)
 
Tôi vì lười nên dốt, rất dốt. Sau những chuyện lùm xùm quanh vụ ông Trịnh Xuân Thanh, tôi chợt nhận ra là mình chỉ biết chút xíu về nước Đức – vào thưở xa xưa – qua vài chục cuốn phim và những tác phẩm của Erich Maria Remarque. May nhờ những trang bút ký (đầy ắp những tình tiết nóng hổi và rất cảm động) của tác giả Nguyễn Thọ – vừa được phổ biến trên trang FB của ông – tôi mới học hỏi được thêm lắm điều thú vị về đất nước này. 
Năm 1967, khi mới 16 tuổi, Nguyễn Thọ được gửi sang Đông Đức học nghề cơ khí vô tuyến điện. Năm 1971, ông trở về nước làm việc cho Đài Truyền Hình Việt Nam. Đến năm 1991, “ Tôi quá ngán ngẩm nên bỏ sang Đức …” ông tâm sự.
Trở lại chốn cũ, việc làm đầu tiên của Nguyễn Thọ là cố công tìm kiếm thầy cô và bè bạn xưa cũ. Hai mươi năm tuy không phải là một quãng thời gian quá dài nhưng cảnh hý trường, xem ra, cũng rõ nét tang thương cho bao kiếp nhân sinh ngắn ngủi.
Tôi xin phép được ghi lại đôi điều (vắn tắt) về cuộc đời của một nhân vật bị nhà nước Cộng Hoà Dân Chủ Đức kết án 4 năm tù, với tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền,” theo lời của kỹ sư Nguyễn Thọ:
Ngày 3.10 nước Đức thống nhất được 27 năm. Ngày ấy người dân Đông Đức chẳng hề đao to búa lớn, chẳng đòi lật đổ hay đa đảng, họ chỉ hô to: Chúng tôi là nhân dân! (Wir sind das Volk) và lịch sử đã sang trang… Bẩy năm trước đó, đúng ngày 3.10 năm 1983, người bạn thời niên thiếu của tôi, Michael Verleih, bị mật vụ STASI bắt giam khi hắn đang đạp xe đến cơ quan làm việc.
Micha bị tra tấn và hành hạ trong nhà tù khét tiếng của STASI ở Brandenburg, nơi mà ông Heinz Verleih, bố hắn, đã từng bị Hitler giam giữ nhiều năm…
Ở nơi chín suối, ông Heinz đã không ngờ rằng, các đồng chí sau này của ông quyết giam giữ con trai duy nhất của ông bốn năm cùng đám tù thường phạm hung hãn đến mức bệnh lý, với mục tiêu dùng bàn tay chúng thủ tiêu một người bất đồng chính kiến.
Khi Micha bị bắt, STASI đã tịch thu toàn bộ tủ sách và lấy đó làm bằng chứng để cáo buộc hắn là lưu giữ các tài liệu phản động…
Bản thân Micha cũng là nạn nhân của 3 kẻ ác bụng: Thiếu tá Mascher, người trực tiếp điều tra, hỏi cung anh trong suốt mấy năm liền, bà chánh án Gerda Klabuhn và bà công tố viên Christa Krüger. Cả ba người này đều biết rõ Micha không hề nằm trong tổ chức chống đối nào. Họ cũng biết cậu thanh niên con nhà cách mạng nòi này viết thư ngỏ gửi lãnh đạo hai nước Đức yêu cầu hòa bình và thống nhất đất nước chỉ vì lòng yêu nước.
Nhưng cả 3 cùng quyết tâm bẻ gãy ý chí của Micha và họ đã bất chấp mọi lập luận của Micha về quyền tự do công dân của anh… Rồi bộ ba quyết định cho Micha lãnh án 4 năm tù. Luật sư khỏi cần cãi! Với cái án 4 năm tù đó, cậu còi Micha chắc sẽ không bao giờ đạt định mức lao động và chắc sẽ ngồi tù mọt gông…
Sau ngày thống nhất đất nước Micha và gia đình không hề nghĩ đến việc trả thù ba vị quan chức cũ. Tai sao vậy? Tôi hỏi.
Họ vì mù quáng nên muốn phá hoại đời tớ, nhưng chúng tớ đâu có sụp đổ. Nay tớ không muốn hại họ làm gì vào buổi chợ chiều. Để tiền bạc và thời gian làm việc khác.
Micha tha, nhưng những bàn tay đó dính quá nhiều bùn và máu nên có những nạn nhân khác không tha. Tháng 3.1998 Micha đọc báo thấy bà quan tòa Klabuhn bị bắt trên đường phố và tống giam. Lý do là có nhiều tù chính trị kiện bà này vì những bản án bỏ túi vô nhân đạo…
Bà công tố viên Christa Krüger thì từ năm 1994 đã phải hầu tòa. Lý do là bà ta đã bị một cặp vợ chồng Đông Đức kiện vì đã bỏ tù họ 3 năm, chỉ vì họ viết thư cho báo chí Tây Đức kể về vụ đơn xin xuất cảnh sang Tây Đức đoàn tụ gia đình 5 lần bị từ chối. Tất nhiên Krüger và đồng bọn chống trả quyết liệt, cũng như trong các vụ khác. Khui hồ sơ ra thì thấy bà này đã từng bỏ tù 25 người chỉ vì họ có ý đồ hoặc đệ đơn xin di cư sang Tây Đức (xem ảnh). Tòa buộc tội bà này “Tước đoạt quyền tư do của công dân” và cho 2 năm tù treo, vì sức khỏe kém.
Micha không biết số phận của viên thiếu tá Mascher ra sao, nhưng cậu có đọc được hồi ký của một cựu tù nhân khác. Anh này kể lại là có gặp Mascher trong một siêu thị, hai người nhận ra nhau. Mascher sợ phải đối diện với nạn nhân của mình nên trốn như chuột. Anh này đuổi theo đến cùng, chỉ để chỉ vào mặt viên cựu sỹ quan thét lớn:
-Thằng hèn, hãy sống như con người, nhìn vào mắt tao đây!
Anh khinh bỉ bỏ đi, Mascher đứng như trời trồng, đầu cúi gục, vai buông xuôi.
Mỗi người một hình phạt khác nhau. Nhưng lưới trời là một.
Köln 02.06.2018
Kết luận về “lưới trời” sau những trang bút ký đẫm nước mắt của tác giả Nguyễn Thọ khiến tôi không khỏi liên tưởng đến những bản án bỏ túi, tại phiên tòa tại Hà Nội, vào hôm 4 tháng 6 năm 2018.
Luật sư Ngô Anh Tuấn và Trịnh Vĩnh Phúc cho biết tòa tuyên phạt như sau:
– BC Phạm Văn Trội: 7 năm tù, 1 năm quản chế
– BC Nguyễn Trung Tôn: 12 năm tù, 3 năm quản chế
– BC Nguyễn Bắc Truyển: 11 năm tù, 3 năm quản chế
– BC Trương Minh Đức: 12 năm tù, 3 năm quan chế.


Hội đồng xét xử phúc thẩm TANDCC gồm những thanh viên sau:
– Thẩm phán: Nguyễn Văn Sơn
– Thẩm phán Đặng Bảo Vĩnh
– Thẩm phán Điều Văn Hằng.
_.Kiểm sát viên: Hoàng Minh Thành
– Kiểm sát viên cao cấp VKSNDCC tại Hà Nội. 
Mai hậu, tôi tin rằng những thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ rồi cũng sẽ “tha” cho những vị thẩm phán có tên thượng dẫn – như ông Micha đã “tha” cho những kẻ đã khiến cho cuộc đời mình điêu đứng.
Tuy thế, người dân Việt Nam khó mà làm ngơ trước những tội ác chất chồng của đám quan toà vô lại (và bất nhân) ở đất nước này. Hoạ cộng sản sẽ qua, và sắp qua. Trong tương lai gần buộc sẽ phải có những phiên toà để xét xử những kẻ đang gieo rắc tội ác hiện nay.
Quá khứ cần phải được thanh thoả để cả dân tộc không phải bận tâm khi hướng đến tương lai.
 
Tưởng Năng Tiến
 =========
Mời đọc thêm:
Khi sát thủ biến thành đại hiệp
Lưu Hiểu Ba | Hồ Như Ý dịch
 
Ngày 1 tháng 7 năm 2008, kỷ niệm 87 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc. Thanh niên Bắc Kinh tên là Dương Giai chuyên môn chọn đúng ngày 1 tháng 7 này xông vào Cục cảnh sát Áp Bắc ở Thượng Hải, vung dao giết cảnh sát, chết 6 người, bị thương 5 người.
Sự thảm liệt của vụ án này đã đưa tới sự chú ý ở trong và ngoài nước, đồng thời đưa tới cảm khái đối với Dương Giai to gan làm liều, dám một mình xông vào Cục cảnh sát nơi mà người người đều sợ hãi; Sự việc cũng cho thấy sự vô dụng của Cục cảnh sát Thượng Hải khi mà ở ngay trong địa bàn của mình, lại bị một mao đầu tiểu tử dùng sức một người chống lại cả bầy cảnh sát.
Cho đến nay, phía chính quyền không hề đưa ra được bằng chứng liên quan đến động cơ vụ án giết cảnh sát của Dương Giai, đầy đủ cho câu chuyện của họ; ngược lại phiên bản câu chuyện của dư luận bị chính quyền đứng ra phủ định thì lại được lưu truyền rộng rãi.
Vào tháng 10 năm ngoái Dương Giai tới Thượng Hải đi du lịch, thuê xe đạp thay vì đi bộ, cảnh sát phân cục Áp Bắc nghi ngờ anh ta ăn cắp xe đạp, bắt giải về Cục cảnh sát thẩm vấn; về sau sự việc được làm sáng tỏ, vô tội, Dương được cảnh sát phóng thích. Nhưng trong thời gian bị cảnh sát câu lưu, anh ta đã bị cảnh sát thẩm vấn bức cung và đánh đập ngược đãi, cơ quan sinh dục bị tổn thương, từ nay về sau không cách nào có con cái. Thế là, Dương Giai khởi kiện cảnh sát phân cục Áp Bắc, yêu cầu bồi thường 30 nghìn tệ; nhưng phía cảnh sát chỉ đồng ý bồi thường 15 nghìn tệ. Dương từ chối không nhận, nhiều lần đi tới phân cục cảnh sát Áp Bắc phân biện lý lẽ; phía cảnh sát mất kiên nhẫn, đơn giản là không để ý đến anh ta.
Phiên bản dân gian về động cơ gây án của Dương Giai vừa xuất hiện, dư luận trên mạng internet liền xuất hiện phân hóa, trong tâm trí của rất nhiều dân cư mạng, thủ phạm giết người Dương Giai biến thành “đại hiệp” thay trời hành đạo hoặc là “anh hùng thảo căn” có gốc gác bình dân phản kháng nền tư pháp bạo ngược. Thậm chí có dân cư mạng đưa lên những tweet có tiêu đề “Nguyện ý chăm sóc mẹ già Dương mẫu hãy giơ tay!” với nội dung như sau: “Mẫu thân của anh hùng xin đừng bi thương, từ nay về sau chúng con chính là con của mẹ, có khó khăn gì, chúng con giúp đỡ!”
“Sát thủ” tàn nhẫn biến thành “đại hiệp” hay “anh hùng thảo căn” được người người khâm phục, những gì mà dân ý trên mạng internet cho thấy ở đây, tuyệt đối không phải là vì người dân máu lạnh, mà vì tính bạo ngược và bất công tư pháp của chế độ hiện hành; nó càng cho thấy sự đối lập nghiêm trọng giữa người dân và chính quyền cùng sự yêu hận rõ ràng của dư luận. Đằng sau sự đồng tình và kính phục Dương Giai, là sự căm ghét, ghê tởm đối với chế độ độc tài cũng như công cụ chuyên chính của nó, là sự oán hận đối với nền tư pháp bất công cũng như lực lượng chấp pháp.
Đầu tiên, cải cách què quặt được chủ đạo bởi quyền lực độc tài dẫn tới những nứt vỡ xã hội khó có thể phục hồi. Sau khi Hồ Cẩm Đào Ôn Gia Bảo lên cầm quyền, cao giọng truyền bá “Xã hội hài hòa”, thể hiện rõ một cách chính xác xã hội Trung Quốc hiện nay không hề hài hoà. Tiếp theo, phàm là quốc gia độc tài, nhất định là nhà nước cảnh sát. Cảnh sát là công cụ chuyên chính; nó nắm trong tay quyền lực được chế độ cho phép lạm dụng bạo lực, vừa là để duy trì ý chí độc tài và trở thành tiên phong chà đạp lên nhân quyền của người dân trong nước, đồng thời nó cũng nhất định đưa tới mối quan hệ hết sức căng thẳng giữa cảnh sát và người dân. Cuối cùng, nền tư pháp trong tay Đảng thì không thể có công bằng tư pháp. Luật pháp Trung Quốc không phải là chế độ bảo vệ công bằng công chính xã hội, mà là công cụ để quyền lực độc tài thực hiện ý chí thống trị của nó. Khi nền tư pháp đảng trị thôn phệ pháp trị thật sự, thì cảnh sát lạm dụng quyền lực chấp pháp và có luật nhưng không tuân theo sẽ trở thành điều bình thường, quyền lợi của công dân bị tổn hại nhưng không nhận được công bằng từ phía tư pháp, người dân cũng sẽ mất đi sự tín nhiệm đối với luật pháp và các cơ quan thực thi pháp luật. Cụ thể đối với vụ án tấn công bạo lực đối với cảnh sát của Dương Giai, chính là vì môi trường tư pháp quá mức tồi tệ khắc nghiệp, dẫn tới kéo dài sự việc của Dương Giai và đẩy anh này vào tình thế nguy hiểm, dẫn tới việc giết cảnh sát kêu oan. Với ý nghĩa như vậy, nền tư pháp Đảng chủ dưới chế độ độc tài cần phải chịu trách nhiệm đầu tiên trong vụ án tấn công cảnh sát này.
Đồng cảm với kẻ yếu, kính phục kẻ yếu dám đứng lên thách thức kẻ mạnh là cảm xúc thường tình của con người. Dưới chế độ hiện hành ở Trung Quốc, người dân tuyệt đối luôn ở thế yếu so với cảnh sát, cá nhân người dân đơn lẻ lại càng là kẻ yếu đuối trong những kẻ yếu khi đối mặt với cơ quan cảnh sát. Hành động liều mạng đấu tranh của Dương Giai, không những là hành động kẻ yếu thách thức kẻ mạnh, mà còn là kẻ yếu nhất dám thách thức kẻ mạnh nhất; đây tuyệt không phải là dũng cảm bình thường, mà là đại dũng. Chính vì việc anh ta với thân phận của kẻ yếu nhất đã thách thức cơ quan có sức mạnh lớn nhất, dùng tính mạng bản thân thách thức quan quyền hùng mạnh nhất, nên anh ta mới nhận được danh hiệu “Dương đại hiệp” từ phía dư luận.


Dương Giai trước tòa. Bị tử hình bằng cách tiêm thuốc độc ngày 26/11/2008. Nguồn: http://www.asianews.it
Dương Giai trước tòa. Bị tử hình bằng cách tiêm thuốc độc ngày 26/11/2008. Nguồn: http://www.asianews.it
Kẻ giết người biến thành Dương đại hiệp, nó giống như sự kiện quần chúng phẫn nộ bao vây và đốt trụ sở huyện Ứng An, một lần nữa đưa ra lời cảnh cáo đối với chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc: nếu chính quyền đương cục không từ bỏ bạo lực và dối trá độc tài trị quốc, không khởi động thực thi cải cách chính trị với tự do báo chí và độc lập tư pháp thì oán hận của tầng lớp dân chúng yếu thế sẽ chỉ có thể tích lũy ngày càng nhiều, đối kháng giữa người dân và chính quyền ngày càng mãnh liệt; phương thức đấu tranh của người dân sẽ càng ngày càng khốc liệt, không những không thể có được “hài hòa”, mà ngược lại sẽ đưa tới những cuộc bạo động quy mô lớn không thể kiểm soát, đem Trung Quốc một lần nữa mắc kẹt vào vòng luẩn quẩn bạo lực.
 
2018 DCVOnline