Bài kiểm tra trắc nghiệm dành cho nghĩa thầy trò
Author: Kiều Phong Source: Việt NamThời Báo Posted on: 2018-07-11
Bình thường, ai cũng thể hiện là tốt đẹp và lịch sự cả. Cho đến khi xảy ra hoàn cảnh mà phải hy sinh hoặc là quyền lợi của mình, hoặc là hy sinh quyền lợi của tha nhân, thì đến khi ấy mới biết được ai là người tử tế bên ngoài, ai là người tử tế thật sự bên trong.
Mấy ngày qua, cả nước chuyền tay nhau đọc câu chuyện của sinh viên Trương Thị Hà và thầy Phạm Tấn Hạ. Dư luận cho rằng, trong đồn công an, hiệu phó của trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM không làm tròn nghĩa vụ của người thầy khi đã làm ngơ trước những gì xảy ra với một cô sinh viên của mình.
Trương Thị Hà, sinh năm 1994, vào học khoa Ngữ văn Anh của trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM sau khi tốt nghiệp chương trình chính quy ở đại học Luật Hà Nội. Cô sinh viên đồng thời cũng tham gia một cách tích cực những hoạt động xã hội tại Sài Gòn và được nhiều người yêu mến.


Thầy Phạm Tấn Hạ và sinh viên Trương Thị Hà.
Ngày 10 tháng 06 năm 2018, ngày biểu tình chống thông qua dự án luật đặc khu cho Trung Quốc mượn đất 99 năm, dân tộc Việt Nam đã xuống đường và làm nên một cuộc tuần hành lịch sử. Đáng chú ý là trong cuộc biểu tình lần này có rất đông sinh viên và học sinh. Trong đó nổi bật gương mặt của sinh viên Trương Thị Hà với biểu ngữ giăng cao trên đường Công xã Paris quận 1 Sài Gòn: “Cho Trung Quốc thuê đặc khu là bán nước!!! Tôi phản đối
Một tuần sau, ngày 17 tháng 06 năm 2018, hồi thứ hai của cuộc biểu tình lại diễn ra. Lần này, Hà bị bắt vào đồn công an. Tại đây, cơ quan chức năng thẩm vấn cô. Đồng thời, họ gọi được hiệu phó của trường là tiến sĩ Phạm Tấn Hạ và trưởng ban truyền thông của trường là Trần Nam lên đồn để cho chứng kiến buổi làm việc với sinh viên của ngôi trường từng một thời danh giá nhất Đông Dương (khi ấy trường có tên là đại học Văn Khoa Sài Gòn, sau 1975 sát nhập với trường đại học Khoa học Sài Gòn rồi đổi tên thành trường Tổng hợp). Hà kể lại buổi làm việc, trong bức tâm thư gửi thầy Hạ, là người ta đã dùng những từ rất nặng như “đĩ”, “điếm” để gọi cô, ngay trước mặt hai người thầy của cô. Thầy Hà, đương lúc Hà kêu cứu, trả lời một câu : “Tôi không biết về luật.” Xong thầy ký vào biên bản rồi ra về bình an vô sự.
Việc TS Phạm Tấn Hạ không lên tiếng về sinh viên của mình trong lúc nguy cấp ấy, chưa xác định là đúng hay sai, đã mang lại cho vị giáo chức này bản án gay gắt từ cộng đồng mạng. Đủ mọi thành phần đã chia sẻ bức thư của Hà để bảo vệ cô sinh viên trường Nhân văn, với những lời bình luận rằng đáng lẽ thầy Hạ phải làm gì đó cho sinh viên của mình ngay lúc ấy.
Câu chuyện của sinh viên Trương Thị Hà coi như một bài trắc nghiệm kiểm tra cho thấy nghĩa thầy trò thời này còn không, khi mà thể chế chính trị can thiệp sâu vào tận cả trong trường học. Bình luận về việc nhà cầm quyền dùng cách sai công an gây áp lực để nhà trường kìm hãm sinh viên tham gia chính trị, như trường hợp công an TP.HCM cho gọi hiệu phó trường Nhân văn lên để làm việc với Hà, nhà báo Huy Đức viết một cách hết sức kín đáo: “Làm sao một chế độ có thể đứng vững khi mà sự sợ hãi đã làm cho nhiều người trong chế độ đó quay lưng với sự thật, cạn kiệt tình thương, sẵn sàng phá vỡ những cấu trúc tưởng bền vững muôn đời như nghĩa thầy trò.
Một sinh viên đương thời khác là Nguyễn Văn Tráng, đồng cảm với câu chuyện của Hà, đã kể lại việc mình bị sách nhiễu liên tục trong thời gian học ở đại học Hồng Đức- Thanh Hóa. Tráng cho biết, anh đã bị nhà trường và khoa, cụ thể nhất là thầy Khiêm trưởng khoa, liên tục gọi lên làm việc như cơm bữa. Không những thế, trường còn để cho an ninh Thanh Hóa vào trường canh me Tráng như canh tội phạm.
Luật sư Lê Công Định, một nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng đọc được thư của Hà. Ông so sánh người thầy của mình với thế hệ giảng viên ngày nay. Thầy dạy luật và dạy tiếng Pháp cho luật sư Định, ông Võ Phúc Tùng đã kiên quyết không dỗ dành để học trò của mình nhận tội, dù ông được tặng quà cáp và quyền lợi từ giới chức chính phủ Hà Nội. Luật sư Định ca ngợi nhân cách của thầy Võ Phúc Tùng, một trí thức thứ thiệt thời Việt Nam Cộng Hòa, đồng thời bày tỏ tiếc nuối cho Hà khi Hà không may mắn gặp được người thầy có trách nhiệm như ông.
-----------
 
Ai sẽ trả lời cho em Trương Thị Hà?
Author: KongKong Posted on: 2018-07-05


Trương Thu Hà. Ảnh FB
Làm Thầy (chưa nói đến chính học trò đang là nạn nhân ở ngay trước mặt) khi chứng kiến cảnh “công an nhân dân” bắt người vô cớ và thẳng tay đánh đập, nhục mạ hàng trăm người vô tội thuộc đủ mọi thành phần tại trại tra khảo dã chiến Tao Đàn, Tp HCM, hôm 17/6/2018 như thế mà không dám phản ứng, không dám nói thẳng được đôi lời thì có là Thầy, là Trí thức hay không?
Cứ cho là ông Phạm Tấn Hạ, Phó Hiệu trưởng trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn và ông Trần Nam, Trưởng phòng Truyền thông của trường (là nhân chứng) cùng có chung lập trường “chống bọn phản động” đi nữa thì việc 2 ông im lặng trước tội ác bạo lực của công an là đương nhiên đồng lõa. Với học hàm học vị cao như thế mà 2 ông làm ngơ trước tiếng kêu gào gần như tuyệt vọng của cô học trò đang gặp nạn thì trường sẽ “giáo dục và đào tạo” ra những ai?
Mở đầu thư ngỏ trên FB của em Trương Thị Hà là 4 chữ “Thầy Hạ kính mến” và văn phong thư ngỏ thật lễ phép, cho dù nội dung rất đắng chát, tự nó đã chứng tỏ tư cách cá nhân em. Em đúng là một học trò giỏi và ngoan. Tinh tế trong nhận xét và vẫn lễ độ với thầy. Đại học ở các nước phương Tây rất trân quý những sinh viên như em. Vì đó là nền tảng của Tự do. Nhưng liệu rồi “thầy” của em có trả lời hay không? Nếu không, thì sẽ thêm một chuyện “khôi hài ứa nước mắt” cho ngành giáo dục!
Vì khi trò hỏi mà thầy không trả lời, hoặc không dám trả lời thì tự nó sẽ nói lên tất cả. Ở đây, còn có thêm nhân chứng là Trưởng phòng Truyền thông của trường. Liệu trường có dám “truyền thông” sự việc nầy để công luận phán xét?
Là lớp trưởng của “ lớp học chăm chỉ nhất, đoàn kết nhất và có thành tích học tập cao nhất khóa học” thì ông Hạ cũng như ông Nam không thể không biết em Trương Thị Hà. Không thể không biết tư cách của học sinh Lớp trưởng lớp 17/2, khóa 2017 – 2020. Thế nhưng khi nghe công an mắng là “ con điếm”,”con đĩ”, “con phản động”, “bị đuổi học” và công an 2 còn dữ dội hơn “Loại này làm đĩ, làm điếm, chứ Lớp trưởng gì. Tao khinh!” mà 2 “thầy” cũng im lặng thì đấy không phải là cái tát vô mặt cô học trò mà tát thẳng vô mặt 2 ông “thầy” ngay tại chỗ. Thế nhưng, 2 “thầy” vẫn im lặng. “ Đức im lặng” của 2 “thầy” đạt đến đỉnh như thế thì quả thật là phi thường!
Đến lúc quá căng thẳng, học trò thống thiết van xin “thầy” gọi giúp luật sư “Thầy chỉ cần thông báo cho các Luật sư của em thôi, chỉ cần vậy thôi, thầy ơi. Em sẽ biết ơn thầy suốt đời ạ.” . Và “thầy” trả lời: “ Thầy không biết về luật”?
Vâng, bây giờ và mãi về sau “ Em sẽ biết ơn thầy suốt đời ạ.”! Biết ơn vì nhờ cú va đập trực tiếp giữa tình nghĩa thầy/trò thời nay, nói rộng hơn là trí thức XHCN, để em (và thế hệ em) thấy rõ bản chất của chế độ!
Chính nhờ cú va đập nầy sẽ cứu em ra khỏi sự băng hoại đạo đức của xã hội đã rơi xuống tận đáy và cũng là đầm lầy nhân cách XHCN để vươn lên đứng thẳng làm người!
Rất tiếc lúc đó không ai có thể còn giữ được iphone để chụp ảnh nét mặt của 2 “thầy”, chờ đến “ngày thầy giáo” hàng năm, sẽ gửi kèm ảnh đó với bó hoa chúc mừng (!)
Với cháu Trương Thị Hà, trước cháu đã có Nguyễn Phương Uyên, người vượt qua nỗi sợ hãi khi đứng vững được giữa Tòa Án Nhân Dân mấy năm trước vì họ kết án Phương Uyên tội đã viết “Đi chết đi CSVN” bằng máu! Hôm nay cháu đang trực diện với 2 “thầy” của trường cháu đang theo học và cũng là sự trực diện của học sinh với với hệ thống trường đại học để thấy rõ 2 thầy của cháu chỉ là “nhà dáo” cho một chế độ bán nước không hơn không kém. Còn cháu, vô tình trở thành một nhà giáo Nhân văn, nói được tiếng nói của lương tâm!
Sẽ không có mấy “thầy” XHCN nào có thể trả lời được những điều cháu vừa kể ngoại trừ chính cháu và thế hệ trẻ người VN yêu nước! (30/6/2018)
Kông Kông
(Bức thư của Trương Thị Hà đã bị Facebook xóa bỏ dù có tới 6000 like và 3000 lượt chia sẻ. Bức dưới đây được copy lại từ nguồn khác)
___________________________ 
Phụ chú:
Hà Nội, 21h20′ ngày 29/06/2018
Thầy Hạ kính mến,
Khi viết những dòng này, nước mắt em không ngừng tuôn rơi khi nghĩ về thầy. Em khóc chỉ vì em thấy cô đơn và bị bỏ rơi tại trại tập trung Tao Đàn ngày 17/06/2018 với những con người đáng sợ mang danh “công an nhân dân”. Em không giận thầy cả, vì nếu có giận, những kẻ đã xúc phạm danh dự và xuống tay đánh em mới là kẻ đáng giận thầy ơi.
Em là lớp trưởng lớp 17/2 Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh. Em luôn mang lại niềm vui và động lực học cho các bạn trong lớp. Em luôn cố gắng kết nối các bạn trong lớp, các thầy cô và Giáo vụ. Tháng này, lớp em thi cuối kỳ, em đang chuẩn bị viết thư cảm ơn các thầy cô bộ môn đây ạ. Lớp 17/2 có thể tự hào rằng, lớp em là một trong những lớp học chăm chỉ nhất, đoàn kết nhất và có thành tích học tập cao nhất khóa học. Thầy có thể hỏi thầy Triết, thầy Triều, cô Hạnh và cô Nguyên trực tiếp dạy lớp em ạ. Em nói như vậy, chỉ muốn thầy biết rằng, em là sinh viên ngoan và đáng tự hào của thầy, em là một Lớp trưởng có trách nhiệm với lớp. Chứ không phải như những người “công an nhân dân” kia nói em là: “con điếm”, “con đĩ”, “con phản động”, “bị đuổi học.”….
Tao Đàn, ngày 17/06/2018.
Thầy ơi, chỉ thầy mới có thể cứu được em lúc này thôi ạ…
Công an 1: Tôi sẽ gọi thầy Phó Hiệu trưởng của em đến đây.
Thầy ơi, khi nhìn thấy thầy, em đã khóc vì sung sướng. Vì em biết rằng, thầy sẽ làm gì đó để giúp em ra khỏi nơi đáng sợ này ạ. Nhưng…
Công an 1 (đe nẹt): Sinh viên của thầy đây. Là một kẻ phản động, thầy nhìn những gì nó làm này, kêu gọi biểu tình, hướng dẫn người dân đối phó với công an…
Công an 2 (liên tục sỉ nhục): Loại này làm đĩ, làm điếm, chứ Lớp trưởng gì. Tao khinh!
Công an 3 (vỗ về): Em “hợp tác” đi là được về ngay mà. Bọn anh có làm gì đâu mà em mời Luật sư.
Hà (nhìn vào thầy khóc): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em lúc này thôi ạ. Thầy hãy báo cho Luật sư Trần Vũ Hải và Luật sư Lê Công Định giúp em là em đang bị bắt ở đây ạ. Số điện thoại của 2 Luật sư đây ạ.
Thầy: Im lặng… Hà (khóc to hơn): Em là người hành nghề Luật, em có quyền được mời Luật sư…Thầy có thể hỏi các thầy cô đại học Luật Hà Nội của em. Họ sẽ nhắc đến em là một đứa sinh viên ngoan. Ngày xưa, các thầy cô đại học Luật yêu quý và bảo vệ em như thế nào mà ngày nay, thầy lại đối xử với em như vậy. Nếu các thầy cô đại học Luật ở đây, các thầy cô sẽ cứu em. Em biết thầy không có nghĩa vụ phải thông báo Luật sư giúp em. Nhưng em là sinh viên của thầy, em đang cầu xin thầy. Thầy ơi, thầy hãy nhìn vào mắt em. Em có giống một đứa sinh viên hư không ạ? Thầy đừng im lặng như vậy mà. Thầy chỉ cần thông báo cho các Luật sư của em thôi, chỉ cần vậy thôi, thầy ơi. Em sẽ biết ơn thầy suốt đời ạ.
Công an 1: Có phải điều tra tội phạm đâu mà mời Luật sư, Luật sư không có quyền đến đây cả! Vô ích thôi.
Thầy: Thầy không biết về Luật.
Hà (khóc và bất lực): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em thôi. Sinh viên của thầy nghi bị người của Báo Tuổi trẻ hiếp dâm, thầy cô trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn đã lên tiếng và Luật sư của em đã bảo vệ quyền lợi của em sinh viên ấy. Em cũng là sinh viên của thầy, em xin thầy hãy đối xử công bằng với em như em sinh viên kia. Hãy thông báo cho các Luật sư của em là em đang ở đây ạ.
Công an 4: Mệt con này quá. Giờ ký nhận được chưa?
Hà: Im lặng và nhìn thầy.
Công an 4 (Vả vào mặt Hà): Bốp. Mày không “hợp tác” à. Mày nhắc đến 3 từ “mời Luật sư” nữa, tao vả cho vỡ mồm.
Thầy: Im lặng… Thầy ơi, công an tát em, em không đau cả, em đau vì thầy không bênh em, em đau vì thầy không ôm em, em đau vì thầy không che chở em. Em đau vì thầy lặng im trước hành vi chà đạp nhân phẩm và xâm phạm thân thể trắng trợn của công an Quận 1. Có lẽ, thầy sẽ không bao giờ quên gương mặt đáng thương của em tại trại tập trung Tao Đàn ngày hôm đó đâu.
Tại sao thầy ký vào Biên bản do công an soạn sẵn? Tại sao thầy nói với em là thầy không biết Luật, nhưng thầy lại tin những gì Công an nói, chứ không tin đứa sinh viên ngoan của thầy? Tại sao thầy lại quay lưng bỏ lại em một mình ở đấy ạ?
Xin thầy hãy trả lời giúp em những câu hỏi này hoặc đơn giản là tâm sự thật lòng với em vào email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. ạ.
Em tin rằng, lúc đó có Công an nên thầy không thể giúp em. Giống như các thầy cô đại học Luật ngày xưa, các thầy cô đã âm thầm che chở và bảo vệ em. Công an đánh em, sỉ nhục em, em không đau vì đó là nhiệm vụ của họ. Nhưng các thầy cô của em không bảo vệ và che chở cho em, em sẽ đau khổ lắm thầy ơi.
Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu vớt được tâm hồn yếu đuối của em lúc này được thôi ạ. Hãy nói cho em suy nghĩ thật lòng của thầy. Thầy có thương em không? Chỉ cần vậy thôi là em thấy yên lòng rồi thầy ơi. Em cám ơn thầy và luôn tự hào là sinh viên Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn ạ.
Nguồn: https://www.minds.com/media/859611110328188928 (30/6/2018)
 ---------
Sinh viên Trương Thị Hà và TS. Phạm Tấn Hạ
Author: FB Lê Tuấn Huy Source: Báo Tiếng Dân Posted on: 2018-07-11


TS Phạm Tấn Hạ (trái) và SV Trương Thị Hà. Ảnh trên mạng
Từ tối ngày 29/06/18, “thư ngỏ” của sinh viên Trương Thị Hà gửi Hiệu phó Trường ĐHKHXH&VN HCM Phạm Tấn Hạ được công bố. Nếu tường trình của Trương Thị Hà là hoàn toàn đúng, thì:
1. Ba sai lầm của TS. Phạm Tấn Hạ
1.1. Đến Tao Đàn theo yêu cầu của CA. Trừ trường hợp đã có thông tư liên tịch giữa Bộ GD và Bộ CA, quy định người của BGH phải lập tức đến khi có yêu cầu miệng của CA, bất kể giờ giấc, bất kể địa điểm, bất kể sự vụ – tức kiểu quy định buộc các trường đại học phải đương nhiên phủ phục tuyệt đối CA – thì Phạm Tấn Hạ (& BGH nói chung) đương nhiên có quyền không đi đâu cả khi có cuộc gọi. Mà cho dù đã có bất kỳ văn bản nào như thế, hay tương tự như thế, thì lựa chọn giữa quyết định đến hay không cũng là một khả năng.
1.2. Để cho CA hết lần này đến lần khác gọi sinh viên là “con đĩ” này, “con điếm” kia mà không một lần chỉnh đốn họ (chẳng hạn, chỉ nhẹ nhàng: “Giới giáo dục của chúng tôi không dùng ngôn từ thiếu văn hóa như vậy”, hoặc: “Các anh là CA, không nên thoái mạ, quy chụp như vậy”). Im lặng mà nghe những ngôn từ đó tuôn ra trước mặt mình chẳng những mang nhục cho bản thân, mà còn cho cả giới giáo dục đại học.
1.3. Ký vào biên bản của CA. Nếu không phải là buổi làm việc chính thức mà nhà trường là một bên trực tiếp liên quan, việc ký như một bên cùng lập biên bản, là sai.
Nếu ký như bên nhân chứng và xác nhận Hà là sinh viên của trường, thì nếu có chí khí, ở cương vị của mình, TS. P.T.Hạ cần thể hiện nhận thức chính trị sơ đẳng nhất, dù là không bày tỏ thái độ về bắt bớ. Chẳng hạn: “Tôi không có ý kiến về công việc, nhiệm vụ của các anh, còn biểu tình là quyền được hiến định”.
2. Hai sai lầm của Trương Thị Hà
2.1. Lá “thư ngỏ” không cần thiết
a. Cảm xúc giả tạo:
– Xuyên suốt lá thư, là phần tường thuật xen kẽ với cảm xúc, nhưng rất giả tạo. Hà không phải là cô bé 18 tuổi, chập chững bước vào giảng đường ĐH, càng không phải là con bé 10, 12 tuổi, để mà cứ luôn “thầy ơi”, “thầy ơi”, “thầy ơi”, rồi cả: “em đau vì thầy không ôm em…”, và lại cả: “thầy có thương em không?”. Nên nhớ, Hà đã là cô gái ít nhất 24, 25 tuổi, đã tốt nghiệp ĐH Luật, và đã ở vào năm thứ 2 của văn bằng thứ hai.
– Sự việc xảy ra ngày 17/06/18. Cho dù trễ nhất là đến ba ngày sau Hà mới được thả, thì sao đến tận tối 29/06/18, Hà mới nảy sinh cảm xúc đau khổ vì không được thầy cô che chở, bảo vệ, đi kèm với tấm ảnh rũ rượi trong nước mắt, trong khi trước đó đã có những stt khác về biểu tình?
– Một cô gái cứng rắn, mạnh mẽ, đi xăm ngay lên vai dòng chữ “Tao Đàn 17.06.2018” để ghi sâu sự căm phẫn, kèm theo tấm ảnh bờ vai ấy được phát tán rộng rãi, mà bỗng dưng trên dưới chục ngày sau lại suy sụp, với một “tâm hồn yếu đuối” mà “chỉ có thầy [Hạ] mới cứu vớt được”, và tấm ảnh đẫm lệ, là sao?
b. Ngây thơ giả tạo.
– Những gì có trên Facebook của Hà (https://www.facebook.com/htruongtoiyeuluat) cho thấy sinh viên này không phải bộc phát vì con số 99 năm mà tham gia biểu tình, mà là người có nhận thức chính trị rõ ràng, đã tham gia phản biện xã hội và phản ứng dân sự từ trước, đã chuẩn bị tinh thần & tâm lý cho những va chạm với công quyền, nên hẳn đã thừa biết rằng cả nguyên Ban GH hay cả nguyên Ban GĐ ĐHQG mà đến thì cũng không thể giải thoát được cho mình, chứ đừng nói chỉ TS. Hạ mà cứu được ra.
– Theo chính Trương Thị Hà viết, mình đã “hành nghề luật”, mà lại không biết LS. Lê Công Định đã không thể tham gia vào các hoạt động tư pháp chính thức, mà lại không biết những người trong hệ thống như Phạm Tấn Hạ khó lòng chấp nhận đứng ra liên hệ với các nhân vật lề trái “cộm cán”, hay sao?
– Trên mạng Minds (https://www.minds.com/canhmaihong102), Hà cập nhật các stt ủng hộ mình, trong đó có cả những lời lẽ chửi bới nặng nề Phạm Tấn Hạ. Nhưng với tư cách một sinh viên ngây thơ, giàu cảm xúc, lễ phép, tôn trọng thầy cô, Hà lại không hề có lời can gián thái độ ấy.
2.2. Cắt đứt khả năng tiếp tục hoạt động dân sự của mình, trong môi trường sinh viên tại chỗ.
“Thư ngỏ” của Trương Thị Hà chắc chắn sẽ tạo khoảng cách lớn giữa Hà với phần đông sinh viên trong lớp và trong trường, từ nay về sau.
Tôi đã nghe về trường hợp của sinh viên TP, nên những người ít nhiều có liên hệ với các sinh viên hoạt động dân sự hẳn đã biết trường hợp này, trước đây, tại cùng ngôi trường ĐHKHXHNV của Hà. Giống như Hà, TP đã tốt nghiệp một ĐH ở phía Bắc, vào Nam để lấy văn bằng 2. TP không hề có sự kiện để nổi lên như Hà hiện nay, nhưng chỉ với khoảng cách tuổi tác và cách thức thể hiện quan điểm, mà đã tự cô lập và bị cô lập, đi đến chỗ vô hiệu hóa, và cuối cùng là… từ bỏ hoạt động dân sự.
3.Sai lầm của một sách lược
Có thể nói, trong một bộ phận hoạt động vì dân chủ, có một sách lược không thành văn, là đánh thức nhận thức và lương tâm bằng việc… đấu tố những người bị cho là thiếu nhận thức dân chủ và lương tâm.
Xã hội hiện nay, kể cả giới trí thức đại học, đại bộ phận vẫn giữ thái độ im lặng. Nhưng điều đó không có nghĩa họ không có chính kiến, không có tinh thần yêu nước, yêu dân chủ, mà là chuyển biến xã hội chưa đến thời điểm để họ có thể công khai ra mặt.
Những ai cho rằng dùng một sách lược nào đó để thúc đẩy cùng một lúc, đại bộ phận lên tiếng phản kháng lại độc tài, nhanh chóng đem lại thay đổi, là hoàn toàn ảo tưởng. Việt Nam cần một tiến trình cải cách, chuyển biến không hề ngắn để thay đổi rất nhiều thứ, kể cả ở lực lượng thiên dân chủ.
Nên, quay trở lại trường hợp Trương Thị Hà và Phạm Tấn Hạ, lấy TS. Hạ ra làm đối tượng đấu tố, để làm truyền thông, nhằm duy trì ý thức và cảm xúc về biểu tình, để đánh thức nhận thức và tình cảm của giới trí thức, sẽ cũng chỉ có tác dụng làm vừa lòng những người vốn đã có ác cảm với những ai không tham gia phản biện hay phản kháng xã hội mà thôi. Về mặt cá nhân, tôi được biết, dù an phận (theo nghĩa chỉ quan tâm đến trách vụ mà không động đến các vấn đề khác), TS. Hạ vẫn sẵn lòng giúp đỡ sinh viên, một cách vô vụ lợi, khi có vấn đề. Không phải là cụ thể ở trường hợp được đề cập, nhưng tôi được nghe rằng, còn có những người như TS. Hạ thì những sinh viên như TP ở trên mới còn cơ hội tiếp tục học, không thì đã bị đuổi học từ lâu.
Thử giả định, nếu TS. Hạ không im lặng chịu nhục, mà phản ứng lại, ít nhất theo 1.2 và 1.3 như tôi đề cập, có phải là ngoài việc chẳng giúp được gì cho Trương Thị Hà, nhiều khả năng chính Hà sẽ nhận lãnh hậu quả nhiều hơn, vì CA sẽ giận cá mà chém thớt, bị thầy “nắn gân” thì sẽ quay sang học trò mà “bẻ chân”?
Cho nên, đừng lấy cảm tính ra mà đấu tố, bêu rếu người khác, đừng vì “làm truyền thông” mọi giá mà sẵn sàng lập giàn thiêu, để cuối cùng cháy sang cả mình.
Điều sau cùng, tôi muốn hỏi những người chủ trương rằng Phạm Tấn Hạ phải đứng ra, công khai bênh vực sinh viên Hà, cho dù biết không có kết quả cho Hà nhưng có nguy cơ rõ ràng cho Hạ, là trong khi đòi hỏi Phạm Tấn Hạ “dũng cảm” như thế, ngoài việc bản thân mình có dám vứt bỏ đồng lương toàn phần hay từng phần từ ngân sách quốc gia, các bạn có dám đòi hỏi cha mẹ mình vứt bỏ sổ hưu, anh em, bà con mình vứt bỏ công việc tại cơ quan nhà nước, để hoàn toàn và công khai đứng hẳn về phía bạn bên lề trái?
Sự đời sẽ đơn giản hơn nếu ta không buộc tất cả phải theo cùng một khuôn, mà để cho mọi người có thể yêu nước hoặc giúp đỡ người khác theo cách riêng của họ, đóng góp vào chuyển biến xã hội ở vị trí của chính họ.
-----------