Dấu ấn tuần qua: Lời chứng đáng ngờ từ cựu luật sư của Tổng thống Trump
Tác giả: Mỹ Khánh Nguồn: Đại Kỷ Nguyên Ngày đăng: 2018-08-26
Tóm tắt bài viết
• Lời chứng của ông Michael Cohen có thể không đúng sự thật, vì nó là một phần của một thỏa thuận bào chữa, có thế ông khai man theo ý muốn của công tố viên để được khoan hồng.
• Bản thân ông Cohen có những tuyên bố trái ngược nhau về khoản "tiền yên lặng" trả cho 2 ngôi sao nữ, cho thấy ông không đáng tin.
• Giả sử lời chứng của ông là thật, thì hành động đó không thể gọi là vi phạm tài chính tranh cử, theo các chuyên gia.
• Luật sư của ông Cohen là bạn của bà Clinton, và từng kêu gọi xóa bỏ chức vụ của Tổng thống Trump.
Bắt đầu từ thứ Ba (21/8), đảng Dân chủ, những người chống Trump và các tờ báo bị Tổng thống Mỹ Donald Trump gắn nhãn “tin giả” liên tục tung hê việc ông Trump bị luật sư cũ của mình là Michael Cohen “phản phé”.
Những tờ báo trên đưa tin trong hồ hởi, cho rằng những lời khai úp mở của ông Cohen là bằng chứng mạnh mẽ cho thấy ông Trump đã vi phạm quy định bầu cử. Một số tờ báo còn “thừa thắng xông lên”, bàn đến khả năng ông Trump bị luận tội và truất phế khỏi ghế Tổng thống.
Nhưng mọi sự có đúng như họ đưa tin không? Có phải đảng Dân chủ sắp có được đòn “hồi mã thương” hiểm ác, có thể hạ vị Tổng thống Cộng hòa vừa lên chỉ được hơn 1 năm?
Đòn phản phé của ông Cohen
Ngày 21/8, cựu luật sư riêng lâu năm của Tổng thống Trump, ông Michael Cohen, đã thừa nhận 8 tội danh liên quan tới trốn thuế, gian lận ngân hàng và vi phạm quy tắc tài chính.
Đáng chú ý, trong 8 tội danh này, ông Cohen nói mình đã phạm luật tài trợ tranh cử khi giao tiền để mua sự im lặng của 2 nữ ngôi sao phim người lớn, theo chỉ đạo của “một ứng cử viên liên bang”.
Trong khi ông Cohen không trực tiếp nêu tên Tổng thống Trump, nhiều người tự động giả định rằng ông đang đề cập đến ứng cử viên Trump và rằng sự thừa nhận của ông có thể liên quan đến tổng thống.


Michael Cohen tại New York ngày 22/8. (Ảnh: AFP)
Đảng Dân chủ và những người chống Trump, cùng các hãng tin lớn bị ông Trump gắn nhãn “tin giả” đang ăn mừng tin tức này. Tuy nhiên, theo tờ Daily Caller, họ có thể đang ăn mừng quá sớm và không có lý do chính đáng.
Vì lời khai của ông Michael Cohen cần phải được đặt vào đúng ngữ cảnh. Đầu tiên, lời khai của ông là một phần của một thỏa thuận bào chữa. Điều này có nghĩa là công tố viên đã đề nghị ông Cohen một “thỏa thuận” ở một số phương diện cho lời khai của ông.
Thông thường, một thỏa thuận bào chữa bao gồm một cáo buộc thấp hơn và án phạt nhẹ hơn. Và việc một bị cáo đạt thỏa thuận bào chữa không có nghĩa là lời khai của anh ta là trung thực, hay được chứng thực.
Ông Cohen sẽ bị kết án vào ngày 12/12 và thỏa thuận sẽ giúp ông tránh được án phạt tối đa có thể lên đến 65 năm tù giam. Ông đã nhận tội với một loạt tội danh để có được một bản án giảm đối với gian lận thuế và ngân hàng.
Ông Cohen đã đối mặt với 65 năm tù, và bằng chứng cho thấy ông đã phạm hầu hết các tội ác mà ông bị buộc tội. Tuy nhiên, tội danh duy nhất nhận được sự chú ý của phương tiện truyền thông nhiều nhất là tội danh mà ông ta chưa từng bị kết án.
Khai theo thỏa thuận?
Hơn nữa, một thỏa thuận bào chữa không phải là một phán quyết của tòa án và không tạo ra tiền lệ pháp lý. Nói cách khác, thỏa thuận của ông Cohen không thể được sử dụng hoặc đưa ra trước tòa án như một bằng chứng pháp lý.
Đó là tội danh thứ tám, trong đó Tòa án quận Nam New York (SDNY) đã khiến nhiều người ngạc nhiên khi gọi khoản thanh toán của ông Cohen cho ngôi sao khiêu dâm Stephanie Clifford (còn được gọi Stormy Daniels) là một khoản “đóng góp” cho chiến dịch bầu cử Trump và đã vượt quá giới hạn pháp lý.
Thỏa thuận viết: “Tội danh thứ 8 sẽ buộc tội bị đơn có đóng góp quá nhiều vào khoảng ngày 27/10/2016.… Tội danh thứ 8 có thời hạn tối đa là 5 năm tù; thời hạn phải ngồi tù nếu có tha bổng tối đa là 3 năm; phạt tiền tối đa là 250.000 đô la, gấp đôi số tiền kiếm được từ hành vi phạm tội, hoặc gấp đôi số tiền kiếm được bằng tiền cho những người không phải là bị cáo do vi phạm và 100 USD cho khoản đóng góp đặc biệt bắt buộc”.
Điều khiến người ta ngạc nhiên là làm sao các công tố viên biết khoản tiền để bịt miệng bà Clifford là một đóng góp chiến dịch? “Đơn giản, bởi vì họ nói, nên phải làm như vậy, và điều đó là tốt cho họ”, nhà báo Brian Cates nói.
Nó cũng tốt cho các phương tiện truyền thông bị gắn nhãn tin giả, những hãng đang suốt ngày ra rả với câu chuyện này vì cho rằng cuối cùng đã nắm được bằng chứng hoạt động bất hợp pháp liên quan đến chiến dịch tranh cử tổng thống của ông Trump.
Trong tuyên bố của Cohen tại tòa án, các công tố viên thậm chí đã tuyên bố rằng ông Cohen và khách hàng của ông đã thực hiện một khoản thanh toán 130.000 đô la để “ảnh hưởng đến cuộc bầu cử”.
Những gì có lẽ đang bị đảng Dân chủ và các đồng minh truyền thông của họ bỏ qua là các công tố viên đã không phải chứng minh những tuyên bố của Cohen là không có thật trong phòng xử án.
Ông Cohen biết các công tố viên đã nghiêm khắc với tội gian lận thuế và ngân hàng, nên đã chấp nhận bất cứ thỏa thuận bào chữa nào mà họ đưa ra cho, bất kể nó nói gì, để đổi lấy một bản án được giảm nhẹ, Epoch Times cho biết.
Có rất nhiều phương tiện truyền thông đã dự đoán bước tiếp theo sẽ là cáo buộc chống lại Tổng thống Trump đã chỉ đạo ông Cohen thực hiện khoản thanh toán này cho Clifford vì đó là vi phạm “luật liên bang” hoặc “tài chính vận động”.
Không vi phạm tài chính tranh cử
Một cựu chủ tịch Ủy ban Bầu cử liên bang Hoa Kỳ (FEC), ông Bradley Smith, đã công khai lên tiếng tuyên bố đó không phải là vi phạm tài chính của chiến dịch, bất kể một số người muốn nó như thế nào.
Một sự thật nữa là ông Cohen chưa bao giờ làm việc cho chiến dịch Trump, chưa bao giờ có quyền truy cập vào tài khoản chiến dịch Trump và không sử dụng bất kỳ khoản tiền nào được quyên góp cho chiến dịch Trump để thực hiện khoản thanh toán ở trên.


Luật sư Mark Levin. (Ảnh: Wikipedia)
Theo luật sư Mark Levin, “Chi phí chiến dịch phải là duy nhất cho hoạt động chiến dịch. Nó phải đến từ một hoạt động chiến dịch, không phải là một hoạt động đã xảy ra trước một chiến dịch. Một ứng cử viên dành tiền của riêng mình hoặc thậm chí tiền của công ty cho một sự kiện đã xảy ra, không phải là kết quả của chiến dịch, sẽ không trở thành chi tiêu chiến dịch”.
Ông Levin đã đưa ra một số ví dụ để minh họa cho điểm quan trọng này. Chẳng hạn, sẽ không phải là chi phí chiến dịch nếu ứng cử viên nói với luật sư của mình cần đạt được thỏa thuận không tiết lộ và đề nghị trả bằng tiền túi của ứng viên để (bà X) không tấn công ứng viên về điều gì đó đã xảy ra trước chiến dịch.
Một ví dụ khác, chẳng hạn một người đang chạy đua vào Thượng viện. Trong chiến dịch, ai đó cáo buộc ứng cử viên một cái gì đó và đe dọa làm hỏng chiến dịch của ông ta.
Nếu ứng cử viên nói với luật sư của mình chuẩn bị một thỏa thuận không tiết lộ và đồng ý trả cho người đó bằng tiền túi hoặc tiền của công ty để người đó giữ bí mật, thì không cấu thành một chi tiêu chiến dịch. Nhưng nếu tiền “giữ yên lặng” được trả từ các quỹ chiến dịch đã huy động được, điều đó sẽ là bất hợp pháp.
Ngoài ra, giả sử Cohen thành thật khi tuyên bố ông trả tiền cho 2 người phụ nữ ‘theo chỉ đạo’ của một ứng viên không xác định nhằm ảnh hưởng ‘cuộc bầu cử tổng thống năm 2016’, thì nó có thể không tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào.
Theo ông Levin, chỉ vì hành vi có thể được hiểu là “cố gắng ảnh hưởng” đến một chiến dịch không nhất thiết có nghĩa là hành vi vi phạm luật tài chính của chiến dịch.
Nó cũng giống như một ứng viên tự bỏ tiền túi để ăn mặc đồ đẹp hơn nhằm thu hút cử tri hơn. Rõ ràng, điều này có thể được hiểu là hành vi được thực hiện với mục đích ảnh hưởng đến một cuộc bầu cử, tuy nhiên không vi phạm luật tài chính của chiến dịch.
Luật sư của Cohen là bạn bà Clinton
Các điều khoản của thỏa thuận cũng hơi khác thường. Theo cựu công tố viên liên bang John Lauro, điều gây sốc là thỏa thuận bào chữa không bao gồm thỏa thuận hợp tác.
Ông Lauro giải thích lý do khiến không có một thỏa thuận hợp tác: “Nó chỉ có thể là một trong hai điều: Hoặc ông ta không có gì để đưa ra cho công tố viên, hoặc họ không tin rằng ông ta hoàn toàn trung thực với họ”.
Trước đó, ông Cohen đã có những tuyên bố không nhất quán. Ví dụ, vào tháng 2, ông Cohen nói với tờ New York Times rằng “cả Tổ chức Trump cũng như chiến dịch Trump đều không phải là một bên tham gia giao dịch với bà Clifford, và cả hai không hoàn trả cho tôi khoản thanh toán, trực tiếp hoặc gián tiếp”.
Tuyên bố này trực tiếp mâu thuẫn với tuyên bố gần đây nhất của ông Cohen như một phần trong thỏa thuận bào chữa.


Luật sư của Cohen, Lanny Davis. (Ảnh: Wikipedia)
Ngoài ra, luật sư của Cohen, Lanny Davis, dường như là người có định kiến với ông Trump, thậm chí đã từng kêu gọi xóa bỏ chức vụ của Tổng thống Trump.
Như Breitbart báo cáo, “Trong suốt chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2016 và sau đó, Davis ủng hộ Hillary Clinton. Ông đã xuất bản một cuốn sách hồi đầu năm nay đổ lỗi cho cựu giám đốc FBI James Comey vì đã làm bà Clinton vụt mất chức tổng thống. Trong đó, ông kêu gọi Trump bị đuổi khỏi văn phòng theo điều sửa đổi thứ 25, với lý do không có khả năng”.
Trong 2 bức email gửi cho ông John Podesta (Tham mưu trưởng Nhà Trắng cho Tổng thống Bill Clinton), luật sư Lanny Davis đã gọi bà Hillary Clinton là một người bạn. Chính bản thân ông Lanny Davis cũng từng làm việc cho Nhà Trắng của ông Bill Clinton trong những năm 1990.
PSN còn cho biết, không chỉ ông Lanny Davis là bạn của bà Hillary Clinton, mà luật sư Cohen cũng từng gửi email cho ông Podesta.
Mỹ Khánh


Trump khẳng định không phạm pháp vụ ‘trả tiền bịt miệng’ (VOA)