Trần Huỳnh Duy Thức tiếp tục tuyệt thực sau khi bị cưỡng bức cắt ngắn cuộc gặp gia đình
Nguồn: RFA Ngày đăng: 2018-09-15


Những nhà hoạt động đồng hành cùng Trần Huỳnh Duy Thức. Courtesy fB Nguyễn Thuý Hạnh
Tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức tuyên bố ông sẽ tiếp tục tuyệt thực để phản đối hành xử của trại giam sau cuộc gặp ngắn ngủi với gia đình vào đầu giờ chiều ngày 15/9/2018 ở trại giam số 6, Thanh Chương, Nghệ An.
Bà Trần Diệu Liên, chị gái ông Trần Huỳnh Duy Thức, cho Đài Á Châu Tự Do biết về thông tin này vào tối cùng ngày.
Bà Diệu Liên cho biết cuộc gặp đã bị cắt ngắn xuống chưa đầy 5 phút thay vì đúng 1 tiếng theo quy định.
“Vô chưa được nói gì hết. Họ ra quy định không được nói chuyện bên ngoài. Anh Thức không chịu, anh hỏi tại sao lại như vậy, và có luật nào cấm như vậy. Họ nói nếu anh không tuân thủ thì tôi sẽ ngưng cuộc thăm gặp. Họ bắt anh Thức vô, anh Thức nói tôi mệt lắm tôi không đi được. Họ nói hai ba lần như vậy anh ấy không chịu thì họ kêu người ra. Hai người ra xốc nách anh Thức mang anh vô.”
Ông Trần Huỳnh Duy Thức đã bắt đầu tuyệt thực từ ngày 13/8/2018 để phản đối hành xử của trại giam đối với ông và yêu cầu chính quyền phải thượng tôn pháp luật, trả tự do cho ông theo đúng Luật Hình sự 2015.
Gia đình và nhiều người bên ngoài đã khuyên ông Thức ngưng tuyệt thực để đảm bảo sức khoẻ. Tuy nhiên, sau cuộc gặp lần này, ông Thức tuyên bố ông vẫn tiếp tục dù trước đó ông đã có ý định ngưng tuyệt thực. Bà Diệu Liên cho biết:
Lúc mà họ chuẩn bị cưỡng chế vô, Thức nói là hôm nay tôi định ngưng tuyệt thực và tôi định nói với gia đình nhưng các anh làm như vậy thì tôi sẽ tiếp tục tuyệt thực
Theo ông Trần Huỳnh Duy Tân, em trai của ông Thức, người đã từng nhiều lần thăm gặp ông Thức ở trại giam, trong các lần gặp trước, gia đình và ông Thức được phép nói chuyện về các thông tin bên ngoài mà không có trở ngại nào.
Bà Diệu Liên cho rằng, việc trại giam ép gia đình và ông Thức không được nói chuyện bên ngoài là có nguyên nhân: “Có thể là truyền thông bên ngoài quá nhiều và quá lớn đi nên họ không muốn để anh Thức biết…. Tôi nghĩ là họ muốn triệt tiêu ý chí của anh Thức”.
Cuộc tuyệt thực dài ngày của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức trong nhiều tuần qua đã gây sự chú ý rộng khắp trong công luận. Nhiều nhà hoạt động đã lên tiếng phản đối cách hành xử của chính quyền và trại giam đối với ông Thức. Một phong trào tiếp sức tuyệt thực cùng Trần Huỳnh Duy Thức đã lôi kéo nhiều người tham gia tuyệt thực phản đối, đồng hành cùng ông Thức.
Ba dân biểu Úc hôm 13/9 đã gửi thư cho Đại sứ Úc tại Việt Nam Craig Chittick, yêu cầu phía đại sứ quán quan tâm đến trường hợp của ông Trần Huỳnh Duy Thức.
Bà Diệu Liên cho biết sức khoẻ ông Thức trông yếu đi trong cuộc gặp lần này nhưng thần thái của ông còn tốt.
Sau cuộc thăm gặp bị cắt ngắn, gia đình ông Thức cho biết họ còn tiếp tục gặp khó khăn với an ninh và công an. Ông Trần Huỳnh Duy Tân cho biết ông gặp khó khăn khi liên lạc với những người đến trại giam thăm ông Thức. Ông cập nhật một số thông tin sau cuộc gặp mà ông nhận được từ bà Diệu Liên.
Sau khi họ xốc nách khiêng anh Thức vào thì hai chị gái và con anh Thức phản đối và tiếp tục ngồi ở ghế cho gặp yêu cầu họ cho gặp anh Thức. Họ không cho và cứ để họ ngồi đó mấy tiếng cho hết giờ. Tới hết giờ họ tới họ đọc lệnh và yêu cầu gia đình đi ra, nếu không ra thì họ sẽ cưỡng chế. Lúc đó có nhiều công an tới và cầm dùi cùi làm kinh khủng lắm. Họ áp tải ba người đi từ chỗ thăm gặp ra ngoài cổng trại. Ra ngoài cũng chưa hết, an ninh bao vây theo sát luôn cho đến lúc mọi người lên xe về Vinh.
Đài Á Châu Tự Do đã không thể tiếp tục nói chuyện trực tiếp với bà Diệu Liên sau một số thông tin ngắn ngủi ban đầu vì bà còn đang di chuyển.
Ông Tân cho biết, gia đình ông Thức đã quyết định ở lại để chờ vào trại giam thăm ông Thức tiếp tục vào ngày hôm sau dù hy vọng được gặp là rất ít vì theo quy định mỗi tháng họ chỉ được gặp một lần.
Ông Trần Huỳnh Duy Thức, 51 tuổi, bị bắt vào năm 2009 và bị toà án ở Việt Nam vào năm 2010 kết án 16 năm tù với cáo buộc hoạt động nhằm lật đổ chính quyền. Ông Trần Huỳnh Duy Thức khẳng định mình vô tội.
---------
Tuyệt thực & khoan hồng
Tác giả: Nhạc sĩ Tuấn Khanh Nguồn: Dân Luận Ngày đăng: 2018-09-15
(Tặng những người bạn đang âu lo của tôi)
Bức ảnh trắng đen lịch sử, ghi lại giờ phút mà nhà cầm quyền trả tự do cho ngài Thích Tuệ Sỹ. Đó là một đêm vào năm 1998, trên chuyến xe đưa những ngài cùng nhiều người khác ra khỏi nhà tù. Ngồi chung với ngài, từ trái qua là thầy Thích Phước An, thầy Thích Tuệ Sỹ và thầy Thích Phước Viên.
Nụ cười an nhiên vẫn thường trên gương mặt của ngài, một người trãi qua miệt mài những năm tù, thậm chí kề cận với án tử hình ấy, có thể làm bạn phải nghĩ suy về nhiều điều. Phải có trái tim mang đầy niềm tin chính nghĩa, vô úy, vô ngã… mới có thể khiến con người nhẹ bước qua những điều khó tin trong một thế giới với pháp luật, chính trị tăm tối như trong bức hình ấy.
Năm 1978, ngài Thích Tuệ Sỹ bị công an ập vào chùa Già Lam, Sài Gòn, bắt mang đi cải tạo – với lý do như hàng trăm ngàn trí thức, công chức, cựu binh… của miền Nam, mà đường về nhà thì tùy theo vui buồn của các nhà lãnh đạo cộng sản, gọi là khoan hồng. Những tháng năm giam hãm “cải tạo” không tên gọi chính thức đó, kéo dài đến năm 1981.
Năm 1984, ngài bị bắt cùng 17 người nữa, trong đó có giáo sư Trí Siêu Lê Mạnh Thát. Lý do bắt giữ, mà công an khép tội, nghe cũng rất quen thuộc là “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”. Nhưng thực chất, cuộc bắt giữ nhằm chặn đứng phong trào phục hưng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất, sau khi nhà cầm quyền đã tìm cách phế bỏ tổ chức này, bằng cách lập ra một giáo hội Phật giáo của Nhà nước kiểm soát vào năm 1981, và tổ chức này vẫn hoạt động với sự yểm trợ chính trị của nhà nước Việt Nam cho đến nay.
Lúc bị bắt, công trình “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” lớn nhất của hai vị Tuệ Sỹ và Lê Mạnh Thát, hai bậc học giả Phật giáo hàng đầu của Việt Nam, là việc soạn cuốn Bách Khoa Phật học Ðại Tự Ðiển.
Vào những ngày tháng không có mạng xã hội, không có thư tín tự do và cũng không cơ quan truyền thông quốc tế nào được đi lại, dự khán tòa án, án tử hình đã được áp cho ngài Tuệ Sỹ trong tháng 9/1988. Với các phiên xử đấu tố theo kiểu miền Bắc trước năm 1975, có lẽ không có gì là quá bất thường trong xã hội Việt Nam khép kín bấy giờ, nhưng tin tức về bậc trí giả Phật giáo Việt Nam bị án tử hình đã làm cả thế giới chấn động. Nhiều quốc gia lên tiếng phản đối, các tổ chức quốc tế và cơ quan Liên Hợp Quốc đã liên tục chất vấn và làm áp lực với Hà Nội khiến hai tháng sau, án tử hình được chuyển thành án tù chung thân.
Khi ấy, tòa án không có luật sư, và ngài Tuệ Sỹ cũng không làm đơn xin kháng án hay phúc thẩm. Án chung thân đưa ngài đi xa cả ngàn cây số khỏi miền Nam, và giam ở trại Ba Sao, Hà Nam, nhằm cắt đứt mọi liên lạc với giới tăng ni và tín đồ đang đau đớn dõi theo.
Nhưng khi Việt Nam bắt đầu nối kết với thế giới, đặc biệt là khi Hoa Kỳ bỏ cấm vận vào năm 1994, những vết nhơ như án tù và sự đàn áp tôn giáo với ngài Tuệ Sỹ cùng nhiều người khác phải được rửa để những cái bắt tay làm ăn được tự tin hơn, sạch hơn. Một phái đoàn đặc biệt được cử đến trại giam gặp ngài, và đề nghị ngài viết đơn xin ân xá, để được nhà nước khoan hồng. Thậm chí đơn được đánh máy sẳn, đề sẳn tên người gửi là chủ tịch Trần Đức Lương. Đơn chỉ cần ngài ký tên là xong.
Nhưng ngài Tuệ Sỹ đã từ chối lá đơn xin ân xá đó, và trả lời rằng: “Không ai có quyền xét xử tôi, không ai có quyền ân xá tôi”. Việc ép buộc diễn ra với những kiểu khác nhau, và để chống lại, ngài đã tuyệt thực để phản đối.
Khác với trường hợp Trần Huỳnh Duy Thức, sau 10 ngày tuyệt thực và tin tức lan đi, nhà cầm quyền phải nhượng bộ và trả tự do cho ngài. Nhưng một năm sau đó thì ngài lại gặp khó khăn trong việc sinh hoạt tín ngưỡng, để rồi luôn như trong tình trạng giam lỏng hoặc theo dõi chặt chẽ, suốt từ đó đến nay.
Sự kiện ông Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực chống lại việc ép buộc viết đơn xin ân xá, cho thấy suốt bao nhiêu thập niên, chính sách của nhà tù và kiểm soát chính trị của nhà cầm quyền Việt Nam hoàn toàn không đổi, chỉ có gay gắt hơn và thách thức hơn.
Hai con người trong hai thời điểm khác nhau, nhưng hoàn toàn giống ở chỗ, khi ngài Tuệ Sỹ tuyệt thực, ngài không tin rằng ai đó bên ngoài sẽ giúp được mình. Ngài chấp nhận cái chết đến trước mắt như lẽ đương nhiên vì không muốn quỳ gối trước cường quyền. Ông Trần Huỳnh Duy Thức thì biết mình được ủng hộ bởi nhiều người, nhưng ông sẵn sàng chấp nhận cái chết đến, vì biết khó mà thuyết phục một nhà cầm quyền như Việt Nam biết thượng tôn pháp luật một cách đơn giản theo lẽ nhân loại văn minh.
Hình ảnh chung của cả hai con người ấy, là nụ cười. Đích đến là chân lý, luôn làm con người mạnh hơn cả ngục tù và súng đạn. Khi đích đến là chân lý, nụ cười luôn ở trên môi. Nụ cười đó, là khoan hồng vô lượng sẵn có trong tim, đủ thức tỉnh dân tộc giữa những đêm dài tăm tối.
Tôi luôn nhớ, và tôi mời bạn cùng nhớ.
(Bài viết, nhân ngày tuyệt thực thứ 32 của Trần Huỳnh Duy Thức, tại trại giam số 6, Nghệ An)
------------
"Em phản ông ấy rồi..." nhưng ông ấy vẫn đấu tranh vì tất cả chúng ta
Tác giả: Đoan Trang Nguồn: Dân Luận Ngày đăng: 2018-09-15
Trần Huỳnh Duy Thức.
Tôi vốn không phải người “có khiếu” về chính trị và cũng từng không quan tâm đến chính trị chút nào. Năm 2006, tôi có lần đi thi tuyển vào văn phòng AFP tại Việt Nam và… trượt chỏng gọng vì không trả lời được câu hỏi “tứ trụ” (tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội) ở Việt Nam là những ai.
Ngày 13/6/2009, luật sư Lê Công Định bị bắt. Một cậu bạn đồng nghiệp của tôi ở VNN nhắn tin báo, tôi còn chẳng biết Lê Công Định là ông nào. Cậu này phải nói rõ: “Chồng hoa hậu Ngọc Khánh ấy”. Lúc đó tôi mới “ừ, à, à thế à” rồi lục tục phá tường lửa vào BBC Việt ngữ đọc tin về Lê Công Định. Lại phải mất một thời gian nữa tôi mới lờ mờ biết là trước anh Định vài tuần, có một nhân vật bí hiểm nữa cũng bị bắt vì tội “chống nhà nước”, người ấy là “ông Trần Huỳnh Duy Thức, doanh nhân, chủ của blog Trần Đông Chấn”. Ông Thức bị bắt ngày 24/5/2009.
Tôi cũng vẫn không quan tâm đến chính trị, hay nói đúng hơn, không quan tâm đến giới đấu tranh dân chủ, giới đối kháng, bởi tôi nghĩ rằng họ không liên quan gì đến tôi hay công việc (làm báo) của tôi. Tuy vậy, chỉ hơn hai tháng sau khi luật sư Lê Công Định bị bắt, đến lượt tôi xộ khám bất thình lình vào tối 28/8/2009. Không khó để hình dung xem với một phóng viên “lề phải” hoàn toàn không có va chạm, tiếp xúc gì với chính quyền công an trị, thì việc đùng một cái bị tống giam 9 ngày là điều khủng khiếp đến mức nào. Song 9 ngày cũng để lại cho tôi vài trải nghiệm có ích, trong đó, có những ấn tượng đầu tiên về Trần Huỳnh Duy Thức và một số tù nhân lương tâm khác, qua lời kể của người bị giam cùng phòng.
Tất nhiên, Yến – người phụ nữ ở chung phòng giam với tôi – cũng chưa bao giờ có dịp tiếp xúc hay trông thấy anh Trần Huỳnh Duy Thức. Nhưng chị từng ở cùng thư ký của anh Thức; người thư ký này bị bắt cùng dịp với sếp. Vốn dĩ công an cộng sản có lối bắt giam đồng thời cả loạt người, thứ nhất để tạo ấn tượng đây là “băng nhóm có tổ chức”, thứ hai là cứ bắt khai thác thông tin cái đã, kiểu gì chẳng ra tội, có gì xử lý (thả hoặc giam tiếp) sau.
Chị Yến kể lại những gì chị biết về anh Thức qua lời kể của thư ký, một cách thành thật và đầy trân trọng. “Nó bảo, chị ạ, em phải thừa nhận với chị là em làm việc với nhiều sếp rồi, thực sự em chưa thấy ai giỏi như ông Thức. Giỏi mà tốt. Ông ấy có tầm nhìn, làm gì cũng có tính chiến lược, kinh doanh thành công. Nhiều việc ông ấy nhìn ra từ sớm, ông ấy đã gửi thư cảnh báo từ rất sớm rồi. Cái nhà nước này mà nó nghe ông ấy thì đã không lụn bại, thất bại về kinh tế đâu. (Đó là năm 2009, khi kinh tế Việt Nam đã bắt đầu suy thoái, nhiều người nói là do ảnh hưởng muộn của khủng hoảng tài chính toàn cầu 2008 – NV). Mà ông ấy tốt với em, với nhân viên lắm, rất quan tâm đến mọi người”.
Một tối nọ, đi cung về, cô thư ký ấy ôm mặt khóc, nói với chị Yến rằng: “Em phản ông ấy rồi, chị ạ. Bọn nó bảo sẽ thả em, nhưng bắt em phải làm nhân chứng tố cáo ông Thức. Rồi em đọc lời tố cáo, bọn nó ghi âm, quay phim lại. Em còn con nhỏ, em không thể ngồi tù được. Em phản ông ấy rồi. Em có tội với ông ấy. Đấy là ông sếp em yêu quý nhất, phục nhất. Thế mà em lại phản ông ấy…”.
Tôi ngồi nghe, ngẩn mặt, vì nhớ lại vụ anh Lê Công Định “nhận tội trên tivi”, 5 ngày sau khi bị bắt. Lúc ấy, tôi không hề biết công an Việt Nam có truyền thống làm đủ trò ti tiện, bẩn thỉu nhất để buộc người bị bắt phải thú tội, xin khoan hồng… để chúng quay phim đưa lên tivi chiếu cho cả nước xem, coi như đấy là bằng chứng mạnh nhất khép tội người bất đồng chính kiến. Bài này công an ta học từ quan thầy Bắc Kinh mà ra. Tôi cũng không biết tất cả những cái đó thật ra chỉ chứng tỏ bộ máy công an lạm quyền, bức cung, vi phạm nhân quyền trầm trọng, chứ không có bất kỳ giá trị pháp lý nào.
Tôi chỉ thấy thương cho cô thư ký của anh Trần Huỳnh Duy Thức, và thương cả anh Thức. Vừa thương vừa tiếc xót: Giá như cái nhà nước này biết trọng dụng thay vì vùi dập nhân tài.
Đó là suy nghĩ của hồi ấy, cách đây 9 năm. Chứ như bây giờ thì tôi chẳng kỳ vọng, chẳng tiếc nuối bất kỳ điều gì ở nhà nước cộng sản cả; tôi chẳng coi nó là nhà nước.
Sau này tôi cũng tìm đọc các bài viết của anh Trần Huỳnh Duy Thức. Thú thật là với đầu óc ngông nghênh của một đứa tốt nghiệp kinh tế tại “Harvard của Việt Nam” (cách Đại học Ngoại thương tự gọi mình), cộng thêm tinh thần “không bao giờ sùng bái cá nhân”, tôi không có nhiều ấn tượng từ các bài viết ấy. Nhưng tôi rất nhớ vẻ mặt thán phục của chị Yến khi nói về anh Thức – dường như chị cảm nhận và chia sẻ hoàn toàn với người thư ký của anh Thức những tình cảm tốt đẹp về anh. Không dễ có nhà bất đồng chính kiến nào được yêu mến, nể trọng đến thế.
Và con người ấy đã chấp nhận ngồi tù gần hai thập niên, kiên quyết không rời Việt Nam, để đấu tranh cho tự do của dân tộc bằng chính tự do của mình, trong bối cảnh người người, nhà nhà trốn chạy khỏi Việt Nam (rất tiếc là trong số này, dân “đấu tranh” khá đông). Chỉ riêng điều ấy thôi đã khiến tôi phải kính phục anh bội phần.
Mong anh Thức giữ được tính mạng, sức khỏe, tinh thần, để trở về tự do. Mong lắm thay. Chúng tôi, chúng ta còn mong sẽ có thể làm phim, viết sách về anh… nhưng ngay cả khi không có bộ phim hay cuốn sách nào về Trần Huỳnh Duy Thức, thì tên anh cũng đã đi vào lịch sử Việt Nam rồi.
---------------