Trẻ con bây giờ sao học hành khổ sở quá vậy!
Tác giả: FB Ngô Trường An Nguồn: Paltalk Làm Báo Ngày đăng: 2018-09-28
Trong đám lãnh đạo ghi vào sổ tang lưu niệm của cố thủ tướng PVK, chỉ có nét chữ của bà Kim Ngân là uyễn chuyển, bay bướm hơn hẳn các ông: Trọng, Phúc, Quang…
Đây không phải là sự ngẫu nhiên, mà cái chính là bà Ngân đã được hưởng trọn vẹn nền giáo dục VNCH, từ vận hành nét bút cho đến tiếp thu kiến thức. Cho dù bà không muốn tán dương chính thể VNCH, nhưng không thể chối bỏ nền giáo dục ưu việt mà chính nó đã mang lại kiến thức cho bà mãi đến ngày nay. Chúng ta hãy nghe bà so sánh trước quốc hội về 2 nền giáo dục VNCH & VNCS:
«Giờ tôi thấy thương bọn trẻ con quá, sao học hành khổ sở quá vậy, chúng tôi ngày xưa đi học đâu đến mức vậy mà từ tên núi, tên sông, tên cao nguyên, thể hiện trên bản đồ giờ ở đoạn nào cũng không thể quên được, lịch sử các trận đánh, các triều đại Lý, Trần, Tiền Lê giờ cũng vẫn nhớ nguyên. Còn giờ hỏi bọn trẻ các thứ đó hầu hết các cháu không biết…»
Hàm ý sâu xa của bà muốn nói lên rằng: Thời bà học nhẹ nhàng, không khổ sở như học sinh bây giờ nhưng đều hiểu, đều nhớ tất cả. Còn bây giờ, học hành quá khổ sở, nhưng kiến thức rỗng tuếch, chẳng biết gì.
Bà Ngân sinh năm 1954 ở Bến Tre, với 21 năm sống và học tập dưới chế độ tự do, dân chủ VNCH nên bà cũng có một nhận xét đúng về chế độ VNCH nói chung và nền giáo dục VNCH nói riêng.
Cũng có thể đây là “thần khẩu buộc xác phàm” chứ chưa chắc bà đủ can đảm để so sánh trước quốc hội. Nhưng dù sao cũng cảm ơn bà đã dành nhiều thiện cảm cho một nền giáo dục mà các đồng chí của bà quyết tâm tiêu diệt nó./.
***
Có Phải Là Kim Ngân?
Nguồn: Thơ Phan Huy Ngày đăng: 2018-09-28
(Viết theo lời kể của một cựu sinh viên văn khoa Saigon 73-75)

Tôi có thể nào tin nơi mắt tôi?
Cô sinh viên ấy, chính đây rồi
Bây giờ đã là bà chủ tịch
Quốc hội gia nô đảng bọ giòi.

Thuở ấy em hiền như nai tơ
Tan trường áo trắng nón bài thơ
Bước chân e ấp về qua phố
Rạo rực lòng tôi bao ước mơ.

Tôi bước theo em buổi học về
Tóc dài theo gió toả hương mê
Tôi yêu từ đó trong câm nín
Em người con gái xứ Bến Tre.

Rồi ta quen nhau dưới mái trường
Trong tình bạn hữu rất thân thương
Nghe em thổ lộ bao tâm sự
Và mộng đời em rất bình thường

. Em kể nhà em ở dưới quê
Bị loài Cộng phỉ đến đêm về
Tuyên truyền, ám sát, và khủng bố
Thôn xóm đìu hiu đến não nề.

Em nói em thù lũ Cộng nô
Càng không ưa thuyết Mác Lê Hồ
Là trai em sẽ xin vào lính
Bảo vệ quê nhà giữ thủ đô…

Mùa xuân tang tóc tháng tư đen
Tôi vì nghiệp nước phải xa em
Làm thân cô lữ phương trời khách
Vẫn mơ về kỷ niệm êm đềm…

Có phải là Kim Ngân đấy không?
Sao em thay đổi cả tim lòng?
Sao em quên hết bao lời hứa
Chống Cộng, cùng tôi giúp núi sông?

---------
Tang Lễ Đại Quang
Nguồn: Thơ Phan Huy Ngày đăng: 2018-09-28
Đại Quang nằm ở trong hòm
Tim đà ngừng đập, hồn còn chưa tan
Hắn còn tiếc chốn dương gian
Còn lưu luyến cõi địa đàng súc sanh

Hắn nhìn lơ láo chung quanh
Đồng rận đồng chí lưu manh đóng tuồng
Chúng là quỉ đỏ trung ương
Biết gì tình cảm mà buồn hay vui

Chẳng qua một lũ đười ươi
Núp sau lớp áo con người đấy thôi
Thắp hương lạy tạ liên hồi
Lâm râm khấn vái những lời thở than

Quang nghe Trọng lú đầu đàn
Trách Quang phản trắc theo thằng xà mâu
Rủa Quang sớm đánh tối đầu
Đáng đời đáng kiếp về chầu diêm vương

Quang nghe Dũng khóc thảm thương
Trách Quang bỏ ếch giữa đường thế gian
Bây giờ tấn thối lưỡng nan
Vòng vây thắt chặt hết đàng thoát thân

Sói nghe con đĩ Kim Ngân
Trách Quang chơi quịt mấy lần không chung
Lại còn ăn bẩn ăn chùng
Một mình ăn hết vô cùng lòng tham

Sói nghe Phúc niểng lầm bầm
Anh theo Ba ếch nên nông nỗi này
Bùa sinh tử có chừa ai
Nếu không thuốc giải là đời đi đong

Quang nhìn mà uất cõi lòng
Bao khuôn mặt thớt đi vòng cái quan
Cùng là đồng bọn ác gian
Cớ sao chúng vẫn huy hoàng dài lâu?

Bên ngoài dân chúng kháo nhau
Sài lang giết hổ gặm đầu nhai xương
Ăn rồi khóc lóc thảm thương
Chúc anh Cộng sản thiên đường vảng sanh.

--------