Vào đảng để làm gì?
Nguồn: Báo Đất Việt Ngày đăng: 2018-11-24
Lâu nay, trả lời câu hỏi “vì sao anh (chị) xin gia nhập Đảng” hay “anh (chị) vào Đảng để làm gì?”, nói chung, tổ chức đảng đều nhận được câu trả lời gần giống nhau, đại thể: “Tôi vào Đảng để hy sinh chiến đấu cho mục đích cuối cùng của Đảng là đấu tranh giành độc lập, tự do cho Tổ quốc, xây dựng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản trên đất nước ta”.
Nhân mới đây trên Việt Nam Thời Báo có bài viết đặt vấn đề “Không đảng viên thì không thể làm… chủ tịch?”, thử ghi nhận một số ý kiến liên quan về thắc mắc “vào đảng để làm gì”?
Vì lý do ‘nhạy cảm’, các ông, bà được trao đổi trong bài viết này đều đề nghị viết tắt danh tánh.
Cựu quân nhân, đảng viên NHĐ: Chỉ tính từ ngày đảng ta khởi xướng công cuộc đổi mới đến nay, bên cạnh những đảng viên lao động sáng tạo, dũng cảm phấn đấu, là người tiên phong trên tất cả các lĩnh vực công tác đúng như lời hứa khi gia nhập đảng, thì cần trả lời rõ số đảng viên vi phạm kỷ luật đảng và luật pháp nhà nước, mắc vào những tội tham ô, lãng phí, vô trách nhiệm, bị công luận phanh phui tỷ lệ là bao nhiêu?
Những ai mắc tội, những ai bao che, thiên vị? Và bao nhiêu người đã trù dập đảng viên, quần chúng vì họ dám nói lên sự thật? Những vụ ăn hối lộ, chạy chức, chạy quyền, chạy bằng cấp, chạy dự án, chạy tội… đã và đang như dòng nước ngầm bẩn thỉu làm vẩn đục đời sống xã hội, làm ô uế thanh danh của đảng cầm quyền và Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của dân, do dân và vì dân thì trong đó có bao nhiêu phần trăm là người đã từng hứa khi vào đảng?
Tôi nghĩ rằng khi trả lời tường tận được những câu hỏi ở trên sẽ hiểu vì sao người ta muốn vào đảng, vì sao miệng đời đang cười cợt rằng “Không phải tất cả đảng viên đều tham nhũng. Nhưng tất cả những kẻ tham nhũng đều là đảng viên”.
Nhà báo, đảng viên LQ: “Tạo hóa cho tôi bộ não quá bé nhưng lại cho ước mơ quá lớn trên nền nhận thức bé nhỏ để rồi vi phạm pháp luật, gây ảnh hưởng, liên lụy tới nhiều người. Bây giờ đối với cuộc đời tôi đã mất tất cả, chỉ còn trái tim trung thành với đảng”. Cựu cục trưởng C50 Nguyễn Thanh Hóa biện hộ trước tòa như vậy hôm sáng 23-11.
Tôi tin rằng tướng Hóa lúc ban đầu vào đảng có thể vì lý tưởng cao đẹp, thế rồi trên chốn quan trường chỉ rặt một gam màu đảng đã khiến ông ảo tưởng quyền lực, là bằng ý chí thì đảng có thể làm được mọi chuyện; bao gồm cả việc cho mình cái quyền đã là đảng viên thì đương nhiên có những sức mạnh giúp vun vén cho lợi ích cá nhân thông qua phe nhóm, mà không e dè ngán ngại pháp luật (!?).
Tôi nghĩ nếu không là đảng viên thì khi người ấy tư lợi bằng lợi dụng kẻ hở pháp luật, chắc sẽ khó gây hậu quả nghiêm trọng, vì có thể đã bị cơ quan chức năng xử lý ngay từ ban đầu, mà không phải qua quá nhiều quy trình từ kiểm điểm, họp hành xét kỷ luật… Đó cũng là một trong những lý do tế nhị để người ta muốn được là đảng viên.
Nhà giáo, đảng viên N.T.H: Với tôi thì đảng viên là một tiêu chuẩn hành chánh mang tính thủ tục. Dạy giỏi, có thể được tín nhiệm đề cử làm tổ trưởng bộ môn. Hoạt động phong trào mạnh mẽ, có sự tin cậy của đồng nghiệp và cấp trên, có thể được bầu làm chủ tịch công đoàn giáo dục trường. Giai đoạn này bắt đầu có tiêu chuẩn đảng viên.
Vào đảng để làm tốt những chức trách được đồng nghiệp tin tưởng mình, thì tại sao mình lại từ chối khi được gợi ý vào đảng? Còn lời hứa tuyên thệ lúc kết nạp đảng, thì cũng tương tự nghi thức kết nạp vào đoàn Thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh. Đó chỉ là những ngôn từ mang tính nghi thức hơn là thực sự của mục đích cống hiến mà đảng nêu ra, vì nó hầu như vượt khả năng hy sinh của nhiều người.
“Xây dựng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản trên đất nước ta” lúc tuyên thệ kết nạp dưới cờ búa liềm, thực sự thì tôi không còn cảm giác tự hào như thời còn là học trò được kết nạp đoàn Thanh niên cộng sản. Khi đó, thật lòng thì tôi hiểu nếu muốn tiến thân, muốn có tiếng nói trọng lượng để đòi hỏi cho quyền lợi đồng nghiệp, để không bị ai đó nhân danh đảng để chèn ép mình thì tôi phải là đảng viên.
Đơn giản chỉ là vậy. Còn chuyện xây dựng chủ nghĩa gì đó lúc tuyên thệ thì ngoài khả năng hiểu biết của một đảng viên quèn chỉ là cô giáo miệt vườn như tôi (!?).
Nhà giáo, đảng viên N.T.D: Tôi là giáo viên môn địa lý. Có thời gian tôi được giao đứng phụ lớp môn giáo dục công dân. Tôi từng được nghe huấn thị trong những tiết gọi là bồi dưỡng chính trị, rằng cần lưu ý rằng trong di huấn của V.I.Lênin và Hồ Chí Minh, trình độ chính trị của đảng viên bao giờ cũng được nhìn nhận ở sự giác ngộ, nhận thức về nhiệm vụ cách mạng được thể hiện ra ở hành động, ở hoạt động thực tiễn chứ không phải ở con số thống kê có bao nhiêu người đã qua trường lớp nào, có bằng cấp gì; không thể chỉ xem xét ở việc họ viết hay, nói giỏi mà phải bằng hiệu quả đạt được trong các nhiệm vụ được giao.
Tuy nhiên thực tế lại không đúng ở nơi tôi dạy học. Lẽ đó nên tôi phải là đảng viên để mong đấu tranh với cái ác tồn tại tiềm tàng ngay bên trong đảng. Tiếc là giờ sắp nghỉ hưu và chắc tôi cũng sẽ chuyển sinh hoạt đảng về khu phố. Vì sao ư? Có thể tôi hèn, nhưng thực sự tôi vẫn ngại chuyện nếu rời bỏ đảng thì các thủ tục lý lịch của con cái tôi sẽ gặp khó khăn ở chốn công quyền về sau.
Một nhà báo ẩn danh: Tôi xin được trả lời bằng tin tức loại ‘giờ mới nói’: Đúng ngay ngày kỷ niệm Nam Kỳ Khởi Nghĩa, vào sáng 23-11 báo Thanh Niên có một cuộc họp công bố 13 vị trí gồm trưởng ban, phó ban/ phó phòng đã được “thôi chức” vì không phải đảng viên đảng cộng sản Việt Nam: Ban Chính trị- Xã hội: Thanh Tùng, phó ban. Ban Văn Nghệ: Thu Nga, trưởng ban, Bích Hạnh và Đỗ Tuấn, phó ban. Ban Giáo dục: Thùy Ngân, phó ban. Ban Thể thao: Quang Huy, phó ban. Ban Công tác Bạn đọc: Trần Thanh Bình, phó ban. Ban Mạng Xã hội: Kim Trí, trưởng ban (Kim Trí trước là trưởng ban Chính trị- Xã hội), Thu Thủy, phó ban. Tòa soạn tiếng Anh: Thế Vinh, thư ký tòa soạn. Ban Phóng viên Báo Điện tử: Thành Trung, phó ban. Phòng Tài vụ: Nguyễn Tuấn, phó phòng. Phòng Quảng cáo: Quỳnh Na, phó phòng.
Ai muốn nghĩ sao thì nghĩ.
Theo Việt Nam Thời Báo
--------