KHI BỌN ĐẶC CÔNG TRUYỀN THÔNG KIỆT SỨC
Tác giả: LÃO MÓC Ngày đăng: 2018-11-29
Joseph Phạm Trọng Luật, chủ trang mạng Chính Khí Việt (Chính Cống Vẹm - Xú khí Việt), bồi bút của việt gian Trần Hùng Văn
Dẫn nhập: Vì phản ứng quyết liệt của những người cầm bút chân chính phục vụ cho Lẽ Phải và Sự Thật “bọn ma tru” là những kẻ chỉ biết “tru” chớ không biết “tri” ngày càng vắng bóng.
Trên diễn đàn điện tử toàn cầu hiện nay chỉ còn “tiếng chó sủa trăng” của tên “Chính Cống Vẹm” do “bố nuôi” của nó là tên “đặc công đỏ” Việt Thường Trần Hùng Văn bảo nó phải… sủa để làm vừa lòng “những anh lớn bên nhà”.
Thật tội nghiệp cho những con chó già… kiệt sức.
*

Cựu thẩm phán Nguyễn Cần, tức Tú Gàn, tức Lữ Giang là một “đặc công truyền thông… vàng” có tài bịa điều, đặt chuyện để mạ lỵ, vu cáo người khác từ khi có những đợt tù nhân chính trị được định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. Không ai có thể phủ nhận điều đó, ngay chính đương sự. Nhưng, cũng như thiền sư Nhất Hạnh, Tú Gàn cũng là một kẻ vô lương tâm!
Trong suốt những năm cộng tác với tuần báo Sàigòn Nhỏ của bà Đào Nương (Hoàng Dược Thảo), phụ trách mục mục “Viết Mà Chơi”, Tú Gàn đã liên tục đánh phá những người chống Cộng, không những ở hải ngoại mà ngay cả những người ở trong nước dù những người này đã bị Việt Cộng giam cầm vì đã dám nói lên tiếng nói tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền như linh mục Nguyễn Văn Lý. Cũng giống như tên ký giả rác rưỡi Ký Còm (Vũ Bình Nghi) vu cáo, mạ lỵ bà Đoan Trang (lúc còn chống Cộng) là “đượi vẩu”, có 5 chồng, 6 con. Linh mục Nguyễn Văn Lý vì ham xe 60 chỗ ngồi nên phải lụy Đoàn Trang”. Tú Gàn vu cáo linh mục Nguyễn Văn Lý là “có 6 con với 5 người đàn bà, bị phát giác nên quay ra tranh đấu”; trong khi công an VC lục tung cả nước không tìm ra được người đàn bà nào là vợ của linh mục Lý! Tú Gàn đã xấc xược gọi linh mục Nguyễn Văn Lý là “ngôn sứ đô-la”, khi linh mục Nguyễn Văn Lý bị tù đày thì Tú Gàn đã rất là mất dạy viết bài mạ lỵ linh mục Lý tu theo “pháp môn SUPLO” (tức bị công an VC gài ngủ với gái và chụp hình)…
(Chúng tôi đã có trình bày về “thành tích” của ông “đặc công vàng” này trong nhiều bài viết in trong quyển “Nguyễn Thiếu Nhẫn Tuyển Tập (TậpI) xuất bản vào năm 2010).
Ông “đặc công vàng” Lữ Giang đã bị bà Đào Nương sa thải vì trong vụ “Nghi án văn học Nguyễn Chí Thiện” khi ông ta tố cáo tuần báo Sàigòn Nhỏ có… tình báo VC (?).
Sau đó ông này cộng tác với nhật báo Việt Herald của nhà văn Bùi Bích Hà. Ông “đặc công vàng” này đã gặp nạn khi viết bài mạt sát cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là “kẻ phản bội” đã theo lệnh CIA giết chết cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm đăng trên nhật báo Việt Herald. Bị phản ứng dữ dội, ngay cả việc biểu tình phản đối trước tòa soạn báo này khiến bà nhà văn Bùi Bích Hà là chủ nhiệm của tờ báo này đã viết một bài viết rất ư là cạn tàu ráo máng với người đã cộng tác với mình là “nhà truyền thông” Nguyễn Cần, tức Tú Gàn, tức Lữ Giang. Bài viết với tựa đề “Nhìn Lại Các Nhân Vật Lịch Sử” của bà nhà văn Bùi Bích Hà có đoạn như sau:
“… Trở lại bài “Kẻ Phản Bội” của tác giả Lữ Giang, khi đặt vấn đề đánh giá một nhân vật lịch sử mà tiên quyết là đã gán ngay cho nhân vật ấy một cái nhãn hiệu là tay sai ngay từ con chữ đầu tiên. Nếu tác giả không nhằm đánh giá lại mà nhằm hạch tội thì càng sai hơn nữa vì, thứ nhất, bị cáo không có mặt để lên tiếng; thứ hai, thay vì tập hợp tài liệu, phân tích nghiêm chỉnh, rút ra một kết luận khách quan và công chính để đóng góp kinh nghiệm ứng xử cho người sau thì dùng ngôn từ bất xứng, do cảm tính xô đẩy để gây thêm ngộ nhận, miệt thị một tổng thống, một tổng tư lệnh quân đội của đất nước mà tác giả từng sống và làm việc với tư cách một công chức cao cấp trong chính phủ do tổng thống ấy lãnh đạo, người viết tin chắc rằng ngoài tác giả ra, trên địa cầu khó có người thứ hai, kể cả trong khối Cộng sản mà phía Quốc Gia thường cho là thấp kém, bất nhân, ăn cháo đá bát.”
*
Nhà văn Thái Quốc Mưu trong bài “Năm Hổ nói chuyện Cọp” có kể rằng trong sách “Thuyết Phù” của Trung Quốc có câu chuyện Khổng Tử cùng nhóm môn đệ dạo núi. Khổng Tử sai học trò là Tử Lộ xuống suối lấy nước uống. Trên đường Tử Lộ gặp cọp bèn đánh nhau với nó và giựt được một nắm đuôi cọp, cọp hoảng sợ chạy mất. Tử Lộ giấu nắm đuôi cọp vào tay áo rồi xách nước về, Gặp thầy, Lộ hỏi: “Kẻ thượng sĩ giết cọp như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Nắm đầu cọp mà giết?” Lộ bèn hỏi: “Kẻ trung sĩ giết cọp như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Nắm tai cọp mà giết.” Tử Lộ hỏi tiếp: Kẻ hạ sĩ giết cọp như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Nắm đuôi cọp mà giết.”
Tử Lộ thầm nghĩ sư phụ biết trên núi có cọp mà lại sai mình đi lấy nước là cố ý muốn hại mình bèn nhặt hòn đá giấu vào tay áo định giết thầy. Sau đó trở lại gặp Khổng Tử và hỏi: “Kẻ thượng sĩ giết người như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Kẻ thượng sĩ giết người bằng ngòi bút, kẻ trung sĩ giết người bằng cái lưỡi và kẻ hạ sĩ giết người bằng cách ném đá giấu tay.” Tử Lộ ném bỏ viên đá và bỏ ý định giết thầy.
Theo chuyện kể này thì bà “thượng sĩ” Bùi Bích Hà đã giết “con cọp già” Lữ Giang bằng ngòi bút! Không biết “con cọp già” Lữ Giang tức Tú Gàn, tức cựu thẩm phán Nguyễn Cần nghĩ gì khi bà “thượng sĩ” Bùi Bích Hà hạ bút viết: “… người viết tin chắc rằng ngoài tác giả (Lữ Giang, chú thích của Lão Móc), trên điạ cầu này khó có người thứ hai, kể cả trong khối Cộng Sản mà phía Quốc Gia thường cho là thấp kém, bất nhân, ăn cháo đá bát”?
Không ai trách bà nhà văn Bùi Bích Hà vì miếng cơm, manh áo (sự sống còn của tờ Việt Herald) đã phải mang tơi chữa lửa nhưng có cần thiết phải hạ nhục tác giả Lữ Giang là người đã cộng tác với mình tới như vậy? Âu đây cũng là một bài học cho những kẻ đánh đu với tinh!
Chuyện này thì cũng y chang như thiền sư Nhất Hạnh đã đánh đu với tinh là “đệ tử truyền đăng” Đức Nghi!
Bà chủ nhiệm Bùi Bích Hà thì muốn dùng những bài viết “nổ như tạc đạn” của Lữ Giang cũng như của cố nhà báo Vũ Ánh (kẻ mấy năm trước đây đã gây “tai biến” cho nhật báo Người Việt bằng cách cho đăng mấy câu thơ trong lịch sách ca tụng các nhân vật lãnh đạo của CSVN trong Giai phẩm Xuân Người Việt và vụ cờ vàng ba sọc đỏ trong bồn rửa chân) để quảng cáo cho tờ Việt Herald, không ngờ lại bị "ép phê" ngược nên phải lên tiếng để thoát thân!
“Đặc công vàng” Nguyễn Cần tức Tú Gàn, tức Lữ Giang đã trở thành tên “đặc công vàng” kiệt sức khi bị bà chủ Bùi Bích Hà dùng “tuyệt tình kiếm” đánh vào hạ bộ của ông bộ hạ này!
*
Khác với các ông bà “đặc công đỏ” Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, ông “đặc công đỏ” Việt Thường (Trần Hùng Văn) (VT/THV) là một “đặc công đỏ giấu mặt”.Ngay cả những người cộng tác với ông ta nghe nói cũng không biết mày ngang, mũi dọc của ông này như thế nào. Và dĩ nhiên là Lão Móc (LM) cũng không sao biết được ông “đặc công đỏ” này ra sao. Thế nhưng, LM lại “bị” ông nhạc sĩ Tô Hải, anh vợ của cựu Trung Tướng Lâm Quang Thi tố cáo khi LM viết bài lên tiếng kêu gọi người dân trong nước xuống đường để phát động cuộc “Cách Mạng Hoa Lài” vào năm 2011 là “cùng loại với “đặc công đỏ’ Việt Thường”, như sau:
“Mấy tên khiêu khích nằm ở nước ngoài loại Lão Móc (cái tên Móc cũng đã thấy nó chuyên bới móc xúi giục lớp trẻ VN “chưa đến thời cơ” (không phải là “không”) đễ bị lộ, bị bắt hết… hãy kéo nhau về đây xem, có ai xuống đường không dù cứ hô hoán lên là “Thời cơ đã đến”, chính bọn này (may không nhiều) là bọn phá hoại chuyên nghiệp… cùng loại với Nam Nhân, Việt Thường là bọn gián điệp 2,3 mang, phá đám phong trào trong nước…”.
Đi đêm có ngày gặp ma. Tên “đặc công đỏ giấu mặt” VT/THV trong tháng qua vừa gặp nạn. Các ông Nam Nhân, Ngô Ngọc Hiếu qua đề nghị của ông Trác Nguyễn ở Anh Quốc có lên tiếng đòi “đối luận” với ông VT/THV. Qua tên “Chính Khí Việt” mà có người gọi là “Chính Cống Vẹm” tức Joseph Phạm Trọng Luật thì ông “đặc công đỏ” VT/THV chuẩn bị hát bài tẩu mã khi tên này đưa ra những điều kiện khó khăn khó có thể thực hiện được. Như chuyện tên Chính Cống Vẹm đòi trong cuộc đối luận phải có sự hiện diện của “Thủ Tướng Tâm Thần” Chu Tấn (Trần Như Huỳnh). Ở ngay tại Mỹ mà tên “Thủ Tướng Tâm Thần” này còn hèn hạ chơi trò “ném đá giấu tay” là núp dưới đũng quần của mụ dở điên, dỡ khùng Đỗ Thị Thuấn vu cáo Lão Móc là “đánh phá lung tung, đánh phá vô trách nhiệm, đánh phá không chừa một ai… là phá nát cộng đồng hải ngoại”.
Trong bài viết “Ai chửi? Chửi ai? Ai xây dựng? Ai phá hoại cộng đồng”, LM đã vạch rõ cái mắt mẹt bất tài nhưng lại cuồng danh của tên “đại văn hào không có tác phẩm” này. Chính tên hèn nhát này đã phá nát cộng đồng Bắc California khi thành lập Ban Đại Diện Cộng Đồng NGƯỜI VIỆT Bắc CA vào năm 2001. Nhân chứng là ông cựu Trung Tá Nguyễn Tái Đàm, cựu Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali còn sống sờ sờ ra đó.
Theo truyện kể của nhà văn Thái Quốc Mưu thì “kẻ trung sĩ giết người bằng cái lưỡi”. Các “ông trung sĩ” Trác Nguyễn, Nam Nhân (Nguyễn Đức Cung), Ngô Ngọc Hiếu… đã giết ông “đặc công đỏ” VT/THV bằng… cái lưỡi!
Mới đây, bà Hàn Giang (Trần Lệ Tuyền) có cho phổ biến trên TinParis và trên các diễn đàn bài viết “Trả lời Trần Hùng Văn, tức Việt Thường”.
Cũng giống như bà “thượng sĩ” Bùi Bích Hà đã đưa chiêu “tuyệt tình kiếm” vào hạ bộ của người bộ hạ là Tú Gàn; bà Hàn Giang (Trần Lệ Tuyền) dù chỉ mới là “Trả lời Trần Hùng Văn tức Việt Thường - Bài 1”, nhưng coi bộ bà “thượng sĩ” Hàn Giang Trần Lệ Tuyền đã lăm le đưa “đường gươm sông lạnh” vào… “Bác Hồ” của ông “đặc công đỏ giấu mặt” VT/THV. Thiệt đúng là cái thảm cảnh “hết “đặc công vàng” Lữ Giang (Nguyễn Cần) đến “đặc công đỏ” Việt Thường (Trần Hùng Văn)… kiệt sức”vì hai bà “thượng sĩ” Bùi Bích Hà và Hàn Giang Trần Lệ Tuyền !
*
“Này này, chị bảo cho mà biết
Chốn ấy, hang hùm chớ mó tay!”
Hai anh già “đặc công vàng” Nguyễn Cần, “đặc công đỏ” Trần Hùng Văn đúng là “già đầu còn dại…”: Nhè hậu duệ của bà Chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương mà chọc nhột!
LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com