Đạo Hiếu
Tác giả: Nguyễn Hy Vọng Nguồn: Email của Bằng Phong Đặng văn Âu Ngày đăng: 2019-02-06
Lời nói đầu của Bằng Phong Đặng văn Âu :

Thưa bác sĩ Nguyễn Hy Vọng,
Sáng nay, em thức dậy sớm để viết nốt bức thư cho một người bạn, anh David Nguyễn, để nói lên nỗi trăn trở của em trước hiện tình nước Mỹ.
Thế nhưng, em lại mở email trước. Em thường nhận quá nhiều email trong Mail Box. Nhưng lạ thay! Em chọn email có chủ đề ĐẠO HIẾU để đọc. Và khi đọc tới cuối bài thì thấy tên anh là tác giả. Vì vậy, em phải viết thư này cho anh ngay lập tức.
Khi đọc vài đoạn đầu, em nghĩ tác giả bài viết này là của một người Công Giáo, có ý "hoằng dương" tôn giáo của mình. Không ngờ tác giả bài viết này lại là anh.
Em xin hỏi anh có đúng anh là tác giả bài bài ĐẠO HIẾU ? Lý do em hỏi là vì chúng ta đang sống trong thời đại có nhiều kẻ mạo danh.
Như anh, em là Phật tử truyền thống. Em đã giải thích trong buổi ra mắt sách HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN của giáo sư Nguyễn đức Tuyên rằng sở dĩ tôi nhìn nhận mình là Phật tử truyền thống, vì ông bà tôi, cha mẹ tôi là Phật tử thì tôi trở thành Phật tử. Ngược lại nếu ông bà tôi, cha mẹ tôi là Công Giáo thì tôi trở thành người Công Giáo. Đó là vấn đề hoàn cảnh. Bởi vậy, người có đức tin chân chính vào tôn giáo của mình thì đừng bao giờ đả phá, nhạo báng tôn giáo khác. Chỉ có Việt Cộng mới làm sự chia rẽ tôn giáo !
Em còn dùng chữ Pháp "Question de l'ambiance" cho rõ nghĩa mấy chữ "vấn đề hoàn cảnh".
Thú thực với anh, em là Phật tử, nhưng không bao giờ bài bác đạo Công Giáo. Hơn thế nữa, em còn tin vào Thượng Đế Toàn Năng đã phái Ngài Tất Đạt Đa đem lòng TỪ BI và Ngài Jesus đem lòng BÁC ÁI xuống thế gian để giáo hóa loài người. Tùy theo trình độ văn minh, văn hóa của từng dân tộc mà các Ngài xuất hiện mỗi nơi mỗi khác.
Mỗi đêm trước khi đi ngủ, em đều đọc những tác phẩm nghiên cứu ngôn ngữ của anh, đọc vài trang. Sau đó mở máy để nghe Kinh Lạy Cha và bài Chú Đại Bi. Bởi vì em cứ nghĩ các đấng ấy đều dạy cho em những điều tốt lành để ứng xử với đời.
Em sẽ nhờ các diễn đàn post lại bài ĐẠO HIẾU để mọi người Việt Nam có dịp biết đến một học giả chuyên nghiên cứu về ngôn có uy tín là anh Nguyễn Hy Vọng thì bài viết của anh về ĐẠO HIẾU sẽ có giá trị càng cao . Hôm qua, mồng một Tết, nói chuyện với anh, em có đề nghị anh nên đứng ra thành lập ĐẢNG HY VỌNG để gieo NIỀM TIN vào nỗi hy vọng vào một tình thế bi đát Việt Nam. Anh cười em nói bông lơn. Nhưng đó là SỰ THỰC anh ạ! Bởi vì chỉ có SỰ THỰC mới dẹp tan tà quyền Việt Cộng dối trá mà thôi.
Dưới đây là bài ĐẠO HIẾU.
Bằng Phong Đặng văn Âu
Đạo Hiếu
I. Bất hiếu vì không theo Đạo của cha mẹ?
Tôi có thân nhân và bạn hữu theo Phật giáo, có suy nghĩ như sau:
1- Ông bà, cha mẹ đã theo Phật giáo, mà mình theo tôn giáo khác là bất hiếu.
Có phải bất hiếu vì không sống theo thói cổ của ông bà, cha mẹ? Ngày trước, khi mang quan tài của ông bà đi chôn, người Việt đặt một ly rượu trên quan tài, và đô tùy (người khiêng quan tài) phải đi thật chậm, để ly rượu không bị đổ, và họ tin làm như thế, thì mới bộc lộ lòng hiếu thảo của con cái đối với ông bà, cha mẹ.
Ngày nay, quan tài được chuyên chở bằng xe hơi, bằng máy bay, có ai cho như thế là bất hiếu không?
2- Phật giáo tin phải cúng cơm cho ông bà, cha mẹ đã khuất, để ở bên kia thế giới, ông bà, cha mẹ khỏi phải đói khát.
Có phải linh hồn cần ăn uống như người sống không?
Đó là mê tín, tin nhãm, vì thế mà dân gian có câu: “Khi sống thì không cho ăn, đến khi nằm xuống làm cơm cúng ruồi.”
3- Người Phật giáo đốt vàng bạc giả, tiền giả, nhà lầu, ngựa, xe giả... để gửi cho ông bà, cha mẹ, có cái dùng ở bên kia thế giới.
Nếu họ dùng được, tại sao không đốt vàng thật, tiền thật, nhà lầu thật, ngựa xe thật? Tại sao chỉ dùng toàn đồ giả? Hành động như thế không phải diễu cợt đối với người đã khuất sao?
Trước năm 1975, cao tăng Thích Ngự Chiếu, viết quyển “Vô Thần Luận”, đả phá sự mê tín, dị đoan tràn ngập trong Phật giáo, và nhà sư này tuyên bố Phật giáo là vô thần.
Thực tế, những kẻ chối bỏ Thiên Chúa, thường là những kẻ mê tín, dị đoan hơn ai hết. Bằng chứng là các cán bộ Cộng sản, ở cấp càng cao, càng hay đi coi bói. Bạn có biết tại sao không? Vì con người không thuần tuý vật chất mà có linh hồn, có khuynh hướng tìm về với Đấng Thiêng Liêng. Kẻ chối bỏ Thiên Chúa, thì họ tìm đến tà thần, tà phật, hoặc họ đưa tạo vật lên làm thần; đó là lý do có nhiều tôn giáo giả dối, tà đạo.
Tỉnh Quảng Nam có Thầy thuốc Nghiêm rất nổi tiếng, sau khi trở về với Chúa, ông nói: “Có ai mộ mến Phật hơn tôi? Có ai làm những điều dị đoan hơn tôi? Thế mà nhờ ơn Chúa, từ khi được Rửa Tội, gia nhập đạo Công giáo, tôi hoàn toàn đổi mới, tôi đã bỏ được thói dị đoan, mê trong Phật giáo”.
4- Nhiều cao tăng Phật giáo nói, Công Giáo là Đạo ngoại quốc, dođó không nên theo, vì Việtnam đã có “Tam giáo đồng nguyên”, không cần tôn giáo nào nữa.
Nói như thế là bộc lộ sự ngu xuẩn. Có phải Lão tử, Khổng tử và Tất Đạt Đa là người Việt nam? Sự thật, trước khi Lão, Khổng, Phật giáo truyền vào nước ta, người Việt đã tin có TRỜI.
Nhờ tìm hiểu Thiên Chúa Giáo, người Việt biết Ông Trời, chính là Thiên Chúa; và Đạo Trời, chính là Kitô Giáo, Công Giáo. Bằng chứng:
Đạo Trời thì nói: “Trời sinh voi, Trời sinh cỏ” ; “Sống nhờ Trời, chết về chầu Trời” ; “Chỉ có Trời cứu” ...
Công Giáo thì tuyên bố: “Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa.”; “Thiên Chúa là cội nguồn và là cùng đích của nhân loại”; “Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng” ...
5- Nhiều nhà sư khoe, ở VN người theo Phật giáo là 80- 90% dân số .
Giả dụ lời khoe đó là đúng, nhưng có phải với số phần trăm đó, mà những ai theo Phật giáo thì được về cõi vĩnh phúc, sau cái chết? Chắc chắn là không. Thực tế, Việt nam và Chệt quốc ngày nay, số người xấu, gian dối, ăn cắp, ăn cướp... nhiều hơn người tốt, người thật thà, người lương thiện. Vậy số phần trăm đó, đâu phải là tiêu chuẩn để xác định đó là chân đạo. Mẹ Maria cho biết, hằng ngày số người sa vào hỏa ngục, nhiều hơn số người được về thiên đàng.
Bác sĩ Chang Shu Wen là phật tử, nghiên cứu Phật giáo nhiều năm, đã viết: “Phật giáo mâu thuẫn, mê tín, yếm thế, trốn đời, kiềm hãm đất nước và dân tộc trong sự chậm tiến và lạc hậu. Trong lúc tôi đi tìm cho mình một chân đạo, tôi tình cờ khám phá được tư tưởng chỉ đạo tốt nhất cho dân tộc, giúp cho đât nước phát triển, và giúp mọi người được ấm no, hạnh phúc; đó là chân đạo và tư tưởng Thiên Chúa Giáo.”
Người khôn ngoan, biết bỏ cái dở mà chọn cái hay; bỏ cái giả mà chọn cái thật; bỏ tôn giáo dị đoan mê tín, không thể cứu rỗi linh hồn ai, mà trở về con đường, dẫn chúng ta đến cõi thiên đàng vĩnh phúc, đó là Thiên Chúa Giáo, còn gọi là Công Giáo.
Thiên Chúa: “Ta là Ánh sáng, là Chân lý, là Sự sống. Ai tin Ta thì được sống đời đời.”
II. Bằng chứng có Thiên Chúa
1- Vua Tịnh Phạn và hoàng hậu Ma Gia dù có cả ngàn danh y bên cạnh, nhưng họ đều bất lực, không thể giúp cho vua và hoàng hậu có con. Vua và hoàng hậu phải đi van vái nhiều nơi mới sinh được Tất Đạt Đa, Phật giáo gọi là Phật Thích Ca.
Các nhà bác học cho biết, loài người không tạo được sự sống, dù chỉ là sự sống của một hạt lúa, hay một con vi trùng. Vậy, Tất Đạt Đa được hiện hữu ở trần gian, là do Thiên Chúa ban cho.
2- Anh Vũ Đức Kiên, 40 tuổi, vợ là Nguyễn Thị Dung 36 tuổi, giáo xứ Nghĩa Hòa, Tân Bình. Anh Kiên đã có vợ và được năm con gái. Sau khi vợ chết, anh chắp nối với chị Dung mong sẽ có con trai, nhưng lại thêm hai con gái. Vị chi là bảy cô nàng. Cả họ buồn bã vì anh là con trai duy nhất của gia đình. Anh thất vọng đay nghiến vợ con, không cầu nguyện nữa. Phần chị Dung vững lòng trông cậy. Hằng tuần, vào ngày thứ tư, chị đến đền Thánh Giuse cầu nguyện. Trong khi ấy, cả nhà gièm pha. Thấy chị có thai, họ bảo, lại con gái nữa cho mà xem. Ngày chị đi sinh, không ai thèm ngó ngàng. Lúc sinh ra con trai, báo tin về gia đình, chồng cũng không tin. Ba ngày sau anh lên thăm, ẵm con thì mới nhận ra là đúng thật. Tên cháu là Giuse Vũ Đức Thạch.
Với 2 dẫn chứng ở trên, đã đủ minh chứng: không phải cha mẹ muốn có con là được. Sự hiện hữu của chúng ta, ở ngoài quyết định của cha mẹ chúng ta. Và nếu đi lần lên mãi, chúng ta phải khiêm tốn mà nhận rằng, phải có Thiên Chúa; cha mẹ chỉ là người cộng tác trong chương trình của Thiên Chúa, để chúng ta có cơ hội hiện hữu.
Kết
Người theo Thiên Chúa Giáo, ngoài sự phải hiếu thảo với cha mẹ, ông bà, còn phải hiếu thảo với Thiên Chúa, Đấng đã sáng tạo vũ trụ, mọi luật thiên nhiên, và muôn loài vạn vật.., trong đó có tổ tiên, ông bà, cha mẹ và cả chúng ta.
Nói tóm lại, đạo hiếu của Thiên Chúa Giáo là đạo hiếu đi đến tận cội nguồn, là đạo hiếu toàn vẹn, cao đẹp và vượt xa ngàn trùng, so với đạo hiếu của các tôn giáo do phàm nhân lập ra, chỉ hướng đến cha mẹ, ông bà, hoặc phàm nhân... mà họ chỉ là tạo vật của Thiên Chúa.
Nguyễn Hy Vọng
------------
Ý kiến độc giả :

Theo tôi nghĩ, ông Nguyễn Hy Vọng không phải là người Phật giáo mà là người Công Giáo hoặc lòng đã cải theo Thiên Chúa Giáo, tuy nhiên ông chưa hiểu rõ sự cao siêu của tôn giáo, vì ông còn mang các tôn giáo ra để so sánh sự tốt xấu của chúng. Tôn giáo chính gốc là con đường đạo đi vào minh triết, tức là đi tìm lối thoát khỏi sự ràng buộc của vật chất lên tâm linh, vì thế những mê tín thói quen bám víu vào vật chất thường chẳng ăn nhập gì đến tôn giáo.
Tôn giáo thuần túy không thể nào xấu, chỉ có người đạo hữu mới chìm đắm trong cái xấu vì họ chạy theo thói quen của vật chất. Tôi thường nói, tôi không ghét tôn giáo nào, tôi chỉ ghét người đạo hữu làm việc sai quấy. Có lần ông Nguyễn Hữu Ba bên Úc tố cáo tôi là muốn tiêu diệt Phật giáo, tôi phạng ngay cho ông một câu : Nếu ông ấy tìm ra câu nào tôi có ý tiêu diệt Phật Giáo thì tôi sẽ cúi dầu để làm ghế cho ông ấy ngồi, còn nếu không tìm ra bằng chứng thì tôi sẽ nhét đầy băng vệ sinh của đàn bà vào miệng của ông và kéo đâu ông đi diễu hành thị chúng để dân chúng chiêm ngưởng một người mang danh đạo Phật mà miệng đầy gian dối ngọa ngữ. Tôi khẳng định: Tôi chỉ ghét người đạo hũu xấu chứ tôi không hề chê bai một tôn giáo chính thống nào. Người đạo hữu làm xấu thì họ gây tiếng tăm xấu cho tôn giáo của họ thôi, chứ tinh túy của đạo đó vẫn luôn tốt.
Muốn đánh giá một tôn giáo, ta cần phải dùng nhãn quan từ đất nhìn lên các vì sao để biết rằng tôn giáo không phải chỉ ngắn hạn và lê lết trên mặt đất thấp hèn mà là bao la với giá trị cao siêu vĩnh hằng của vũ trụ.
Có người thích "hoằng dương" đạo Công Giáo để mong hạ thấp giá trị của Phật Giáo nhưng họ đã không nghiên cứu để hiểu rằng Đức Giêsu đã rất thấm nhuần đạo Phật để nhờ đó canh tân lại Do Thái Giáo là đạo của cha ông Ngài mà thời sinh tiền Ngài phải theo. Đạo Phật từ Ngài Thích Đạt Đa cho rằng không ai có thể cứu con người ngoại trừ chính họ dựa theo luật nhân quả, nhưng Ngài Giêsu thì tiến lên cao hơn (giống như đạo Phật cải tiến sau này) là nghiệp chướng của con người có thể được cúu độ bởi công đức của đấng bồ tát. Theo ý niệm này, Đúc Giêsu tự xem mình là đấng Bồ Tát cứu độ chúng sanh.
Hai đạo Phật giáo và Thiên Chúa giáo rất giống nhau, chỉ khác một chỗ là ơn cứu dộ mà thôi.
JB Trường Sơn