Tại sao lại muốn hủy bỏ cách gọi bọn Việt Cọng bằng chính tên của chúng là VIỆT CỌNG ?
Tác giả: JB Trường Sơn Ngày đăng: 2019-06-01
Tôi vừa đọc được bài "Danh chính ngôn thuận: Việt Cộng hay Cộng Sản ?" của tác giả Trần C. Trí đăng trên báo Người Việt (mà chúng tôi sao chép lại ở cuối bài) viết về lập trường của ông là sẽ không dùng chữ Việt Cọng để gọi bọn phiến quân tay sai của Cọng Sản Bắc Việt tại Miền Nam Việt Nam mà sẽ dùng chữ khác để tránh từ "Việt" được ghép chung trong chữ "Việt Cọng", với lý do sợ làm ô danh cho dân tộc Việt Nam.
Tôi khá nghi ngờ ý hướng tốt đẹp của tác giả bài này, bởi lẽ khi muốn bỏ chữ Việt Cọng để không muốn dùng tới, rồi thay thế nó bằng một chữ mới nào đó được tác giả đúc ra, thì dường như... tác giả rất mong muốn rằng dân Miền nam Việt Nam và cả thế giới đừng nhớ và dùng chữ Việt Cộng nữa vì nó tạo ấn tượng về sự xấu xa ghê tởm và sâu đậm lên bọn phiến quân này, một bọn người làm tay sai cho Cọng Sản Miền Bắc và Tàu Cọng để phá hoại và gây tang tóc cho dân chúng miền Nam VN.
Ai cũng biết Cọng Sản Việt Nam sợ nhất là bị gọi bằng tên "Việt Cọng" vì cái danh từ này quá ấn tượng bởi nó có giá trị lịch sử vững chắc về sự gian manh ác độc của bọn Cọng Sản Việt Nam. Tên gọi "Việt Cọng" không phải buột miệng mà có được, nhưng nó đã được thai nghén và từ từ thành hình bằng máu và nước mắt của 20 triệu dân miền Nam Việt Nam qua suốt 20 năm chiến tranh dài đăng đẳng, một cuộc chiến tàn khốc và phi lý ma bọn Cọng Sản Việt Nam nhận lệnh của Nga Tàu đã cho nổ ra chỉ với mục địch cướp bóc và tàn sát dân vô tội, xâm chiếm lãnh thổ để dâng cho khối Cọng Sản quốc tế.
Cái tên gọi "Việt Cọng" là một tên dùng để nguyền rủa, phát xuất từ bao căm thù uất hận và ghê tởm của người dân Miền Nam, cho nên khi nêu lên 2 chữ Việt Cọng thì mọi người dân Miền Nam, cũng như các lực lượng đồng minh tham chiến tại Việt Nam đều nhăn mặt khinh bỉ và ghê tởm cho cái xấu xa hèn hạ và ác độc của bọn này. Hai chữ Việt Cọng chứa đựng một giá trị lịch sử của lòng thù ghét ghê tởm mà dân Việt và nhân loại dành cho loại người mang tính cầm thú, khát máu, nghe lệnh ngoại bang để giết hại anh em cùng nòi giống. Cái tên Việt Cọng cũng ghê tởm giống như các tên Gestapo, Nazi hay Hitler, chúng đều có ấn tượng tàn bạo ghê tởm không thể nào quên được đối với dân Do Thái vậy. Có bao giờ đân tộc Do Thái muốn xóa đi cái âm hưởng xấu xa của các chữ Hitler, Nazi, Gestapo không ? Không bao giờ ! Vì sao ? Vì càng nhớ thì càng cảm thương cho giống nòi của họ và càng nung nấu ý chí tự cường để đừng bao giờ vướng phải tai ương một lần nữa. Nghe lại những cái tên ghê tởm đó sẽ làm cho mình khao khát tự do hơn và dốc lòng tranh đấu cho độc lập của quê hương dân tộc mình, đánh trả lại mọi cường quyền áp bức mà trong quá khứ mình đã bị hành hạ và tru diệt. Vì thế, khi một ai muốn loại bỏ chữ Việt Cọng đầy ấn tượng ghê tởm đó thì họ có thể đang có mưu đồ làm tê liệt tinh thần cảnh giác và loại bỏ ký ức của mình, mong mình quên đi hận thù để dễ bề dụ dỗ lung lạc mình khiến mình quên lãng và trở nên thân  thiện với loài ác thú đội hình người.
Giá trị lịch sử cũng như giá trị tinh thần của mỗi tên gọi như Việt Cọng hay Nazi đều là độc đáo, duy nhất, không thể nào thay thế được.

Khi chỉ tay vào một tên phiến loạn răng hô mã tấu và nói "thằng này là Việt Cọng" thì tức khắc cả một chuổi dài lịch sử 20 năm tàn ác của bọn tay sai Cọng Sản xuất hiện ngay trên mặt thằng Việt Cọng này đang đứng trước mặt mình. Chẳng ai cần phải mở lý lịch hồ sơ của hắn mà cũng biết ngay hắn thuộc vào hàng ác thú cần phải được canh chừng và loại bỏ vì Cọng sản không thể nào cải hóa và đổi thay, vi trùng bệnh gian manh tàn ác đang ở ngay trong huyết quản của nó. Chỉ nói đến chữ Việt Cọng thôi thì người nghe đều hình dung ngay trước mắt môt con thú mang dáng người với lòng dạ mê muội và lưu manh, con ác thú này vâng lời các ông chủ dạy thú (dompteur) Mác Lê Mao Hồ để cắn xé đồng loại bằng mọi cách tàn ác nhất.
Tại sao tác giả lại muốn thay thế chữ "Việt Cọng" trong khi chính bọn Cọng Sản Việt Nam rất sợ bị gọi là Việt Cọng ? Chúng ta thường có câu "Hãy tránh những gì Cọng Sản làm, hãy làm những gì Cọng Sản tránh !" Cọng sản sợ và muốn tránh né bị gọi là Việt cọng thì ta càng phải gọi chúng là Việt Cọng để diển tả đúng mức sự man rợ và khát máu của chúng.
Ngoài ra cái tên gọi "Việt Cọng" đã được ghi vào lịch sử chiến tranh của nhân loại rồi thì có lý do gì để gạt bỏ lãng quên ?? Phải chăng mục đích gạt bỏ tên gọi Việt Cọng là để tránh cho con cháu chúng ta sau này không còn biết được Việt Cọng là loại người nào khi chúng đọc lại lịch sử của nước Việt Nam ? Phải chăng gạt bỏ cách gọi bọn chúng là Việt Cọng để làm lu mờ ấn tượng ghê tởm khi đề cập đến bọn tay sai của Cọng Sản tại Miền Nam Việt Nam ? Phải chăng là để vuốt ve bọn Cọng Sản Việt Nam bằng mỹ từ đẹp đẻ hơn để chúng có thể ngẫng đầu lên với thế giới khi bịt miệng không cho người đời nói lên chữ Việt Cọng mang dầy ý nghĩa phong phú diễn tả sự tàn ác và ghê tởm của bọn chúng ra sao, để giúp chúng bớt xấu hổ với thế giới và các thế hệ mai sau ? 
Hiện nay "ai" đang chủ trương o bế xoa dịu bọn Cọng Sản này ? Nói đến đây thì ai cũng biết hắn là ai rồi ! Hắn là bọn mà người Việt Nam tỵ nạn nhận diện là "thằng em của Việt Cọng" đang nằm vùng tại Hải Ngoại, hắn là lũ người từng tuyên bố "lật đổ chế độ Cọng Sản Việt Nam là hoàn toàn sai". Nay bọn chúng đang dùng mọi lời ngụy biện để thuyết phục dân chúng đừng dùng chữ Việt Cọng nữa khi gọi "thằng đại ca" của chúng ở Việt Nam, lấy cớ bóng bẩy là chữ "Việt Cọng" gồm có từ "Việt" trong đó thì ắt có thể xúc phạm đến giống nòi Việt. Thật là một biện luận buồn cười và có vẽ xảo trá !!
Chữ "Việt" không phải là tên riêng của nòi giống sống trên giãi đất hình chữ S mà là tên ghép của nhiều bộ tộc gọi là Bách Việt sống rãi rác ở tại các nước thời xa xưa trên lãnh thổ của phương Bắc mà hiện nay được gom lại vớí tên gọi là Trung Quốc. Tuy đưọc gọi là Bách Việt (tức 100 bộ tộc Việt) nhưng đa số đều bị Hán Hóa và mất hẵn văn hóa và ngôn ngữ, chỉ còn lại 2 bộ tộc là Lạc Việt và Âu Việt đã không chịu khuất phục mà chống lại sự đồng hóa của dân Hán, và họ đã khôn ngoan tách khỏi vùng lãnh thổ xưa của dân Hán để di dời về phía Nam và lập quốc trên giãi đất mang tên Việt-Nam hiện nay có hình dạng chữ S. Vì thế chữ "Việt" trong chữ Việt-Nam  không còn dính dáng gì về nguồn gốc của Bách Việt xưa, mà đã hoàn toàn độc lập với tên mới là Việt-Nam có một lãnh thổ riêng biệt cho riêng mình. Cái chữ Việt đơn độc của các bộ tộc Bách Việt xa xưa đã chết mất xác, mất gốc và bị đồng hóa với người Hán vào thế kỷ thứ 3 trước Công Nguyên. Hiện nay chỉ có chữ "Việt-Nam" mới, một tên ghép chung hai chữ đáng phải được tôn trọng mà thôi. Chữ Việt mà không đi kèm với chữ Nam thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Khi người ta nói anh này cô kia là người Việt thì cách nói này khá thiếu sót, vì hiện nay không có người Việt mà chỉ có người Việt-Nam ở trên đất nước Việt-Nam thôi. Người ta thường ca ngợi nàng Tây Thi là gái nước Việt một mỹ nhân lừng danh thời xa xưa khiến bọn trẻ bây giờ tưởng cô ta là người của nước Việt-Nam. Tưởng như vậy là sai hoàn toàn vì Tây Thi chỉ là một đại mỹ nhân của cái nước Việt nào đó bên Tàu thời Xuân Thu xa xưa được Việt Vương Câu Tiển gởi qua nước Ngô để thi hành Mỹ Nhân kế mê hoặc Ngô vương là Ngô Phù Sai. Sự kiện này chứng minh rằng chữ "người Việt" là một chữ mơ hồ không xác định gốc gác và lịch sử. Ví dụ ở nước Việt-Nam hình chữ S cũng có một ả chân dài mang tên Tây Thi, ả được đảng CSVN gởi qua Tàu làm mỹ nhân kế để dụ dổ Tập Cận Bình, xin anh Tập phò trợ Nguyễn Phú Trọng lên ngôi vua nước Việt, và người viết sử cũng gọi nàng Tây Thi này là "gái nước Việt" của cái nước Việt không có chữ Nam phía sau... thì làm sao phân biệt nước Việt đó là nước nào ???  Do đó chữ Việt đứng đon độc là cách gọi quá mơ hồ. Thiết nghĩ từ nay nếu ai muốn tự xưng mình là con dân của quốc gia Việt-Nam thì nên nói rõ mình là người Việt-Nam chứ không chỉ nói mình là người Việt. Cũng với cách gọi cụt ngủn đó, người ta có thể lầm lẫn rằng "báo người Việt" là một tờ báo của người Tàu, là con cháu của Việt Vuơng Câu Tiển, hay là của một ông tổ người Hán gốc Bách Việt nào đó của thời xa xưa. !! 
Chữ Việt Cọng cũng thế, nó không khẳng định bọn Việt Cọng là người Việt-Nam mà có thể nghĩ rằng chúng mang căn cước của một tộc Việt nào đó đã bị Hán Hóa đến độ chỉ biết vâng phục đánh cướp miền Nam Việt-Nam để dâng cho quan thầy của chúng ở Bắc Việt hoặc ở Bắc Kinh. 
Thiết nghĩ mỗi con người đều có một tên gọi riêng, dù có trùng tên đi nữa thì người này cũng không làm mất phẩm giá và danh dự của người khác.
Mọi nổ lực toan tính không dùng chữ Việt Cọng để gọi bọn thổ phỉ tàn ác và bán nước ở miền Nam Việt-Nam đều có ý đồ đen tối là muốn tô son điểm phấn cho bọn cướp, tay sai của Tàu Cọng ở miền Nam Việt Nam để mong hòa hợp hòa giải với chúng và ăn chia những gì cướp được từ dân tộc Việt Nam.
Nói tóm, nếu hãnh diện mình là con dân của miền Nam tự do thuộc lãnh thổ hình chữ S thì nên tự xưng mình là Người Việt-Nam chứ không nói tắt mình là người Việt, vì sẽ gây hiểu lầm mình là hậu duệ của Tây Thi gái nước Việt hay của Việt Vương Câu Tiển bốc mùi bánh bao xì dầu !! 
 
JB Trường Sơn

 ******

Danh chính ngôn thuận: Việt Cộng hay Cộng Sản?
Tác giả: Trần C. Trí Nguồn: Báo Người Việt Ngày đăng: 2019-06-01


Trong hình, một kỳ họp của Quốc Hội CSVN. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
Từ nay tôi sẽ không gọi nhóm người ở Ba Đình và bè lũ của họ là Việt Cộng hay Cộng Sản nữa, mà chỉ gọi họ là ‘lũ bán nước’ thôi.
Cũng như bao nhiêu thực thể khác trong cuộc sống, ngôn ngữ không ngừng tiến hóa. Luật tiến hóa bao gồm sự phát sinh, sự tăng trưởng cũng như sự đào thải.
Hoàn cảnh tự nhiên, xã hội, kinh tế, chính trị… làm sản sinh ra nhiều từ ngữ mới, cũng như làm mất đi nhiều từ ngữ khác. Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, rất nhiều từ ngữ mới được ra đời.
Khi cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam được thành lập để che mắt quốc tế (1960), một quân đội đi kèm theo tổ chức khủng bố này cũng được hình thành. Về thực chất, đây chỉ là một tổ chức thân Cộng trá hình, có liên hệ chặt chẽ với chính quyền Cộng Sản miền Bắc. Để phân biệt, người ta gọi lính của quân đội miền Bắc là lính Bắc Việt (hay lính Cộng Sản chính quy) và lính của quân đội Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam là lính Việt Cộng.
Nghĩa chính của hai chữ Việt Cộng là “người Việt theo Cộng Sản,” còn nghĩa rộng của nó đã mang thêm một ý xấu. Người quốc gia miền Nam dùng tên gọi này với thái độ miệt thị, ghê tởm. Ngay cả chính những người Cộng Sản cũng ghét chữ này.
Lúc miền Nam rơi vào tay Cộng Sản vào cuối Tháng Tư, 1975, người dân miền Nam thường truyền miệng với nhau mẩu chuyện vui cười như sau: Một bà mẹ miền Nam bị buộc phải ra đứng đón đoàn quân Cộng Sản tiến vào tiếp thu các thành phố miền Nam cùng với nhiều người khác. Bà chào hỏi một nhóm bộ đội Bắc Việt lẫn du kích Việt Cộng và nói: “Cám ơn mấy anh lắm lắm! Nhờ mấy anh vào giải phóng miền Nam nên từ giờ trở đi chúng tôi không còn sợ bị Việt Cộng pháo kích hằng đêm nữa!” Chẳng biết bà mẹ này vô tình nói ra điều này hay bà chơi chữ cho vui !
Khi chiến tranh chấm dứt, cuộc đổi đời ở miền Nam đã cho ra đời không biết bao nhiêu là từ ngữ mới (hay du nhập từ “miền Bắc xã hội chủ nghĩa”); nào là “vượt biên,” “học tập cải tạo,” “nghĩa vụ quân sự,” “vùng kinh tế mới,” “tư sản mại bản,” vân vân và vân vân. Cùng lúc đó, nhiều từ ngữ cũ cũng không còn lưu dụng như “cảnh sát quốc gia,” “tổng động viên,” “ấp chiến lược,” “hồi chánh”…
Giữa hai thái cực đó là những từ ngữ (chiếm đa số trong tiếng Việt) vẫn tiếp tục được dùng trong nước lẫn ngoài nước. Một trong những chữ đó là chữ kép “Việt Cộng.” Sở dĩ chữ này vẫn còn được dùng là vì cho đến ngày hôm nay chúng ta vẫn còn cần phân biệt ai là “Việt Cộng,” ai là “quốc gia,” hay chí ít cũng là “không Việt Cộng.”
Người viết bài này, cũng như rất nhiều người khác, đã dùng từ ngữ này từ bao lâu nay. Nhưng đến một hôm, tôi giật mình xét lại hai chữ này. Chữ “Việt” tượng trưng cho những gì thiêng liêng nhất: Tổ tiên, tổ quốc, văn hóa, ngôn ngữ, cả hồn thiêng sông núi nằm trong một chữ như thế. Còn chữ “Cộng,” từ hai chữ “Cộng Sản,” là tất cả những gì trái ngược.
Về chủ nghĩa Cộng Sản, đã có biết bao nhiêu danh nhân, nhà thơ, nhà văn, chính trị gia trên thế giới đã nói lên nhận xét của mình. Ở đây, chúng tôi chỉ xin ghi lại một câu của Đức Đạt Lai Lạt Ma mà chắc đa số quý vị cũng đã nghe qua hay đọc thấy: “Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc sinh sôi, nẩy nở trên rác rưởi của cuộc đời.
Như vậy chúng ta nghĩ sao? Để một chữ thiêng liêng như chữ “Việt” bên cạnh một chữ chỉ về một khái niệm chẳng hơn gì loài rác rưởi như chữ “Cộng” liệu có phải là chuyện nên làm hay không? Những người mà chúng ta gọi là “Việt Cộng” không xứng đáng làm người Việt, mà thực ra họ cũng chẳng tha thiết chi làm người Việt. Họ chỉ có quốc tế Cộng Sản là tổ quốc và bản “Quốc tế ca” là “quốc ca” của họ mà thôi.
Khi tôi đem ý nghĩ này nói với với một số bạn bè, có người bảo: “Nghe anh nói thì thấy cũng có lý nhưng nếu không dùng chữ ‘Việt Cộng’ để chỉ về những người đó thì mình biết dùng chữ gì khác đây?” Tôi đáp: “Chúng ta có thể dùng hai chữ “Cộng Sản” để chỉ về họ là đủ rồi.”
Có người lại thắc mắc: “Nhưng không chỉ ở Việt Nam mới có Cộng Sản. Vậy làm sao biết đó là Cộng Sản ở nước nào?” Tôi lại phải đáp: “Thường thì nội dung của câu nói có thể cho ta biết điều đó. Ví dụ như nếu tôi nói “Buổi tưởng niệm cuộc chiến Việt-Trung 1979 ở Hà Nội đã bị công an Cộng Sản phá rối,” chắc các bạn biết tôi nói về ai rồi phải không?”
Một bạn khác vẫn còn ra chiều suy nghĩ: “Vậy thì mình có phải bỏ luôn chữ Trung Cộng không, theo lập luận của anh?” Tôi cười bảo: “Người Trung Hoa không thắc mắc chuyện đó thì thôi, hà cớ gì mà chúng ta phải nhọc trí? Chúng ta chỉ nên lo chuyện của mình, còn trên thế giới mấy nước Cộng Sản còn lại, mình muốn gọi họ thế nào cũng được. Ở Bắc Hàn thì có Hàn Cộng, ở Cuba thì có Cu Cộng, ở Lào thì có Lào Cộng. Khi nào họ phản đối thì hẵng hay.”
Đây chỉ là thiển ý của tôi, xin nói lên đây để chúng ta cùng suy xét. Riêng tôi thì tôi đã bắt đầu thay thế chữ “Việt Cộng” bằng chữ “Cộng Sản” dạo gần đây. Người Mỹ nói “Old habits die hard.” Người Việt mình thì có vẻ “cực đoan” hơn: “Đánh chết cái nết không chừa.” Nhưng tôi quyết phải chừa cái “nết” xấu đó. Mới đầu thì cũng khó khăn, cứ quen miệng nói chữ “Việt Cộng.” Sau dần dần khá hơn một chút, nói đến chữ “Việt…” thì kịp ngưng, rồi đổi qua chữ “Cộng Sản.” Bây giờ thì khá hơn nhiều rồi!
Nghĩ xa xôi về chữ “Việt Cộng” là như vậy đó. Nhưng rồi tôi lại nghĩ xa xôi hơn nữa. Gọi những người nắm quyền bính ở Ba Đình và tay chân của họ là Cộng Sản đã công bình chưa? Nói một cách chung nhất, Cộng Sản xấu thật, ác thật, nhưng những người tự xưng là Cộng Sản ở Việt Nam còn tệ hơn nữa.
Ngày nay chẳng ai trong chúng ta lại không thấy rằng họ chỉ mượn đầu heo nấu cháo, treo đầu dê bán thịt chó, khi áp dụng chủ nghĩa Cộng Sản vào Việt Nam. Trong thâm tâm, họ chẳng tha thiết gì đến mớ lý thuyết của Karl Marx hay của Vladimir Lenin mà kỳ thực chẳng mấy ai trong bọn họ có đủ trình độ thấu hiểu nổi chứ đừng nói chi đến việc áp dụng. Họ chẳng qua là những kẻ cơ hội chủ nghĩa, đánh mùi thấy đi đôi với chủ nghĩa Cộng Sản là sự cai trị độc tài thì hí hửng mang về nước để làm cớ cướp chính quyền.
Vốn chẳng mặn mà gì với chủ nghĩa Cộng Sản trong thâm tâm, khi họ thấy Liên Xô cùng hàng loạt các nước Cộng Sản Đông Âu sụp đổ vào cuối thập niên 1980 của thế kỷ trước, họ vội vàng trở mặt, xoay qua hình thức kinh tế tư bản để sống còn. Để lập lờ đánh lận con đen, họ cố dựng cái xác chết xã hội chủ nghĩa lên, tô son trát phấn cho nó và đặt một cái tên mới thật kêu và rỗng là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.”
Bọn người xưng danh Cộng Sản này quả thật rất sính chơi chữ, dùng chữ nào kêu chan chát chữ ấy, nhưng họ cũng thừa hiểu rằng họ chẳng thể lừa ai ngoài chính họ mà thôi. Kinh tế thị trường mà sánh vai với định hướng xã hội chủ nghĩa chẳng khác nào nước lã trộn với dầu ăn, trộn hoài mà “chẳng nên công cán gì.” Lại có một anh đầu sỏ của bọn họ chẳng hiểu vì lú lẫn hay bị thần khẩu nhập xác phàm mà tếu táo nói “đến hết thế kỷ 21 này không biết có chủ nghĩa xã hội hay chưa,” huống hồ là hòng “quá độ” lên đến chủ nghĩa Cộng Sản! Những người này thật tình cũng chưa đáng gọi là Cộng Sản là vì thế.
So với những người Cộng Sản khác trong “phe xã hội chủ nghĩa anh em” thì những người “Cộng Sản” ở Việt Nam lại càng nên xấu hổ. Trong nước, họ thẳng tay đàn áp người dân, về đối ngoại thì họ đang muốn dâng nước nhà cho Tàu Cộng. Những nhóm chữ như “hèn với giặc, ác với dân,” “tàu thì lạ, sự hèn hạ thì quen” vẫn được truyền miệng từ người này sang người khác.
Trong một gia đình, tội bất hiếu là tội lớn nhất. Còn trong một nước, tội phản quốc hay thậm chí tội bán nước là tội tày trời, không còn tội nào nặng hơn thế nữa. Các nước Cộng Sản ngày xưa như Liên Bang Xô Viết, Đông Đức, Ba Lan, Tiệp Khắc… hay những nước Cộng Sản còn lại ngày nay, họ không bành trướng, đi chiếm các nước khác thì thôi chứ chẳng ai thấy họ bán nước cho bất cứ ngoại bang nào.
Chỉ riêng những người gọi là Cộng Sản ở Việt Nam thì đang làm cái chuyện kinh thiên động địa đó. Chẳng vậy mà họ đang tính chuyện loại bỏ môn lịch sử trong học đường. Chuyện đó cũng dễ hiểu, vì trong khi nhà cầm quyền đang lăm le bán nước thì trong lớp học có thầy cô nào còn lòng dạ giảng dạy cho học trò về Lê Chiêu Thống hay Trần Ích Tắc mà không phải nhắc đến những thành ngữ như “mãi quốc cầu vinh,” “cõng rắn cắn gà nhà” hay “rước voi về giày mả tổ” không?
Nói tóm lại, bọn người cầm quyền hiện nay ở Việt Nam chỉ là những kẻ ăn mày dĩ vãng, bám víu vào cái nhãn hiệu Cộng Sản đã lỗi thời và cái thây ma ở Ba Đình là những thứ đã góp phần đưa họ lên đỉnh cao quyền lực ngày nay. Họ thậm chí không đáng được gọi là Cộng Sản.
Tôi chưa đem ý nghĩ thứ hai này ra nói với bạn bè. Tuy nhiên, tôi có thể mường tượng ra một cuộc nói chuyện như thế, trong đó các bạn tôi sẽ kêu lên: “Ơ hay cái nhà anh này! Hai chữ Việt Cộng anh khuyên không nên dùng. Nay thì hai chữ Cộng Sản anh cũng muốn tẩy chay nốt. Thế thì biết dùng chữ gì để chỉ bọn người ấy đây?”
Lúc ấy tôi sẽ cười và bảo: “Cái nhãn đúng đắn nhất mà chúng ta có thể dán lên trán họ chẳng phải tìm đâu cho xa xôi. Hãy cứ gọi bọn họ là ‘lũ bán nước’ là gọn hơn cả. Họ có nhiều tội với dân, với nước lắm, nhưng kết tội bán nước cho họ là đủ lắm rồi. Cũng giống như khi kết tội một người đủ để người đó lãnh án tử hình thì chẳng mất công hài thêm chi những tội khác.”
Vậy nhé, từ nay tôi sẽ không gọi nhóm người ở Ba Đình và bè lũ của họ là Việt Cộng hay Cộng Sản nữa, mà chỉ gọi họ là “lũ bán nước” thôi.

Trần C. Trí
----------