THƯ KHÔNG BÌ KHÔNG TEM thứ nhất
KÍNH GỬI BÁC TỶ PHÚ HOÀNG KIỀU
Tác giả : Dr Chris Lữ Ngày đăng: 2019-09-30
Kính thưa Bác,
Mục đích con viết thư nầy cho Bác không ngoài mục đích góp ý xây dựng vì con lấy làm tiếc cho trường hợp của Bác nên “thà thắp một ngọn nến nhỏ còn hơn là ngồi mà nguyền rủa bóng tối.”
Trước hết, con xin phép tự giới thiệu đôi dòng về mình: Con qua Mỹ năm 1990 theo diện HO vì bố con là lính Sĩ quan VNCH đi tù cải tạo trên 5 năm. Con qua Mỹ đã trên 20 tuổi, đi học lại và đang hành nghề bác sĩ. Vì trong thời đi học con đã từng là chủ tịch hội Sinh Viên VN ở trường con nên con hiểu được sự phức tạp và tế nhị trong quan hệ cộng đồng và xã hội Việt Nam tại xứ người. 
Thưa bác Hoàng Kiều, 
Vì quê hương con cũng là Hải Lăng, Quảng Trị, nên con có niềm tự hào và hãnh diện khi có những nhân vật xuất thân từ Quảng Trị thành công, thành danh trong nước cũng như ngoài nước. Câu nói đầu tiên con học về chí lập thân ở Mỹ là: “The first million is the hardest” (Kiếm được triệu đầu tiên là khó nhất). Thế mà con đọc trên báo chí biết được bác Hoàng Kiều là một tỷ phú trong số 500 tỷ phú Mỹ và hơn 2000 tỷ phú trên thế giới. Con càng khâm phục và nể nang bác hơn nữa khi đọc về tiểu sử của Bác từ một người tỵ nạn 1975, làm việc kiếm 1 đôla 25 xu mỗi giờ đến khi trở thành một thành viên xuất sắc của hãng Abbott và một nhà kinh doanh trong ngành Huyết Thanh Liệu Pháp, bản lĩnh đứng ra mở công ty Rare Antibody Antigen Supply. Con cũng rất khâm phục khi bác tự nguyện hiến tặng 20% thu nhập cho quỹ từ thiện và năm 2006 xây dựng 5000 căn nhà giúp người Việt Nam nghèo khó.
 Nhưng thưa Bác, ở đời có những khúc quanh không ngờ trước được khi đã được lợi thì đến hồi mua danh. Nhưng “mua danh ba vạn bán danh ba đồng” cũng là lời báo động của những bậc cao nhân trong lịch sử con người. Trường hợp “bán danh” của Bác thì xảy ra càng ngày càng đáng tiếc vì nó xảy ra càng lúc càng tệ hại và trầm trọng bởi vì Bác đã có một sự nhầm lẫn quá lớn giữa những giá trị không có chung mẫu số. Cụ thể như phương pháp sản xuất, tiếp thị, cân đo đong đếm... trong thương mãi không thể áp dụng trong nghệ thuật. Hay những giá trị nghệ thuật không thể đem ra làm phương tiện cho sinh hoạt tâm lý và xã hội. 
Con bắt đầu ngỡ ngàng về Bác khi ở vào lứa tuổi “thất thập cổ lai hy” thì bác “mua danh” từ tiền qua gái. Những hình ảnh chân dài Trương Tử Lâm chân dài, nữ hoàng đồ lót Ngọc Trinh... đã giúp Bác “bán danh” còn rẻ mạt hơn “3 đồng”. Không biết các anh chị con cái của Bác có lời khuyên can nào và có thất vọng điếng người như hàng tuổi trẻ Việt Nam chúng con từ thất vọng đến xem thường và bên lề khinh miệt nhân cách xuống cấp của Bác như chúng con không?  
Vì vẫn nể nang một “self-made billionaire” như Bác, nên con vẫn chống chế đứng về phía Bác về cái gọi là “Nghề chơi cũng lắm công phu” trong sinh hoạt tình ái của Bác. Chỉ một điều hơi lạ là trong khi những người nổi tiếng như Bill Clinton, Donald Trump... cố dấu chuyện trăng hoa để còn tìm đường thăng tiến thì Bác Hoàng Kiếu ta lại dùng cái trăng hoa xuống cấp của mình như một “bước thang danh vọng” để bước lên sau váy áo của các cô gái đẹp nhưng tai tiếng như dịch tả rồi ! Chẳng lẽ nào trong thương trường Bác bản lĩnh chừng nào thì trong sinh hoạt văn hoá xã hội Bác lại khờ khạo vụng về chừng ấy vậy sao?! 
Nếu Bác tinh ý một chút sẽ nghe đâu đó đồng bào và đồng hương của Bác nói một cách hãnh diện “Tỷ phú Hoàng Kiều” lúc đầu, rồi từ từ gọi là “trọc phú Hoàng Kiều” và lời xưng danh thậm tệ gần đây nhất là “thằng vô học”, “tên bán máu Hoàng Kiều”! Làm việc ở xa hoàn toàn trong mội trường người Mỹ, con đã có một phản ứng tâm lý bất mãn với công luận của cộng đồng người dân Việt mình đã quá khắt khe đối với Bác nên cố gắng xin Vacation về California tìm hiểu thực hư thế nào. 
Và lần đầu, con được trực tiếp gặp Bác Hoàng Kiều tại đại nhạc hội “Tạ Tình 6: Tình Hồng Cho Em”, tổ chức tại miền Nam California. Đây quả nhiên là một chương trình “nghệ thuật” được tổ chức rất công phu và sang trọng. Nội dung thì xưa nay ít thấy: Phần đầu là... chửi và phần sau là trình diễn văn nghệ. 
Thưa bác Hoàng Kiều,
Thật tình cháu muốn “xâm xoàng” luôn khi trực tiếp chứng kiến Bác xuất hiện trên sân kháu và phát biểu. Dù cố ăn mặc kiểu cách kỳ dị và trang sức tạp pí lù thiếu designer chuyên nghiệp, Bác vẫn không che dấu được hình tượng, phong thái và bản chất của một tay nông dân lên phố quê mùa và kệch cỡm. Sao Bác có tiền rừng bạc bể mà lại chọn người làm đẹp cho Bác tệ thế nhỉ?! 
Phần phát biểu “chửi” của Bác thì con xin nói thật, Bác đừng buồn nhé, Bác đã tự hạ thấp Bác xuống ngang tầm với phường “đá cá lăn dưa”. Phương ngôn Tây có câu: “Người có trí tuệ muốn chinh phục quần chúng thì trong một cuộc tranh luận đừng để mình đứng yên mà hạ thấp đối thủ xuống; nhưng để đối thủ đứng yên mà năng mình lên.” Bác ơi! Đây Bác đã làm ngược lại. Ngôn ngữ tùy hứng của Bác đã làm cho quần chúng quay lưng với Bác. Những kêu gọi và kích động rẻ tiền như: “Hay đúng thì vỗ tay lên, vỗ to nữa lên!” Hoặc là những tiếng dẫn nối quá thiếu văn hóa ứng xử như: “Hiểu chưa? Biết chưa?...” Thưa Bác Hoàng Kiều, Bác xem 3000 người khán giả trước mặt Bác trong sân khấu là ai? Có người là Thầy của Bác, có người là bạn Bác, có người là đối thủ của Bác nhưng Bác đã xem tất cả ba nghìn khán giả như hàng con cái, kẻ ăn người ở trong nhà của Bác nên Bác đã nói với đại chúng bằng một tuồng ngôn ngữ tùy tiện và thô thiển. Tất nhiên, phản ứng tâm lý của khán giả đối với Bác là “ngưu đối ngưu, mã đối mã” với Bác mà thôi. Thật tình con không dám lập lại những tiếng phản ứng và chửi thề đáp trả quá xúc phạm và còn tệ hơn cách nói của Bác nữa. Nhưng Bác phải hiểu là quần chúng Việt Nam đã trải qua bao nhiêu đau khổ và kinh nghiệm xương máu về chính trị, kinh tế, xã hội từ thời 1975 đến hôm nay nên họ không còn là khối người thụ động, vô danh như trong cái đánh giá phiến diện và non kém của Bác đâu Bác Hoàng Kiều ạ. Con và một số bạn bè đã bỏ ra về ngay sau khi Bác phát biểu mà lòng buồn rười rượi và thất vọng quá chừng. Bác đã làm nhiễm độc phần trình diễn văn nghệ. “Thương nhau như thế bằng mười phụ nhau” đấy bác ạ. Nếu vong hồn của Nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ cùng về dự với Bác chắc ông cũng bỏ rạp hát ra quán cà phê ngồi với tụi con thôi. 
Về phương diện chính trị, Bác đã đem cái nghệ thuật cò kè mua bán (The art of dealing) trong kinh tế để thuyết phục chính trị nên hoàn toàn phản tác dụng. Kẻ thù Bác không phục Bác đã đành nhưng quần chúng đứng giữa hay người có cảm tình với Bác (như con đây) cũng muốn xa lánh Bác vì Bác “đấu tranh chính trị” mà xuống chiêu như đánh Golf hay thọc Bida: Hấp tấp, nông cạn, ưa chi nói nấy như con nít chơi ném đá ngoài đường. 
Nếu Bác có nhu cầu xây dựng một “Brand name” trong sinh hoạt cộng đồng với hằng triệu người Việt Nam thì Bác nên bỏ ngay “cái Tôi” ngớ ngẩn của Bác đi thôi. Dẫu là đùa hay thật thì kiểu nói “thành phố Hoàng Kiều’ cũng đã đủ lố bịch và nhận sự xỉa xói của thiên hạ rồi. Bác coi có cả 400 nhà sản xuất rượu vang (Winery) ở Napa và hơn 600 cơ sở sản xuất Winery ở Sonoma County hơn cả trăm năm nay, đã có nhà sản xuất nào để hình của chủ nhân lên nhãn hiệu chai rượu chưa, nay bỗng dung Bác vào mở cái “Kieu Hoang Winery” là bác lên hình trên chai rồi. Như thế có quá trẻ con không thưa Bác? 
Thưa Bác Hoàng Kiều, câu chuyện dài ngớ ngẩn của Bác cháu mình sẽ chẳng đến đâu nếu người nói và ngươi nghe không cùng tần số và năng lượng (energy). Tuy nhiên khi con viết cho Bác và đại chúng những dòng nầy thì con cũng chỉ có một hy vọng nhỏ rằng: Tiền bạc tỷ của bác thì bác giữ, con cũng như hàng triệu người Việt tha hương không ai cần vì thiếu mà cũng chẳng ai muốn vì sẽ nương tựa một xu trong nguồn tiền bạc tỷ của Bác cả. Bác chỉ có thể đem tiền nói với kẻ tay chân của Bác mà thôi. Nên mọi sự đối thoại trong Cộng Đồng người Việt cần công bằng và tôn trọng lẫn nhau. 
Với tuổi 77, Bác cũng như thế hệ bố con là chỉ dám nghĩ đến những gì trong giới hạn thời gian tính trên đầu ngón tay thôi. Bởi vậy, với tinh thần đồng hương Quảng Trị và hy vọng chưa tắt hẳn về thanh danh của một nhân vật giàu nhất Quảng Trị trong mọi thời đại như bác Hoàng Kiều, con xin góp ý với Bác rằng, tuy Bác không còn đủ thời gian để bắt đầu một cuộc đời mới khác nhưng hy vọng là còn đủ thời gian để xây dựng một tỷ phú Hoàng Kiều có thanh danh trong lòng người và sử sách, “hùm chết để da, người ta chết để tiếng”. Nếu không làm được nhà cự phú, phú ông, đại phú gia Hoàng Kiều cho tuổi trẻ chúng con thơm lây thì cũng đừng để tên tuổi và sự nghiệp rơi xuống hàng trọc phú. 
Kính chúc Bác Hoàng Kiều sức khỏe, trường thọ và an vui 
Kính thư,
 
Dr. Chris Lữ
From: Chris Lu <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
------------
Lá thư không niêm thứ hai
KÍNH GỬI BÁC TỶ PHÚ HOÀNG KIỀU,
Tác giả : Dr Chris Lữ Ngày đăng: 2019-09-30
Kính thưa Bác Hoàng Kiều,
“Hiện tượng Hoàng Kiều” vẫn tiếp tục diễn ra mỗi ngày một huyên náo trên các trang mạng xã hội và trong các môi trường truyền thông tiếng Việt, nhất là các vùng đất có đông cư dân người Việt đang sinh sống. Thế hệ đàn em chúng con xin kính cám ơn Bác về hai ý hướng tốt đẹp – mà con tin là tất cả người Việt Nam tha hương ở chân trời góc biển nào cũng đồng tình và mong muốn – đó là việc tạo sự đoàn kết trong các tập thể cộng đồng người Việt với nhau và giúp thế hệ tuổi trẻ con em người Việt sống xa quê hương được học hỏi văn hóa và ngôn ngữ Việt Nam… như lời Bác đã phát biểu trước các ống kính thu hình mà mọi người đều nghe và thấy nhiều lần.
Ông John Paul DeJoria là kẻ vô gia cư và sống trên chiếc xe tồi tàn trước khi lê lết ra giữa đường bán thử chai thuốc gội đầu tiên do ông chế ra và trở thành tỷ phú sáng lập đại công ty John Paul Mitchell sau nầy có lời chia sẻ mà giới tỷ phú cần suy nghĩ: Đại khái rằng:
Kẻ vô gia cư trở thành tỷ phú và tỷ phú trở thành kẻ ăn xin là chuyện xẩy ra thường tình giữa dòng đời đầy biến động xưa nay. Khi chết đều trở thành tay trắng. Giá trị cao nhất của con người không phải đo bằng đồng tiền mà đo bằng nhân cách, đạo đức. Biết nói ra điều mình nắm vững và biết im lặng học hỏi điều mình chưa rõ là nhân cách đầu tiên để làm người…
Hôm nay, qua cái thư ngăn ngủi nầy, con xin được khiêm tốn thưa thình với Bác 3 điều:
Thứ nhất, không nên nói bừa:
Thưa Bác Hoàng Kiều, Bác vẫn thường nói ra những điều bác chưa rõ và chưa hiểu, nhưng bản thân Bác lại không chịu học hỏi, nên nó trở thành phản tác dụng và bôi nhọ lại chính Bác ạ.
Bác đã “thọc lét” những nhà giáo dục và những trung tâm giáo dục thiếu nhi khi Bác không phải một lần mà nhiều lần lớn tiếng khẳng định rằng: Mục đích Bác mở các đại nhạc hội “Tạ Tình” (từ 1 đến 6) là để qua các tác phẩm nhạc Hoàng Thi Thơ, dịch ra tiếng Anh cho các cháu hát để làm phương tiện học văn hóa và ngôn ngữ Việt Nam. Theo Bác thì đã dịch ra được 26 bản nhạc của Hoàng Thi Thơ ra tiếng Anh. Thưa Bác, kể từ Tạ Tình 1, tổ chức tại quê hương Quảng Trị của Bác năm 2017 tưởng niệm hai nhạc sĩ Trần Hoàn và Hoàng Thi Thơ đến nay đã đào tạo được bao nhiêu cháu học tiếng Việt và văn hóa Việt qua nhạc Hoàng Thi Thơ rồi ạ?
Thưa Bác Hoàng Kiều, trên căn bản giáo dục, tri thức và đào luyện ngôn ngữ (thứ nhất hay thứ hai) cho nhi đồng thì rõ ràng Bác đã tự mình tỏ bày cho làng xóm biết trình độ “chẳng biết gì” của Bác về hệ thống, ngôn ngữ và giáo dục tiếng Việt cả. Con rất phục cái “bản lĩnh liều mạng” của Bác: Dám lên trên diễn đàn truyền thông đại chúng, trước bao nhiêu bậc thức giả để xác định sự bất túc và bất khiêm về kiến thức cũng như nhân cách của mình là điều mà một người bình thường không thể làm được!
Thứ hai, không nên coi thường quần chúng:
Thưa Bác Hoàng Kiều, đã 44 năm kể từ biến cố 1975, người Việt Nam trong cũng như ngoài nước đã chuyển mình từ lý thuyết ra tiếp cận với thực tế. Trước một hệ thống chính trị mới, một khung trời hải ngoại mới, một nếp sống và tương lai mới… nếu gần 100 triệu người Việt Nam chúng ta không bị giao động, phân định, đối kháng, mâu thuẫn mới là chuyện lạ. Tiến trình giải quyết những mâu thuẫn và xung đột nội tại nầy phải sáng suốt tính bằng thế hệ. Trước mắt, sự xung đột và phân hóa nầy, mạnh ai nấy làm mang tính “sứ quân” rất khó hóa giải một sớm một chiều như trong lĩnh vực business chuyên môn của Bác được.
Nay Bác Hoàng Kiều muốn đóng vai Đinh Bộ Lĩnh dẹp loạn 12 sứ quân bằng cách tung tiền tạo thêm các sứ quân dưới một hình thức mới rồi tự cho đó là “vận động đoàn kết” thì có phải Bác là người từ hành tinh khác mới tới trái đất nên chẳng hiều và bất chấp thực tế mà cứ làm liều gây tiếng vang. Bác ơi! Có ích gì một thứ tiếng vang thô lậu và thiếu văn hóa ứng xử như dọa dẫm níu đầu nhau ra tòa, thuê vệ sĩ khổng lồ phô trương bạo lực, ăn nói tục tằn và thô lỗ ngay trước ống kính truyền thông. Tại sao lại có hiện tượng thoái trào làm vấy bẩn truyền thống tự do dân chủ của xứ sở Hoa Kỳ đáng yêu nầy như kiểu thuê kẻ ký tên tung tiền mua phiếu?
Thưa Bác, sao Bác không dùng đồng tiền quý báu của Bác đem ra làm việc nhân nghĩa trong ngày tháng xế chiều đời bác mà vô thường gọi đi phút nào chưa biết, lại phải đi vào ngõ hẹp thuê thầy kiện bất lương, truyền thông bóp méo và nhân sĩ bán rẻ linh hồn… để làm gì hả Bác?!
Nếu có chăng môt sự “đoàn kết” áp đặt, trí trá thì đấy chỉ là cái nhân mới cho một hậu quả chia rẽ nghiêm trọng hơn mà thôi.
Thứ ba, không nên khơi sâu thêm vết thương còn rỉ máu:
Thưa Bác Hoàng Kiều, mặc dầu cuộc chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt trên chiến trường, nhưng những vết thương chiến tranh chưa lành đâu Bác ạ.
Biến cố 1975 có thể là cơ hội vàng son của Bác Hoàng Kiều, nhưng lại là vết chém tâm hồn đối với Bố của con. Ngày Bố con đi tù cải tạo trở về, gia đình con đã đổ nát. Mẹ con phải hy sinh lấy người đàn ông khác để dựa thân nuôi 3 anh chị em con. Ngày mấy Bố con con đi Mỹ thì Mẹ con ở lại, ai cũng nước mắt như mưa. Bây giờ, mặc dầu đã bao nhiêu năm qua, anh chị em con đều ở ngành y và làm ra bạc triệu ở Hoa Kỳ, nhưng bố con vẫn ở riêng một mình trong chung cư người già hiu quạnh và con tin là vết thương chiến tranh trong lòng Bố con vẫn còn đang rỉ máu Bác Hoàng Kiều ơi.
Anh em và bạn bè của con vẫn còn đang sống trong nỗi ám ánh kinh hoàng của người thân bị vùi thây xuống biển trên đường vượt biên. Con biết nhiều bác vẫn còn nhắm mắt và giọt ngắn giọt dài khi hồi tưởng lại vợ con bị hải tặc hãm hiếp hay hãm hại ngay trước mắt hoặc người sống phải ăn thịt người chết để sinh tồn trong cảnh khốn cùng trên biển khơi và hải đảo. Thưa Bác, vết thương vật lý đã lành nhưng những vết thương tâm hồn còn rỉ máu kia mà.
Như con đã thưa ở trên, vết thương chiến tranh Việt Nam phải cần nhiều thế hệ mới chữa lành. Hãy khoan nói gì đến sự xung đột về lý thuyết, ý thức hệ cao xa gì cho mệt. Chỉ cần nói đến bên thắng cuộc miền Bắc và bên thua cuộc miền Nam cũng đã thấy được sự xung đột ngấm ngầm tuồng như khó hoá giải hệ lụy Bắc – Nam rồi. Nay Bác lại đơn giản hoá đến độ ngớ ngẩn và ngây ngô bằng cách kêu gọi “Hoà hợp hoà giải” một bài toán phức tạp, không có cùng mẫu số chung trong khi phép cộng - trừ sơ đẳng Bác chưa biết là thế nào? Tiền của Bác có thể dùng mua bán đổi chác những món hàng lạc xon bán dạo chứ làm sao mua và đổi được cả đấu trường lịch sử. Bác đem ca sĩ ra thách đố với chiến sĩ, đem thế lực địa phương để thách thức với khuynh hướng toàn cầu là một việc làm dại khờ thiếu tính toán và chọc cười thiên hạ.
Xin thú thật là con ngạc nhiên đến ngỡ ngàng không hiểu sao Bác Hoàng Kiều đã quá vô tình, vô cảm hay vì vô minh nói bừa về chuyện chính trị và quân sự như những đứa trẻ con chơi đánh đáo, đánh cù… rủi cho đứa nào u đầu mặc kệ. Một tỷ đô la của Bác có thể mua được cả một phường bợ đỡ nhưng nó sẽ trở thành vô dụng và chẳng mua đuọc xơ múi gì khi bác đem gạ gẫm bán mua với cả một trào lưu thiên hạ.
Thật khó tưởng tượng khi một tỷ phú đã sống ở hải ngoại gần nửa thế kỷ như Bác Hoàng Kiều lại không chịu khó học bài học vỡ lòng trong chính trị: “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe”! Bác đã bừa bãi và vô tâm nói giăng, nói cuội về sự chiến bại và thảm trạng bị đối xử nhẫn tâm, tàn tệ của người lính miền Nam như Bố con.
Thật tình thưa với Bác Hoàng Kiều là đáng nhẽ Bác cần đọc lại những bài học vỡ lòng về tự do dân chủ pháp trị, về hiện trạng kinh tế toàn cầu – đồng thời trang bị thêm một chút kiến thức sơ đẳng nhập môn về kinh tế, xã hội, chính trị, lịch sử… giữa Việt Nam và các nước trong vùng như Thái Lan, Hàn Quốc, Singapore, Mã Lai… để cập nhật so sánh giữa Việt Nam và các nước trong vùng ai hơn ai. Đằng nầy, Bác đã xung xăng về Việt Nam, nhìn những hiện tượng bề mặt nổi để nói bừa theo cảm tính nhất thời. Bác đã đánh giá thực chất và hiện trạng của xã hội Việt Nam thời hiện đại phiến diện và khập khiễng theo tầm nhìn thiếu căn bản tri thức của riêng Bác, bất chấp đúng sai, rồi bỏ tiền thuê truyền thông quay phim bô bô phát biểu những điều quá nông cạn và post lên YouTube. Người tự trọng không nên hành động quấy quá như vậy, thưa Bác.
Và sáng nay, con có cám tưởng như Bác Hoàng Kiều “hoá dồ” lên cơn cao hứng bất thường khi Bác vào Video Clip YouTube để tuyên bố và thách thức kẻ nào dám về Việt Nam theo bác ra Trường Sa, Hoàng Sa… Như thế là thế nào? Bác coi vấn nạn Trung Quốc xâm lăng Việt Nam cũng là kiểu nói tam bậy tứ bạ vung vít và hành động tùy hứng trong men rượu như khi gặp nhau trong xó nhà rượu của KieuHoang Winery hay sao Bác nhỉ?
Một lời thưa chót:
Thưa bác Hoàng Kiều,
Vô hình chung, Bác đã tự ra khỏi thế giới riêng tư của một doanh nhân để tự biến mình thành một Nhân Vật Cộng Đồng (Public Figure) khi Bác dấn thân vào những hoạt động Cộng Đồng. Vì vậy, xin Bác cố gắng chuẩn bị 3 mặt quan trọng và thiết yếu nhất của một nhân vật Cộng Đồng là: Kiến thức cập nhật thực dụng, lời ăn tiếng nói thích hợp và phong cách phản ứng lịch lãm, điềm tĩnh. Tất cả mọi người đều có quyền phê phán, khen chê các nhân vật Cộng Đồng theo ý kiến riêng của mình (Personal opinion). Tất nhiên các Luật sư đoàn của Bác là những ông thầy của vấn đề nầy. Bởi vậy, Bác nên dè dặt về việc dọa kiện người nầy, bắn tin thưa người nọ…vì họ phát biểu cảm tưởng riêng của họ về nhân vật cộng đồng là quyền tự do ngôn luận được ghi từ đầu trang của Hiến pháp Hoa Kỳ. Doạ dẫm pháp lý thường là dấu hiệu yếu đuối của những con người thiếu bản lĩnh rất gần với phản ứng trẻ con và sách nhiễu tâm lý (psychological harassment) đó, thưa Bác!
Và cũng là lời lập lại trong thư trước gửi Bác rằng: Mục đích những lời góp ý của con là chỉ mong Bác Hoàng Kiều nên dành chút thì giờ mỗi ngày để chiêm nghiệm, meditation càng tốt, về những điều đáng suy gẫm mà cải thiện và xây dựng một tỷ phú Hoàng Kiều có tầm cỡ quy ước: hảo hớn chứ không “hảo hứng” Bác nhé!
Kính chúc Bác sức khỏe và trường thọ.
Dr. Chris Lữ
--------