“Cóc tía” mở miệng, liệu sẽ có khởi kiện?
Tác giả : Chiến Thành Nguồn: RFA Ngày đăng: 2019-10-10


Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại lễ khai mạc Hội nghị 11 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12 ở Hà Nội hôm 7/10/2019 Courtesy of dangcongsan.vn
Chẳng dám phạm thượng đưa “cậu ông Trời” ra để ví với Tổng chủ Nguyễn Phú Trọng. Chẳng qua dựa vào câu chuyện dân gian để bàn về việc Hà Nội liệu có dám khởi kiện Bắc Kinh. Hơn ba tháng nay, Trung Quốc cho tàu đủ loại vào ra vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (CS) của Việt Nam như chốn không người mà mãi cho đến hôm 7/10 ông Trọng vẫn ngậm tăm như hến.
Bỗng sáng mồng 7/10, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng “phát âm” được chữ Biển Đông trong diễn văn khai mạc họp trung ương! Tổng chủ yêu cầu phải “phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học, tình hình thế giới và trong nước, nhất là tình hình Biển Đông”. Một thành tựu vĩ đại của TƯ-11. Vâng, ông Trọng biết “phát âm” chữ Biển Đông! Nhưng khi phải nói về hành động xâm lăng của Trung Quốc tại Bãi Tư Chính thì ông bị ngọng trở lại. Mang hỗn danh đứng đầu một đảng có quyền lãnh đạo đất nước toàn diện và triệt để, lần đầu tiên tuyên bố về một khu vực nóng như chảo lửa trên biển đảo, sao lại ấp a ấp úng thảm hại như vậy? Nói cho cùng, bản lãnh của Nguyễn Phú Trọng chưa đáp ứng được đòi hỏi của dân chúng. Hai tiếng Trung Quốc, Tổng chủ vẫn không dám phát ra thì thực sự, đây là một trung ương bạc nhược của một đảng khiếp nhược.
Bước sang ngày thứ ba, hội nghị TƯ-11 vẫn chưa có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy, hơn 200 trung uỷ phản ứng ra sao trước đòi hỏi của Tổng chủ. Có vẻ ban lãnh đạo giờ này đang như “gà nuốt phải dây thun” trong việc tìm kiếm phương hướng ứng phó với Trung Quốc, một đối tác vừa là chiến lược toàn diện, vừa là đàn anh đồng minh về ý thức hệ Mác – Lê – Mao – Hồ, nhưng đồng thời lại là kẻ xâm lược khốn nạn nhất trong lịch sử Việt Nam, kể từ xa xưa, đặc biệt là cuối thế kỷ 20 đến nay. Liệu TƯ-11 có đốt đuốc giữa ban ngày để đi tìm điều chưa bao giờ có trong lý thuyết và chưa từng tồn tại trên thực tế ở bất cứ góc nào trên trái đất, đó là kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa (Trích từ một phát biểu trước đây của uỷ viên trung ương, bộ trưởng bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh).


Hình minh họa. Bản đồ cho thấy đường đi của tàu khảo sát HD 8 của Trung Quốc ở vùng biển của Việt Nam trong tháng 7/2019 Courtesy of Twitter Ryan Martinson
Nói ông Trọng ấp a ấp úng không sai, vì Tổng chủ chỉ đặt Biển Đông như một mệnh đề phụ của tình hình thế giới và trong nước, cho dù có nhấn mạnh thêm hai chữ “nhất là”. Tuy nhiên, nếu so với cái tuyên bố để đời hồi ông còn làm chủ tịch Quốc hội, tình hình Biển Đông chẳng có gì mới, thì cái hiệu lệnh cần phân tích và dự báo lần này là khá mãnh liệt rồi. Hãy ban phước cho một người vừa bị đột quỵ khi quanh giường bệnh là một lũ tiểu yêu Tàu đội lốt lang y, quanh bàn làm việc (mỗi khi ông gượng dậy được) là cả chục đồng chí, mà chục này còn kéo theo cả trăm đồng chí khác làm nội gián cho Tập Cận Bình. Vậy nên ông biết tin ai và có ai tin ông ??? Nghe phản ánh là trong Nam, khác với cái thời của Ba Duẩn, Sáu Búa (Lê Đức Thọ) và Sáu Dân (Võ Văn Kiệt) lòng họ lúc nào cũng hướng ra Bắc, giờ đây một bộ phận không nhỏ chúng nó đang nhảy múa quanh bàn nhậu khi tin đồn lan truyền ông có thể về vườn trước cả Đại hội. Chúng ngán mấy cái lò của ông đến độ mất cả nhân tính chứ đừng nói chi đến tình đồng chí mà ông vẫn rao giảng!
Vậy người dân có thể chờ đợi gì từ một hội nghị trung ương như thế? Câu trả lời là chẳng có gì cả! Chương trình nghị sự mà các ông cho công khai thì nó xa vời vợi, nghe cứ như những chuyện trên sao Hoả, sao Kim. Người dân biết rất rõ là đến năm 2045, thậm chí sớm hơn là đến năm 2030 thì đa số các đồng chí trong 200 vị đang gật gù tại Hội trường Ba Đình hôm nay cũng đã sang cát đến mấy lần, lấy đâu ra để bàn về mục tiêu hay tầm nhìn? Chẳng qua các ông phân kỳ, chia đoạn cho giống cách làm bên Tàu. Đúng như GS. Nguyễn Đình Cống từng gióng chuông cảnh báo: Bịp, bịp và đại bịp ! Trong dân cũng có vài người ngu ngơ, băn khoăn hỏi nhau, liệu TƯ-11 có dám ra một nghị quyết về tình hình nguy cấp xung quanh khu vực Bãi Tư Chính hay không? Xin đừng mơ giữa ban ngày! TƯ-11 không thể là một Diên Hồng của thời đại! Lấy đâu ra một quốc công tiết chế Trần Hưng Đạo, nếu bệ hạ muốn hàng thì hãy chém đầu thần trước đã. Đúng vậy, trừ một vài ngoại lệ, 200 uỷ viên trung ương đang lo ngay ngáy, vì danh sách chốt mấy lần rồi mà vẫn chưa xong. Đành rằng đã phổ biến đến tận đương sự (tức là người biết mình sẽ được Đại hội chọn, tuy chưa bầu), nhưng nhiều phút thứ 89 vẫn còn có thể diễn ra lắm.
Trong bối cảnh từ nay đến khi Đại hội 13 mở màn, các đơn thư nặc danh tiếp tục bay như bươm bướm. Chuyện của thím Ngân đã được dấu nhẹm từ cách đây cả năm mà giờ vẫn bị khui ra một cách rôm rả, mặc dầu danh tính các “chuyên cơ nhân” ấy vẫn phải giữ kín. Người ta đánh là đánh kẻ cho đi nhờ chứ ai lại đánh người chạy trốn. Nhưng rồi mấy khi học được chữ ngờ, biết đâu trong những tên bỏ phiếu bằng chân ấy lại chẳng có dây mơ rễ má đến một số đồng chí X nào đấy trong trung ương hay bộ chính trị. Nếu thế thì quả thật, phải bảo vệ các đồng chí chạy trốn ấy như bảo vệ con ngươi của mắt mình. Lộ ra vào thời điểm này thì chết cả nút là cái chắc. Mấy ông làm chính trị nội bộ chắc nằm lòng di huấn của bác Đỗ Mười. Trong một lễ mừng sinh nhật sau khi ông về hưu, giữa đám cận thần có cả tướng tá quân đội lẫn công an, tay ông vẫn chém lên chém xuống: “Chúng mày liệu mà bảo nhau. Bảo nhau mà làm – mà ăn – mà chơi, nhưng bỏ cái kiểu trâu cột ghét trâu ăn đi. Bằng không chúng mày sẽ xuống hố cả nút đấy!” Không rõ, lúc bấy giờ cựu TBT đã biết, trong dân gian, xuống hố cả nút (viết tắt XHCN) là tiên đoán của họ từ lâu rồi?
Cuối cùng, Tổng chủ đã buộc phải mở miệng! Chính xác hơn là mở nửa miệng! Còn một nửa, ông vẫn đắn đo, đám quần thần vẫn đang rót vào tai ông hàng ngày. Khu vực Bãi Tư Chính cũng như mọi căng thẳng hiện nay trên Biển Đông, kể cả khu vực Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam... tất cả là chuyện giành giật nhau giữa Mỹ và Trung Quốc. Ta không việc gì phải đi đầu. Có chăng là nên canh chừng đám dân đen yêu nước và trí thức thích phản biện đang bức xúc chuyện Tàu xâm phạm liên tục ba tháng nay. Gác chuyện kiện tụng lại! Cứ để cho Mỹ và Trung Quốc xử nhau. Thỉnh thoảng cho phép Bộ Ngoại giao the thé lên thế là đủ rồi. Mà cũng đừng la to quá. Để kết thúc bài viết, kể một chuyện vui (cho đỡ buồn) trong những ngày này: Nguyễn Phú Trọng cùng đoàn xe chở các trung uỷ được cho là thân cận nhất của ông chạy thẳng xuống đặc khu Cát Bà sau khi Hà Nội bị lính Trung Quốc huỷ diệt gần như toàn bộ. Trong lúc chờ mẫu hạm Shinano (lớp Yamato) tiến vào giải cứu thì Thần Kim Quy lại tái hiện, chỉ thẳng vào ông Trọng, giặc ngay sau lưng nhà ngươi đấy! Nguyễn Phú Trọng quay lại lệnh cho đội cận vệ xả một loạt AK vào đoàn xe hộ tống, rồi nhảy lên tàu sân bay Nhật Bản trực chỉ Thái Bình Dương.
* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do