LUẬT SƯ HOÀNG DUY HÙNG ĐÃ “PHẢN TỈNH TRÁI CHIỀU”?
Tác giả : Thiện Ý. Ngày đăng: 2019-11-27
Trong bài nhận định về bài viết của Ls Hoàng Duy Hùng tựa đề “Một góc nhìn về tổ chức chính trị của người Việt ở hải ngoại”. được báo Nhân Dân cơ quan ngôn luận của đảng và nhà cầm quyền CSVN cho đăng tải, chúng tôi đã có nhận định là Ls Hùng đã “phản tỉnh trái chiều”. Bài viết này chúng tôi lần lượt trình bày:
- Tai sao nhận định luật sư Hoàng Duy Hùng “Phản tỉnh trái chiều”?
- Lợi hại của “phản tỉnh trái chiều”
- Đôi điều đề nghị với luật sư Hoàng Duy Hùng.
I/-TẠI SAO NHẬN ĐỊNH LUẬT SƯ HOÀNG DUY HÙNG “PHẢN TỈNH TRÁI CHIỀU”?
Vì trong bài viết Ls Hoàng Duy Hùng đã nói rõ sự ân hận, hối tiếc về quá khứ đã chống cộng như là sự sai lầm, rằng “Những gì tôi viết trong bài này là trải nghiệm của bản thân tôi trong hơn 30 năm để chia sẻ với các bạn trẻ, ngõ hầu giúp các bạn tránh đi vào vết xe mà tôi đã đi, tốn biết bao nhiêu công sức, thời giờ, tâm huyết, tưởng là mình đóng góp xây dựng đất nước mà trên thực tế lại làm công cụ cho những mưu đồ tham vọng của nhóm này, người nọ…”
Chúng tôi cho đây là sự “phản tỉnh trái chiều” vì nó nghịch lý cả về ý nghĩa từ ngữ lẫn thực tế.
- Về ý nghĩa từ ngữ: “phản tỉnh” (reflexion, self-examination) tự xét lại trong đầu những việc làm quá khứ sai lầm gây hậu quả xấu, cảm thấy hối hận ăn năn sám hối, nên quyết làm cho đúng, để có kết quả tốt trong tương lai.
- Về thực tế trong quá khứ Việt cộng (cộng sản Việt Nam) cần “phản tỉnh” vì đã sai lầm khi du nhập và thực hiện chủ nghĩa cộng sản không tưởng và đã thất bại hoàn toàn tại Việt Nam; đã gây ra cuộc chiến tranh “cốt nhục tương tàn” sát hại hàng triệu sinh linh, tàn phá tan hoang đất nước, gây hậu quả nghiêm trọng, toàn diện trước mắt cũng như di hại lâu dài cho dân, cho nước. Vì thế chính Việt cộng cần “phản tỉnh” ăn năn sám hối quyết làm những gì tốt đẹp trong hiện tại cũng như tương lai, để đoái công chuộc tội với dân với nước. Thế mới là “phản tỉnh đúng chiếu”. phù hợp với luận lý và thực tiễn.
Trong khi Việt quốc (người Việt quốc gia) trong nhiều thập niên qua đã bất đắc dĩ phải chiến đấu chống Việt cộng để ngăn chặn, tiêu diệt một hiểm họa cho đất nước và dân tộc. Tuy trong quá khứ Việt quốc đã thất bại nhưng chỉ là thất bại có tính giai đoạn (tiền chiến chiến tranh Quốc-Cộng (1930-1954) và chiến tranh Quốc-Cộng (1954-1975).Nhưng trong giai đoạn chống cộng cuối cùng này (hậu chiến tranh Quốc-Cộng từ sau 30-4-1975) thực tế đã và đang ngày một khẳng định cuối cùng chân lý, chính nghĩa quốc gia, dân tộc, dân chủ (phe Việt Quốc) đã và đang thắng từng bước và sẽ tất thắng phi lý, ngụy nghĩa cộng sản, phi dân tộc, phản dân chủ (phe Việt Cộng).
Như vậy, Ls Hoàng Duy Hùng, từng đứng trong hàng ngũ người Việt Quốc Gia chống cộng (Phe chính nghĩa), nay lại tỏ ra ăn năn hối hận về những hoạt động chống cộng trong quá khứ, thì rõ ràng là một sự “Phản tỉnh trái chiều”. Luật sư Hoàng Duy Hùng nghĩ sao? (* Xin đọc thêm bài viết gửi kèm)
II/- LỢI HẠI CỦA “PHẢN TỈNH TRÁI CHIỀU” CỦA LS. HÙNG LÀ GÌ?
Có thể khẳng định mà không sợ sai lầm rằng, sự “phản tỉnh trái chiều” trước hết chỉ có hại chứ không có lợi gì cho chính bản thân Ls Hoàng Duy Hùng. Thứ đến nếu có hại cho công cuộc chống cộng, chỉ là cái hại nhất thời, có tính giai đoạn, nhưng không làm thay đổi được sự tất thắng của chính nghĩa quốc gia chống cộng vì tự do, dân chủ cho người dân Việt và cho tương lai tốt đẹp của Đất Nước Việt Nam mai hậu.
1.- Cái hại cho chính bản thân Ls. Hoàng Duy Hùng.
- Nhiều người Việt Quốc gia khinh ghét nguyền rủa, nhục mạ thậm từ, vì coi ông như một kẻ “phản bội chính nghĩa quốc gia”. Đồng thời họ cũng tiếc thay cho ông “một trí thức thiếu tri thức về CS” nên đã lầm tưởng mình khôn, chon con đường dầu hàng “ngụy nghĩa cộng sản” khi nó đã ở “Giờ Thứ 25” và đã rãy chết từ lâu trên phạm vị toàn cầu (1989-1991). Riêng tại Việt Nam CS đã chết dần về mặt bản thể (kể từ sau khi “Mở cửa, Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận 1995…), chỉ còn là “cái xác cộng sản mang hồn tư bản” như kiểu “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” trong chuyện ngụ ngôn. Chẳng qua những kẻ cầm quyền cố giữ “mặt nạ cộng sản” để kéo dài thêm thời gian “độc quyền thống trị” trong một chế độ “độc tài toàn trị ngụy cộng sản” (Đỏ vỏ, Xanh lòng) vì đặc quyền ăn chia lợi nhuận của một tập đoàn thống trị dưới bảng hiệu giả danh “Đảng cộng sản Việt Nam” (Đỏ vỏ, Xanh lòng).
Nghe nói cũng do “sự phản tỉnh trái chiều” này, mà gia đình Ls Hùng tan nát, vợ con, gia đình họ hàng ông cũng tìm cách xa lánh ông; khiến ông bị kích động đã có nhiều hành động “đoái công chuộc tội” với VC quá đà? Phải vậy không Ls Hùng?
- Đối với nhà cầm quyền Việt cộng, dù Ls Hoàng Duy Hùng có “phản tỉnh thật” hay “phản tỉnh giả(như một khổ nhục kế để thành đạt ý đồ riêng chăng?), thì cũng không có gì bảo đảm là ông sẽ được Việt Cộng tin dùng, để có thể có cơ hội đem tài năng, lòng yêu nước nhiệt thành thực sự như ông nói, để góp phần cùng với nhà đương quyền Việt Nam xây dựng và bảo vệ đất nước. Nhưng hãy tự hỏi cá nhân ông liệu làm được gì có lợi cho đất nước hay rồi sẽ bị nhận chìm trong một khối “Việt cộng đã đóng băng đang rãy chết”?
2.- Cái hại đối với đại cuộc.
sự phản tỉnh trái chiều” cùng những hoạt động ồn ào, tham lam của Ls Hoàng Duy Hùng trên mạng internet thời gian gần đây; dường như muốn chứng tỏ cho nhà đương quyền Việt Nam, rằng sự “Phản tỉnh trái chiều” của ông là sự thật để được tin tưởng, tin dùng? Sự thể này tất nhiên là có lợi nhất thời cho Việt cộng, song cũng chỉ có hại nhất thời cho Việt quốc.
Tuy nhiên, tất cả sự lợi hại ấy cũng không làm mất được “chính nghĩa quốc gia chống cộng vì mục tiêu dân chủ hóa đất nước”, không tiêu diệt được ý chí và quyết tâm chống cộng đến ngày toàn thắng của khối người Việt quốc gia hay là người Việt Nam không cộng sản. Mọi người Việt Nam chân chính,(kể cả thâm tâm những người cộng sản “phản tỉnh đúng chiều” còn dấu mặt vẫn mang danh cộng sản hay ủng hộ CS bình thường không mắc bệnh hoang tưởng) trong cũng như ngoài nước, đều phải thừa nhận rằng, trong quá khư gần 45 năm qua, nếu không có các hoạt động chống cộng liên tục, đều khắp, qua nhiều thế hệ, dưới nhiều hình thức, của cá nhân cũng như các tổ chức chống cộng, thì Việt cộng đã không biến chất, chế độ đã không biến thể tịnh tiến để từng bước phải trả lại nhiều quyền dân chủ, dân sinh cho người dân như hôm nay, so với 15 hay hơn 20 năm trước đây; và thực tế đã trở thành mối lo ngại của các lãnh đạo chóp bu của Cộng đảng Việt Nam thường nhắc nhở đảng viên đề cao cảnh giác cái gọi là “âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch”. Nhất là Việt Nam không thể có bộ mặt tương đối “phồn vinh”, đời sống nhân dân đỡ khổ như hôm nay.
III/- ĐÔI ĐIỀU ĐỀ NGHỊ VỚI LUẬT SƯ HÙNG.
Theo tinh thần sinh hoạt dân chủ, tôi luôn tôn trọng bất đồng chính kiến và sự lựa chọn con đường “phản tỉnh trái chiều” của Ls Hùng. Chúng tôi chỉ có đôi ba điều đề nghị:
1.- Ls Hoàng Duy Hùng hãy suy tư và tự trả lời: Rằng mục tiêu, lý tưởng của người quốc gia muốn thực hiện, đã thực hiện chưa thành, nhưng xác tín nhất định sớm muộn sẽ thành công; so với mục tiêu lý tưởng của người cộng sản đã có cơ hội thực hiện không thành và vĩnh viễn không bao giờ thành là xây dựng được xã hội “xã hội chủ nghĩa” tại Việt Nam theo đúng lý luận Marxist-Leninist về mô hình xã hội không tưởng này (xã hội không giai cấp, không còn cảnh người áp bức bóc lột người…)
- Vậy đâu là chính nghĩa, đâu là ngụy nghĩa, bên nào đem lại lợi ích, những điều tốt đẹp cho Đất Nước; bên nào đem lại tai họa và những hậu quả nghiêm trọng, toàn diện, di hại lâu dài cho Đất Nước.
- Vậy hành động “phản tỉnh trái chiều” bằng cách “tự thú sai lầm” trong quá khứ, quay lại sỉ nhục những cá nhân và đoàn thể chống cộng cùng phe quốc gia với mình, như thế có đúng, có công bằng không, lợi hại cho ai? Liệu có làm thay đổi được vị thế chính, tà, giữa kẻ cướp (Việt cộng) với chủ nhà nạn nhân (Việt quốc) không?
2.- Ls Hoàng Duy Hùng cần bình tâm suy nghĩ lại cung cách hành xử với những người Việt quốc gia đang đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền trong cũng như ngoài nước. Tỷ như lời ăn tiếng nói có tính phê phán nặng lời, không đúng với linh mục Nguyễn Hữu Nam, một nhà tu đã đồng hành với giáo dân bao lâu nay đấu tranh cho công bằng xã hội, đòi quyền lợi chính đáng hợp pháp cho ngư dân lương giáo. Cách hành xử này của luật sư làm nhiều người bất bình, phẫn nộ. Vì như thế là tiếp tay cho ý đồ của nhà cầm quyền địa hương đang huy động như một tòa án nhân dân đấu tố cha Đặng Hữu Nam để quy kết vào tội “chống phá nhà nước, âm mưu lật đổ chính quyền” để bỏ tù Cha đấy.
3.- Đề nghị Ls Hoàng Duy Hùng suy nghĩ lại phương cách thực hiện “Cách mạng Trắng” theo cung cách hiện nay (nếu quả thực đây là một trong những cách làm của ông). Vì tôi e rằng lợi bất cập hại cho chính ông và cho đại cuộc. Tôi và một số người khác có thể hiểu, thương và tin vào thiện chí, lòng yêu nước nhiệt thành của luật sư muốn đóng góp tài năng vào công cuộc xây dựng phát triển toàn diện đất nước. Nhưng tôi e rằng, dù người Việt cộng đã biến chất, không còn là người CS, chế độ Việt cộng đã và đang trong tiến trình biến thể, nhưng không có gì bảo đảm họ đã mất “tính đa nghi CS” (giết lầm còn hơn tha lầm, cứu cánh biện minh cho hành động…), sẽ tin dùng luật sư đâu.
IV/- THAY LỜI KẾT.
Trước hết người viết có lời cảm ơn Ls Hoàng Duy Hùng đã có lời khen về cung cách bày tỏ sự bất đồng chính kiến của tôi với ông “một cách có văn hóa, quân tử…”, không giống những người chống cộng khác đã nhục mạ thậm từ ông bấy lâu nay.
Thứ đến, đêm qua tình cờ tôi xem được trên youtub một trang cá nhân của một người trong nước, xưng là thày giáo (tôi nghi là một dư luận viên làm công tác đặc tình truyền thông CS trên mạng). Người này tố cáo và lên án hết sức nặng nề ông Nguyễn Phương Hùng, một người cũng “Phản tỉnh trái chiều” từng đi chung với luật sư Hùng trong chuyến về Việt Nam với tư cách Nghị viên Tp. Houston năm nào.(Nay cũngđang mạt sát Ls Hùng không tiếc lời trên trang web cá nhân KBC.HN) Vị xưng là thày giáo này đã lên án tố cáo Nguyên Phương Hùng là một tên “lính ngụy có nhiều tội ác, nợ máu với nhân dân” trá hàng, nịnh nhà nước quá lộ liễu, không biết ngượng mồm…Rồi người này lên án cả Thứ trưởng Ngoại giao đặc trách người nước ngoài là Nguyễn Thanh Sơn là mất cảnh giác, mất lập trường CS, nên đã tin dùng và thù tiếp quá đáng khi Nguyễn Phương Hùng về Việt Nam. Sau khi xem phim này, tôi liên tưởng đến Ls Hùng và nay viết lên trong phần kết bài này để cảnh giác luật sư Hùng. Liệu luật sư Hùng có bị vắt chanh bỏ võ như Nguyễn Phương Hùng và những kẻ “Phản tỉnh trái chiều khác” không? Thực tế sẽ có câu trả lời chính xác.
Thiện Ý
Houston, ngày 22-11-2019
* Đính kèm bài đọc thêm:
VIỆT CỘNG PHẢI CÚI MẶT SÁM HỐI,
VIỆT QUỐC CẦN CÚI MẶT ÂN HẬN
Đúng ra và có lợi hơn cho đất nước và dân tộc Việt Nam, nếu không phải đợi hơn 40 năm sau cuộc chiến tranh Quốc-Cộng chấm dứt, mà phải sớm hơn, rất sớm, Việt cộng cũng như Việt quốc phải nhận ra được thực chất của quốc chiến tranh Quốc-Cộng tại Việt Nam kéo dài 21 năm và đã chấm dứt nhanh gọn, gây bất ngờ cho cả hai bên tham chiến. Để rồi từ đó Việt cộng phải “phản tỉnh”, cúi mặt sám hối thay vì ăn mừng như một chiến thắng và Việt quốc cũng phải “thức tỉnh” và cần cúi mặt ân hận thay vì nuôi dưỡng hận thù. Vì sao?
Trước khi trả lời câu hỏi vừa nêu, chúng tôi cần xác định nội dung thuật ngữ chính trị Việt cộng và Việt quốc được sử dụng trong bài viết này: Việt cộng bao gồm, về mặt pháp nhân là đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN), các chính quyền CSVN (dân sự cũng như quân sự); về thể nhân là các đảng viên CSVN và những người Việt Nam có ý thức và hành động tin theo chủ nghĩa cộng sản (CNCS) hay chế độ cộng sản độc tài toàn trị. Việt quốc bao gồm, về mặt pháp nhân là các chính đảng Quốc gia, các chính quyền quốc gia và về thể nhân là những người Việt Nam có ý thức và hành động tin theo chủ nghĩa quốc gia hay ý thức hệ tự do dân chủ.
Bây giờ chúng tôi lần lượt trình bầy:
I/- VÌ SAO VIỆT CỘNG PHẢI CÚI MẶT SÁM HỐI, THAY VÌ ĂN MỪNG CHIẾN THẮNG?
Theo tự điển Hán-Việt của học giả Đào Duy Anh, từ ngữ “Sám hối” có nghĩa là “Biết tội của mình mà muốn sửa đổi”.
Việt cộng cần phải biết cái tội của mình là đã du nhập, thực hiện chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam bằng sự áp đặt trái với ý muốn của nhân dân Việt Nam, trong nhiều thập niên qua, nhưng đã không thành đạt được mục tiêu lý tưởng chủ quan của mình (xây dựng xã hội “xã hội chủ nghĩa” ngàn lần tốt đẹp hơn xã hội “xã hội tư bản chủ nghĩa). Thực tế trái lại đã gây hậu quả nghiêm trọng, toàn diện về đối nội cũng như đối ngoại, di hại lâu dài cho Đất nước và Dân tộc Việt Nam. Hậu quả nghiêm trọng và di hại lâu dài một cách tổng quát vừa nêu không cần nói ra thì mọi người Việt Nam ai cũng có thể kiếm chứng được qua thực tế
Thực tế là Việt cộng đã gây ra cuộc nội chiến cốt nhục tương tàn kéo dài 21 năm (1954-1975), đã “giải phóng được Miền Nam, thống nhất đất nước” với cái giá núi xương, sống máu của quân dân Miền Bắc cũng như Miền Nam, đất nước trên cả hai miền Bắc-Nam đã bị bom đạn ngoại bang tàn phá tan hoang, dân tộc bị phân hóa, hận thù chồng chất kéo dài…
Thực tế là đã hơn 40 năm thống nhất đất nước, Việt cộng đã có cơ hội và điều kiện thử nghiệm mô hình CNXH bất thành. Vì cái xã hội “xã hội chủ nghĩa ngàn lần tốt đẹp” chẳng thấy đâu, mà chỉ thấy một “xã hội ngàn lần tệ hại hơn” so với bất cứ hình thái xã hội nào trước dây ở Việt Nam, nhiều mặt còn thua cả xã hội dưới thời nô lệ thực dân Pháp, trong đó có mặt tôn trọng tự do, dân chủ và nhân quyền…
Vì vậy, tuy trễ nhưng chưa muộn, Việt cộng cần sám hối, nghĩa là biết tội của mình mà sửa đổi, thay vì tiếp tục ăn mừng chiến thắng như hành động mới đây nhất của Việt cộng phô trương nhân kỷ niệm 40 năm biến cố 30-4-1975. Một việc làm vô ý thức, vô trách nhiệm, vô liêm sỉ, chỉ có hại cho chiều hướng hòa giải, đoàn kết dân tộc, thống nhất toàn lực quốc gia để xây dựng đất nước và cứu nước trước họa ngoại xâm. Đồng thời cho thấy Việt cộng đến giờ này vẫn chưa tỉnh ngộ, nhìn ra (hay đã nhìn ra mà không dám công khai nhìn nhận?) sự thật này: “cuộc chiến Việt Nam kết thúc như thế, chẳng phải là thắng lợi của phe này (Việt cộng) đối với phe kia (Việt quốc) mà chỉ là vì sự thay đổi thế chiến lược quốc tế của các cường quốc mà thôi…” (Việt Nam Trong Thế Chiến Lược Quốc Tê mới – Thiện Ý, viết từ trong nước 1977, ấn bản lần đầu tại Hoa Kỳ 1995, tái bản 2005).
Vậy thì, Việt cộng giờ đây không có sự chọn lựa nào khác, là cần phải cúi mặt sám hối về những lỗi lầm trong quá khứ (Chiến tranh giải phóng, xây dựng chủ nghĩa xã hội) mà sửa đổi theo đúng ý nguyện của nhân dân (hòa giải, hòa hợp để cùng xây dựng chế độ dân chủ nhất nguyên dân tộc). Bởi vì “Chỉ có đứng trên lập trường dân tộc, dưới ánh sáng chủ nghĩa yêu nước, chúng ta mới có thể tìm ra được con đường đúng nhất, có lợi nhất cho dân tộc Việt Nam, phù hợp với ý nguyện của tuyệt đại đa số nhân dân Việt Nam, chứ không phải tham vọng của những người cầm quyền…”(Việt Nam Trong Thế Chiến Lược Quốc Tế mới – Thiện Ý đã dẫn).
II/- VÌ SAO VIỆT QUỐC CẦN CÚI MẶT ÂN HẬN THAY VÌ NUÔI DƯỠNG HẬN THÙ?
Theo tự điển Hán-Việt của học giả Đào Duy Anh, từ ngữ “ân hận” có nghĩa là “tiếc, giận”.
Theo ý nghĩa này, đúng ra Việt quốc phải lấy làm tiếc là trong quá khứ, trước 30-4-1975 đã mắc nhiều sai lầm, đã không làm những việc phải làm, cần làm có hiệu quả đập tan được cuộc chiến tranh xâm lăng của Việt cộng, bảo vệ được phần đất tự do Miền Nam Việt Nam và chế độ dân chủ pháp trị Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), ít nhất như Nam Hàn, để khẳng định được “sự tất thắng của chính nghĩa quốc gia, dân tộc, dân chủ” đối với “ngụy nghĩa cộng sản, phi dân tộc, phản dân chủ”.
Từ vị thế các chính đảng Quốc gia, tầng lớp đảng viên lãnh đạo cũng như đảng viên thường phải tiếc rằng, đã không củng cố được sự đoàn kết vững mạnh về tổ chức nội bộ mỗi chính đảng, không tạo được sự liên kết giữa các chính đảng để có một sách lược chống cộng chung hữu hiệu, tạo thế đối trọng với đảng CSVN, để tranh đua theo nguyên tắc dân chủ nắm chính quyền dân chủ pháp trị VNCH, tạo thế đối trọng với đảng CSVN và chính quyền độc tài đảng trị Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) của Việt cộng ở Miền Bắc lúc bấy giờ. Thực tế đáng tiếc là nội bộ các chính đảng quốc gia dã phân hóa về mặt tổ chức, không liên kết được giữa các chính đảng quốc gia để có một sách lược chống cộng chung, nên đã tạo điều kiện cho đối phương Việt cộng khai thác khoét sâu mâu thuẫn và tạo điều kiện thuận lợi cho mầm mống độc tài hình thành trong lòng chế độ dân chủ VNCH ở Miền Nam Việt Nam.
Sau ngày 30-4-1975, thực trạng đáng tiếc trên vẫn tồn tại ở hải ngoại cũng như trong nước. Các chính đảng quốc gia vẫn tiếp tục phân hóa về tổ chức nội bộ, không liên kết được với nhau để có một sách lược chống cộng chung hữu hiệu, phù hợp với thực trạng tương quan lực lượng đã thay đổi, với ưu thế nghiêng về phía Việt cộng, do ở thế nắm chính quyền, có lãnh thổ, chính quyền, nhân dân và có ưu thế quốc tế. Vì vậy, hơn 40 năm qua, các chính đảng quốc gia đã không đóng được vai trò lực lượng chính trị lãnh đạo toàn cuộc chống cộng một cách hữu hiệu vì mục tiêu dân chủ hóa đất nước.
Từ vị thế chính quyền VNCH trước 30-4-1975, tầng lớp lãnh đạo cũng như thừa hành trong guồng máy chính quyền đã không xây dựng và củng cố được các chính quyền vững mạnh về cơ cấu tổ chức, nhân sự lãnh đạo điều hành, với một sách lược chống cộng độc lập, sáng tạo, chủ động thực hiện, hữu hiệu thực tế, nên đã bị “Bạn” (Hoa Kỳ) khuynh đảo, lũng đoạn và thù (Việt cộng) tạo được thế thượng phong, biến được “ngụy nghĩa CS” (công cụ bành trướng của cộng sản quốc tế) thành “Chính nghĩa dân tộc(giải phóng dân tộc). Trong suốt cuộc chiến 21 năm (1954-1975) với hai chính quyền (Đệ nhất và Đệ nhị VNCH) đều là chính quyền độc tài cá nhân và độc tài quân phiệt. Trên thực tế, chính quyền Đệ nhất VNCH dù có ý hướng và nỗ lực thực hiện một sách lược chống cộng độc lập tự chủ, song không phù hợp với sách lược chống cộng của đồng minh Hoa Kỳ, lại “độc tài gia đình trị” nên đã bị sụp đổ. Chính quyền Đệ nhị VNCH thì hoàn toàn lệ thuộc, mà chúng tôi gọi là “một chế độ cai thầu chống cộng”. Tập đoàn tướng lãnh QLVNCH đã trúng thầu, chỉ biêt nhận viện trợ của Hoa Kỳ để thực hiện sách lược chống cộng của Hoa Kỳ; có sự chia sẻ lợi ích với các chính đảng quốc gia để vô hiệu hóa sự quấy phá. Vì vậy hoạt động chống cộng trong bối cảnh này của các đảng phái quốc gia và tập đoàn quân phiệt chỉ là chiêu bài để tranh giành quyền lực nắm chính quyền để chia chác quyền lợi. Và vì vậy, sự sụp đổ chế độ VNCH đã như một tất yếu và việc thế lực khuynh đảo quốc tế dể cho Việt cộng đóng vai“ Bên thắng cuộc” (dù chỉ là chiến thắng biểu kiến) là điều hợp luận lý, phản ánh đúng thực trạng vào giờ Thứ 25 của cuộc chiến tranh Quốc-Cộng tại Việt Nam.
Sau 30-4-1975, tầng lớp lãnh đạo các chính quyền VNCH cũng như các chính đảng Quốc gia kịp di tản ra hải ngoại hay còn ở trong nước lần hồi củng cố lại lực lượng tiếp tục chống cộng vì mục tiêu dân chủ hóa đất nước. Thế nhưng hơn 40 năm qua Việt quốc vẫn không làm thay đổi được tương quan lực lượng, ưu thế vẫn nghiêng về phía Việt cộng. Vì vậy, Việt cộng dù biết rằng mình sai vẫn không chịu sửa sai và công khai nhìn nhận. Thực tế Việt cộng vẫn ngoan cố bám lấy quyền thống trị độc tôn của đảng CSVN, trong một chế độ độc tài đảng trị hay toàn trị (Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam), để tiếp tục bảo vệ các ưu quyền, đặc lợi cho giai cấp cầm quyền là các cán bộ đảng viên cộng sản; mặc dầu cái gọi là “Đảng Cộng sản Việt Nam” và “Chế độ Cộng Hòa Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” trên thực tế cũng như thực chất chỉ là những bảng hiệu giả tạo được khoa trương theo kiểu gian thương “Treo đầu dê bán thịt chó” mà thôi!
III/- KẾT LUẬN:
Điều tốt nhất có lợi cho dân cho nước bây giờ là: Việt cộng cần “sám hối” (Biết tội của mình mà muốn sửa đổi) thay vì ăn mừng ngày 30-4-1975 kết thúc cuộc chiến Việt Nam như một chiến thắng (vì thực tế cũng như thực chất không phải là chiến thắng). Việt quốc cũng cần “ân hận” (tiếc và tự giận mình) vì đã không ngăn chặn được Việt cộng gây tác hại nghiêm trọng, toàn diện và di hại lâu dài cho đất nước, thay vì nuôi dưỡng hận thù do Việt cộng gây ra (vì hận thù chỉ là cảm tính, không thể quên, song nếu nuôi dưỡng hận thù thì hoàn toàn bất lợi cho cho tương lai đất nước và dân tộc Việt về mặt tính lý cũng như lý tính).
Dẫu sao tất cả đều thuộc về quá khứ, điều quan trọng bây giờ là cả Việt cộng lẫn Việt quốc, dù quá khứ đúng sai thế nào, tất cả đều phải trở về với nguồn gốc chung, nguồn gốc dân tộc, hướng đến tương lai, để cùng xây dựng một “Chế độ dân chủ pháp trị nhất nguyên Dân tộc, đa nguyên hay đa chủ nghĩa”. Vì chỉ trong khung cảnh chế độ xây dựng trên nền tảng “Nhất nguyên Dân Tộc” mới thống nhất được toàn lực quốc gia, để phát triển toàn diện Đất nước đến phú cường và văn minh tiến bộ theo kịp đà tiến hóa chung của nhân loại” (Việt Nam Trong Thế Chiến Lược Quốc Tế Mới – Thiện Ý đã dẫn).
Thiện Ý
Houston, ngày 9 tháng 6 năm 2015
(VOA có đăng tải)
(Trích “ Cuộc Nội Chiến Quốc-Cộng Ai Thắng Ai?Tập I, trang 130-135. Phát hành Tháng 4 và tái bản Tháng 10 năm 2017 tại Hoa Kỳ)
--------