BBT : Trước đây chúng tôi có cho phổ biến bài " Ông Trump giữa anh em ta" của tác giả Giao Chỉ - Vũ văn Lộc đã khiến cho độc giả có một loạt phê bình thích đáng về ông này. Nay xin đăng bài bổ túc của ông ta nhan đề "Ông Trump giữa chúng ta" và kèm theo lời phê bình ở đầu và ở cuối bài để gợi ý độc giả cần phải đánh giá bài viết này như thế nào.
Riêng BBT chúng tôi thì nghĩ rằng Ông Vũ Văn Lộc cũng khá khôn khéo khi đả kích ông Trump với giọng điệu bởn cợt để giảm phần cay cú thường có của những bai phê bình chính trị, thỉnh thoảng ông có chèn vào một vài lời khen cho những điểm thô thiển. Với cách hành văn cố tính viết cụt lủn, chấm câu vô quy tắc (mà nhiều chỗ chúng tôi phải xóa bỏ để phục hồi sự liên kết của mạch văn) nhằm cắt ngang luồn tư tưởng phán đoán của nguời đọc. Dù sao bài này cũng nên đọc để hiểu sự tôn trọng dân chủ ở nước Cờ Hoa này được đề cao ra sao.
Không vì có quyền lực mà khóa miệng những ai bất đồng chính kiến. Có lời qua tiếng lại mới tạo được nhiều sáng kiến hữu ích.
***
Lời bình luận của
 
1- nhan nguyen This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. [thaoluan9]
Chú Mạch,
Bảo đảm, tôi không phải là tay "cuồng Trump", nhưng cố đọc cho hết bài viết của thằng Giao Chỉ Vũ Văn Lộc mà tôi phát ói. Y là đứa chuyên "thổi ống đu đủ", theo cái đám Dân Chủ và Truyền Thông Thổ Tả nên đã "mù" và "điếc" từ lâu. QLVNCH mình mà có những Sĩ Quan "sống lâu lên lão làng" như VV Lộc tránh sao Miền Nam VN không lọt vào tay Cọng Sản. Chú vào You Tube, xem The King Radio, nghe Ngụy Vũ chửi VV Lộc như chửi chó. Trời sanh con người có cái lưỡi không xương nên cứ táp vô những thứ tạp nhạp, uốn éo nói qua nói lại- trắng thành đen, đen ra trắng. Khen ai, khen tới mây xanh. Chê ai, cố chê tận cùng. Trời cho có tay để cầm viết, viết. Tuy nhiên, lại không chịu viết những điều trung thật mà chuyên lách qua, lách lại... Trên đời nầy có quá nhiều kẻ vô liêm, cũng là những đứa mất cái đạo làm người, không sống trung thật.
Chớ ham cọng mía còn đường
Mà nhai cái bả của người vứt ra.
---------
2- This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
Bây giờ tôi mới hiểu tại sao bao nhiêu người chửi ông Vũ Văn Lộc. Gởi cho các ACE đọc để rộng đường dư luận !!!
***
Ông Trump, giữa chúng ta.
Tác giả : Giao Chỉ - Vũ văn Lộc Nguồn: Việt Báo Ngày đăng: 2020-01-30
Vài hàng về người viết.
86 tuổi, nguyên đại tá QLVNCH. Công việc cuối cùng tại VN: Giám đốc PathFinder. Một tổ chức ngoại vi bộ Tổng Tham mưu trước 1975. Hiện vẫn còn làm giám đốc danh dự cơ quan IRCC và sáng lập Viet Museum tại San Jose. Bút hiệu Giao Chỉ, Vũ văn Lộc. Đến Mỹ 1975 ghi danh cử tri Cộng Hòa sau đổi ra Không đảng phái. Vì công việc tại cơ quan di dân và ty nạn CA nên chịu ảnh hưởng rất nhiều theo chính sách của Dân Chủ nhưng không hoàn toàn đồng ý tất cả. Chùa Đức Viên nơi có ông Thiện, ông Ác canh gác.
***
Tại sao viết tiểu luận này: Tiểu luận này viết cho bằng hữu Việt Nam. Có thể ba phải, không chống đối và không ủng hộ tổng thống Trump. Viết cho những bạn bè bàng quan theo dõi thời sự và không đưa ra ý kiến. Viết cho bạn bè chống đối Trump. Viết cho bạn bè ủng hộ Trump. Không tranh luận với quý vị nhiệt thành quá độ của cả 2 bên. Tôi viết ra những điều suy nghĩ thành thực. Bởi vì những suy nghĩ này không thấy ai nói ra. Nếu anh không nói, ai nói ? Bây giờ không nói, bao giờ.?
Tổng thống của chúng ta. Ông Mỹ đen.
Mười năm trước, giữa ông McCain và ông Obama tôi bỏ phiếu cho ông Mỹ đen. Vì cá nhân của cả 2 bên, không vì đảng CH hay DC, Tôi là người không đảng phái. Rất hâm mộ ông McCain anh hùng. Người ân nhân của HO nhưng nương theo dòng lịch sử của Hoa Kỳ, tôi bỏ cho ông Obama vì ông này là Mỹ đen. (xem ý kiến 1)
Obama không có thành tích cụ thể, không phải là người xuất sắc nhất nước Mỹ. Không phải là người xuất sắc nhất của sắc tộc đen. Tôi bầu cho Obama vì ông là Mỹ đen. Lá phiếu đơn giản và nhỏ bé tầm thường của một cá nhân vô danh chứng tỏ một thái độ chống lại chế độ kỳ thị chủng tộc từ trăm năm trước. May mắn cho tôi (2) .
Obama lên làm tổng thống đóng vai hết sức khiêm nhường và làm tròn nhiệm vụ 8 năm. Trong thời gian ông tổng thống Mỹ đen cầm quyền không đóng vai người hùng của sắc tộc đen. Ông không đem lại những thành quả khác biệt cho người Mỹ gốc Phi Châu. Ông cố gắng làm tổng thống cho lưỡng đảng, cho cả nước Mỹ và cho cả thế giới. Obama không lên vai tướng cướp làm cha thiên hạ. Ông là một tổng thống hiền lành. Tôi không nghĩ rằng cúi đầu thấp chào kính thiên hạ là làm nhục nước Mỹ (3) .
Hãy nghĩ đến hình ảnh đức giáo hoàng rửa chân tín đồ bần cùng. (4)
Trung cộng vô tình hay cố ý không chuẩn bị đón Obama từ Air Force One xuống cửa chính. Ông tổng thống da đen lặng lẽ xuống cửa sau. Đây là bài học trong cuốn sách viết về Cái Dũng của thánh nhân. (5)
Thế giới khen ngợi nước Mỹ đã vượt ra khỏi mặc cảm kỳ thị để chấp nhận cho người da đen lên phiên lãnh đạo. Ngày xưa người Mỹ huấn luyện những con chó chỉ dành để xục xạo đi tìm nô lệ bỏ trốn từ các ngục tù miền Nam. Thời đó thực sự đã qua rồi. Họ gọi chó Trắng (White Dog) không phải vì có bộ lông trắng. Chó Trắng là loại chó hung dữ huấn luyện chỉ để cắn xé nô lệ da đen. Obama lên làm tổng thống chỉ để khép lại giai đoạn lịch sử của những con chó đủ màu sắc nhưng lại được gọi là chó Trắng.
Tại sao không phải là đàn bà. Ba năm trước giữa ông Trump và bà Clinton tôi bỏ phiếu cho người phụ nữ đầu tiên ra tranh cử. Tôi không bỏ phiếu cho Trump vì những điều được biết về hạnh kiểm và đạo đức. Chưa ai biết để nói về thành tích lãnh đạo quốc gia. Một cách đơn giản tôi xin nói rằng bỏ phiếu cho bà Clinton là lá phiếu của một cá nhân dành cho một người đàn bà Mỹ. Là vợ một tổng thống trải qua sóng gió và tủi nhục gia đình. Trở thành thượng nghị sĩ của Hoa Kỳ và ngoại trưởng nước Mỹ. Thành tích như thế có khả năng đương đầu với thế giới hòa bình và thế giới tranh chấp. Người đàn bà Mỹ duy nhất bị Nga Sô và Trung cộng thù ghét. Tôi bỏ phiếu cho bà Clinton vì đây là ứng cử viên đàn bà. (6)
Có thể rất nhiều phụ nữ xuất sắc hơn, nhưng đây là cơ hội ngàn năm tại Hoa Kỳ có người tranh cử tổng thống là phụ nữ. Thế giới đã có nhiều lãnh đạo đàn bà, hãy dành một cơ hội cho người nữ Hoa Kỳ kể từ hơn 30 năm trước phụ nữ còn chưa có quyền bỏ phiếu.
Nhưng ông Trump đã thắng cử . Dù rằng chính ông cũng không ngờ được giây phút vinh quanh như thế. Một chiến thắng vô cùng ngoạn mục. Một câu chuyện ngựa về ngược có một không hai. Một chính khách vô danh của chính trường đã hiên ngang gạt bỏ 16 đối thủ vòng loại trong đảng Cộng Hòa để vào chung kết. Cuộc chiến thắng tuyệt vời làm ngỡ ngàng phe Dân chủ và cả thế giới. Toàn dân Hoa Kỳ nín lặng chờ đợi. Nếu có chống đối thì cũng chỉ hậm hực trong lòng. Phần lớn khuất phục. Tổng thống Donald Trump lên ngôi, dù không phải là tuyệt đối đa số cử tri dành phiếu cho ông nhưng nền dân chủ Hoa Kỳ cúi đầu chấp nhận. (7)
Cũng như toàn dân Mỹ, cá nhân tôi hoàn toàn thần phục và chờ đợi. Nhưng con đường của tân tổng thống đi tới không chủ trương đoàn kết quốc gia. Không theo những bước căn bản của nghệ thuật cai trị là phải an dân. Ông đã có một nửa cử tri thần phục. Với quyền lực “thiên tử Hoa Kỳ” ông có thể chinh phục một nửa còn lại. Nhưng từng bước một ông xây dựng sự chia rẽ và thù hận. Thực là điều đáng tiếc. Ngay trong bài diễn văn nhậm chức, tân tổng thống miệt thị thủ đô DC là vùng lầy xấu xa của đất nước. Miền đất lịch sử 44 nhà lãnh đạo tiền nhân đi trước đã xây dưng đất nước. Ổng phê bình trực tiếp các tổng thống sinh tiền cả cộng hòa và dân chủ. Ông Carter già, hai bố con ông Bush và ông Obama ngồi yên chịu trận. Thì ra từ 8 năm trước dưới triều đại Obama, ông Trump đã theo dõi phê bình từng ngày và từng lãnh vực. Bây giờ cờ đến tay con người mở cuộc cách mạng văn hóa tại Hoa Kỳ. Những người nhiệt thành với tân tổng thống gọi đây là hiện tượng thượng đế gửi một ông Thần xuống trần gian đất Mỹ. Ông Trump mang riêng mình giấc mơ vĩ đại nên công khai khen ngợi 3 nhân vật độc tài khủng khiếp của thế giới. Putin, Tập Cận Bình và Kim lùn của Triều Tiên. (8)
Trump là hiện tại. Không thể so sánh Trump với các vị lãnh đạo khác. Bush, Clinton, Obama, dù sai lầm tội lỗi hay thành quả xuất sắc thì họ đã trải qua 8 năm. Dân Mỹ chấp nhận một nước Mỹ vĩ đại vừa phải như thế trong 24 năm qua. Nhưng tất cả đều là quá khứ. Trump là hiện tại. Không thể so sánh Trump với các đối thủ Dân Chủ. Trump là ngôi sao của hiện tại. Phe dân chủ chưa có ngôi sao. Trump nói đúng Phó Biden buồn ngủ. Trump mới là người thức. Riêng tôi nghĩ rằng Trump là một trải nghiệm lạ lùng của nền dân chủ Hoa Kỳ. Trump là một thử thách cho nước Mỹ. Trump lên tổng thống để chia rẽ nước Mỹ chứ không phải để đoàn kết. (9)
Trump lãnh đạo để thử thách nhân loại. Giữa thiện và ác.Trump không giải quyết được những vấn nạn của Hoa Kỳ và nhân loại nhưng phơi trần mọi thứ ra ánh sáng. Vấn đề kỳ thị. Di dân, Phá Thai. Súng đạn. Biên giới. Đối với riêng tôi. Trump lột da nước Mỹ cho thế giới nhìn thấy những khó khăn và xấu xa tiềm ẩn của thiên đường. Trên sân khấu chính trường Hoa Kỳ, Trump là người đầu tiên đóng vai phản diện. Trump chống Dân chủ và chống cả Cộng Hòa. Ông phê phán tất cả các tổng thống tiền nhiệm. Chống cả hiến pháp và phản đối cả tiền nhân. Nước Mỹ có 2 niềm hãnh diện so sánh trên thế giới. Tam quyền phân lập thì nhiều nước đã thực hiện. Nhưng không quốc gia nào có được một hệ thống báo chí mạnh mẽ và trong sáng được xứng đáng lên ngôi đệ tứ quyền. Ông Trump miệt thị toàn diện, giao chiến từng ngày và có lúc làm tê liệt cả niềm tin quốc gia vào hệ thống truyền thống vĩ đại của Hoa Kỳ. FBI, CIA và các hệ thống tình báo của ngũ giác đài vốn cũng là niềm hãnh diện của Hiệp chúng Quốc. Tình báo quốc nội và phản gián quốc ngoại. Tai mắt của cả dân tộc. Nhân danh tổng thống tổng tư lệnh ông mạt sát chê bai hàng ngày. Thường xuyên thay đổi hàng ngũ lãnh đạo và hoàn toàn không tin tưởng vào các tin tức nhận định của các cơ quan tình báo. Ông cai trị bằng trực giác và bằng ảo tưởng. Ông đang tiêu diệt tinh thần của hai niềm hãnh diện Hoa Kỳ. Truyền Thông và tình báo. Về vấn nạn di dân thực sự Trump không đạt được những con số thống kê lớn lao hơn thời kỳ Clinton và Obama. Nhưng ông hò hét chỉ để lấy lòng cử tri đã bỏ phiếu và tiếp tục ủng hộ. Bức tường biên giới cũng chỉ là đòn gió để giữ phiếu. (10)
Thời kỳ huấn nhục của Hoa Kỳ: Mặc dù tổng thống của chúng ta như thế nhưng ông vẫn có một số ủng hộ nòng cốt không hề thuyên giảm. Với đa số thượng viện cộng hòa bênh vực ông sẽ không bị đàn hặc dù bị hạ viện dân chủ truất phế. Cuộc bầu cử năm 2020 mới thực sự là chung cuộc. Sẽ có 2 trường hợp xảy ra. Trump sẽ chiến thắng như thần thánh hay thua cuộc. Nếu thắng tiếp tục 4 năm Hoa Kỳ sẽ có một tương lai bất định. Sẽ còn rất nhiều quyết định lạ lùng bởi một vị tổng thống tự cho là vĩ đại của một đất nước tưởng rằng vĩ đại thực sự trở lại. Nhưng nếu ông không được tái cử Trump cũng sẽ trở thành thánh tử đạo với những người tiếp tục nhiệt thành ủng hộ. Dù 4 năm hay 8 năm, nước Mỹ sau ông sẽ bình yên hơn hay có thể sẽ buồn tẻ hơn. Giai đoạn của Trump sẽ là giai đoạn huấn nhục của Hoa Kỳ. Vì quan niệm như vậy nên có thể 4 năm chưa đủ. Nếu cần cơn bão tố chính trường phải để cho Trump qua khỏi con trốt bãi nhiệm. Nếu Trump vượt qua thử thách đi vào nhiệm kỳ thứ 2 thì cũng do lòng người và điềm trời.
Que sera sera. Mỹ quốc là một mỹ nhân. “Bắt phong trần phải phong trần. Cho thanh cao mới được phần thanh cao.” Trước của ngôi chùa Đức Viên San Jose có tượng 2 ông thiện và ác. Thời gian qua Hoa Kỳ có 2 ông thiện ác ra cầm quyền. Obama là đại diện cho da đen với trăm năm nô lệ sau lưng tràn đầy những oán hờn nô lệ xiềng xích. Nay vào vai ông Thiện đi cúi đầu lạy khắp năm châu bốn bể. Nhiều người Mỹ da trắng đã nhìn thấy Hoa Kỳ có một vị tổng thống da đen xấu xa hèn hạ nhất lịch sử. Có người nặng lời nói rằng tên tổng thống “mọi đen” làm nhục nước Mỹ. Mấy ai hiểu rằng qua Obama nhân loại không còn thấy hình ảnh tên côn đồ da đen hiếp người cướp của Harlem. Nhưng vừa mới vào vai lãnh đạo, chưa làm trò trống gì. Obama đã được nhận giải Nobel Hòa Bình. Phải biết rằng, Nobel hòa bình không phải trao cho ông tổng thống Mỹ đen. Họ trao cho tinh thần hòa bình của nước Mỹ giữa trắng và đen bước vào giai đoạn hòa giải thượng đỉnh vì có tổng thống da đen. (11)
Bây giờ đến giai đoạn quá độ của Hoa Kỳ. Mỹ tìm ra được ông tổng thống thực sự da trắng để đóng vai ông ác.Trên 100 triệu người đàn ông Mỹ trắng không ai vào vai toàn hảo hơn ông Trump. Một mẫu mực tuyệt vời với tinh thần tự cao tự đại và quyết đoán. Dù ông bỏ vợ 2 lần và chơi điếm công khai nhưng bên đạo vẫn tha thứ vì ngài chống phá thai. Dù ông coi đàn bà không ra gì, nhưng phụ nữ mê ông vì chàng đóng trọn vẹn vai trò người nam tử huyền thoại. “Vai 5 tấc rộng thân 10 thước cao, Đường đường một đấng anh hào,” .Khi ông lên cầm quyền, tất cả sách vở mẫu mực Hoa Kỳ dạy dỗ thế giới như : Làm sao thu được lòng người, Làm sao mở cửa cho tự do, Làm sao xây dựng dân chủ và nhân quyền thì Trump phá bỏ tất cả. Các hiệp ước, các cam kết. Các thành quả 24 năm sáng tạo của 3 đời tổng tống cộng hòa dân chủ ông dẹp hết. Trải qua nửa thế kỷ thử thách với bao chiến binh hy sinh mới còn lại tối thiểu 1 số lính Mỹ rất tượng trưng làm cảnh đại diện cho tinh thần trách nhiệm Mỹ trên thế giới. Trump rút về nói là để cho trẻ con đánh nhau. Ông còn nghĩ tới việc rút quân từ Nam Hàn và Nhật Bản. Ông tuyên bố lính Mỹ hy sinh tại Việt Nam, tại Trung đông là những cái chết vô ích. Mỹ cần một nền quốc phòng rất mạnh và rút về bảo toàn lực lượng. Đóng cửa rút cầu và dành lợi nhuận trong tất cả mọi thương thuyết. Trump muốn tắt lửa trên ngọn đuốc của nữ thần tự do vốn là niềm hãnh diện của Hoa Kỳ.
Ông chủ trương đưa Hoa Kỳ vĩ đại trở lại. Tưởng rằng Hoa Kỳ đang vĩ đại là không hiểu Trump. Nếu Obama là hiện thân của người da đen khốn khổ cư ngụ trong túp lều của chú Tom mà bước vào Nhà Trắng thì Trump vào vai tỷ phú da trắng đã có cả vương quốc và chư hầu đường bệ tiến vào Bạch cung. Đem theo tinh thần nước Mỹ thế kỷ thứ 19 để thực làm cho nó sự vĩ đại trở lại.
Trong giai đoạn này không ai thay thế được Trump. Nước Mỹ phải chấp nhận để trải qua thử thách hết sức cam go. Dù 4 năm hay 8 năm thì sự vận hành phải để cho cõi thiên đàng bước vài giai đoạn trầm luân và đi hết đường trần.
Một thế chế bền vững muôn đời. Với một vị tổng thống chỉ đơn phương tuýt ra chính sách như thế thì tại sao Hoa Kỳ không rối loạn ? Bằng những lời nói và hội họp bàn thảo, Quốc hội vẫn làm việc. Dù thay đổi các bộ trưởng như thay phiên gác của nhà kho, các cơ quan công quyền vẫn làm việc. Toàn quân vẫn thao dượt, huấn luyện và tuần tra trên không phận và hải phần. Tàu vẫn chuyển bánh và trẻ em vẫn đi học. Không thể có đảo chính. Không có chuyện tướng lãnh ra cầm quyền. Không có chuyện giải tán quốc hội hay vệ binh vây quanh phủ tổng thống. Đó là lý do bền vững của thể chế chính trị tại Hoa Kỳ. Từ trăm năm trước lưỡng đảng Hoa Kỳ vẫn tranh chấp mỗi ngày, nhưng vẫn giữ cho con tàu hiệp chủng quốc vững vàng giữa trùng khơi vạn lý. Nhưng kỳ này tranh chấp có phần khốc liệt hơn và lôi kéo quần chúng Việt Nam di tản, dù chúng ta chỉ có tỷ lệ dân số nhỏ bé nhưng chia năm xẻ bẩy và hết sức quan tâm đến chính sự Hoa kỳ, theo dõi từng đường đi nước bước của tổng thống từng giờ từng phút. Cả hai phía đều hết lòng làm luật sư biện hộ hay công tố viện buộc tội. Làm người cổ võ nhiệt thành cho vị tổng thống thứ 45 của nước Mỹ, đôi khi họ quá nhiệt thành đến bỏ cả tình nghĩa anh em và gia đình. Chuyện này đáng tiếc hơn cả việc đi tìm chân lý của vấn đề. Yêu ai yêu cả đường đi, Ghét ai ghét cả tông ty họ hàng. (12)
Ông Trump, giữa chúng ta. Tại sao chúng ta lại hận thù ghét bỏ nhau vì công việc lãnh đạo quốc gia của tổng thống. Có điều rất chắc chắn là cả hai phía tranh luận đều không hề được Cộng Hòa hay Dân Chủ thuê mướn để làm công tác tuyên truyền và vận động. Chắc chắn rằng ông Trump không có thì giờ để quan tâm đến dư luận cộng đồng Việt Nam. Chúng ta chưa có đủ tài chánh, cử tri và thế lực gây ảnh hưởng. Ủng hộ hay chống đối 1 vị tổng thống là chuyện thường tình, hà cớ phải nặng lời gian dối trong suy tư và lý luận để bỏ anh em. Những vị cao niên biết nhau trong nửa thế kỷ sao lại giận nhau vì nhà lãnh đạo Hoa Kỳ ở nơi xa cách trong thời gian rất ngắn từ 4 đến 8 năm. Cả hai phe đều đồng ý một điểm then chốt. Con người ta thường được nhận diện qua Tài và Đức. Đương kim tổng thống là người được cả 2 phía đồng ý là hạnh kiểm và đạo đức rất đáng phàn nàn. Bênh Trump nói là ông có tài và làm được việc. Thành quả siêu việt nên bỏ qua điểm hạnh kiểm. Bên chống cho rằng ông không có thành quả thực sự, chỉ toàn sai lầm nên không chấp nhận được. Nếu chỉ bất đồng về những ý kiến khác biệt đơn giản như thế thì hà tất phải dùng những lời lẽ xấu xa viết bài hạ nhục nhau.
Ngộ, Buông và Chấp. Tôi đi ngang qua chùa Đức Viên ở San Jose. Ngôi chùa nữ tu khang trang đầu tiên của miền Bắc. Hình hai ông Thiện Ác uy nghi đứng canh gác 2 bên. Phật tử thăm chùa thắp hương cúng lễ mọi nơi. Nhưng không ai thắp hương vái lạy ông Thiện và ông Ác. Hai vị thần sẽ ứng đó ngàn năm, nhưng các vị tổng thống dù Thiện hay Ác cũng chỉ canh gác đất nước này một vài năm rồi cũng trở thành dĩ vãng. Tôi bước vào khu thờ sư bà Đàm Lựu. Bà là người bạn cũ sáng lập chùa Đức Viên. Khi mới lập chùa chỉ là ngôi nhà cũ với bãi cỏ dại hoang vu. Ni cô Đàm Lựu nói rằng lâu nay sao không thấy ông đến chùa. Tôi nói rằng máy cắt cỏ cũ hư rồi. Hôm nay có máy mới đến cắt thử đám cỏ dại. Ngày nay ngôi chùa nguy nga không còn cỏ dại. Ni cô trẻ trở thành sư bà cũng đã ra đi. Tôi thắp hương vái sư Đàm Lựu. Trên tường có tấm thiếp rất cũ ghi rõ ba chữ NGỘ, BUÔNG, CHẤP. Tôi ghi nhớ đem về. Chuyện ông Trump giữa chúng ta. Bước đầu phải nhìn cho ra chân lý, đó là Ngộ. Thấy được chân lý hay không rồi cũng bỏ qua. Đó là Buông. Nếu còn vương vấn mà không BUÔNG được thì phải Chấp. Hiền lành thì Chấp nhận. Nóng nảy thì Bất Chấp. Các bạn chọn đường nào. Đi theo ông Thiện hay ông ÁC. Xin cứ tự nhiên. Chào Tay.
Tái bút ghi thêm: Chuyện bên Tàu. Trước khi ra đi, chủ tịch Mao cho gọi đồng chí Giang Thanh đang cùng Hồng vệ binh tung hoành trong cuộc cách mạng văn hóa. Mao nói: Bà cho dẹp ngay 2 nhà máy làm mũ nón và gang thép. Nếu không tác dụng sẽ đến với chính bà. Thiên hạ ghi lại từng câu và giải thích như sau. Chủ tịch muốn nói người vợ cách mạng hãy ngừng chụp mũ và đánh phá thiên hạ.Quả nhiên về sau khi Mao chết, Giang Thanh trong vụ án Tứ Nhân bang bị bắt và chết trong tù. Ngày nay hàng hoá Trung quốc tràn ngập Hoa Kỳ cũng có cả sản phẩm từ nhà máy làm mũ nón và gang thép của Giang Thanh.
Giao Chi San Jose.
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
(408) 316 8393
-------------
Ý kiến độc giả :

(1) Rõ ràng tác giả Vũ văn Lộc cho mọi người thấy ông ta là người không có lập trường chính trị, không đảng phái, chỉ bỏ phiếu để ủng hộ cho những ai hợp với sở thích của cá nhân mình chứ không phải cho lợi ích của quốc gia, cho sự an bình của loài người, cho chân lý chân thiện mỹ. Một con người như thế thì rất vô dụng và chẳng có giá trị gì cho xã hội hiện nay. Ít nhất là, khi chọn bỏ phiếu cho Obama ông ta phải nghĩ đến những lời hứa của ông này đối nhân dân Mỹ khi đứng ra tranh cử vào chức vụ lãnh dạo quốc gia chứ ! Một con người không có trọng tâm thì chẳng có giá trị gì cho tình hình nhiễu nhương của đất nước và thế giới hiện nay.
Hãy cứ đọc tiếp thì thấy lá phiếu của ông Vũ văn Lộc rất uổng phí, ông có thể được xem là kẻ chưa trưởng thành dù tuổi đã lớn. Ông bỏ phiếu cho Obama vì ông này là Da Đen, bỏ phiếu cho Hillary Clinton vì là Đàn Bà, và nếu có một phụ nữ vạm vỡ ra ứng cử thì hẳn ông sẽ bỏ phiếu cho bà vì có vú lớn mông bự !!! ☺☻Tiếc rằng luật chỉ đòi hỏi người công dân phải trưởng thành từ 18 tuổi trở lên mới được quyền bầu phiếu mà không ấn định thêm là phải trưởng thành về tư tưởng. (Trở về bài)
(2) Bỏ phiếu bầu cử đối với ông Vũ văn Lộc là một trò chơi may rủi để làm trò đùa, được thì vui, không thì thôi. Đó phải chăng là ý thức trưởng thành về bổn phận công dân ? (Trở về bài)
(3) Theo kiểu này thì khi ông Vũ văn Lộc về Việt nam bị thằng VC bắt lòn dưới háng của hắn thì hẳn ông ta vẫn tươi cười xem đó như niềm vui hiếm có cần phải đón nhận. và cũng co thể sẽ bắt chước tên Hoàng Duy Hùng vái lạy truớc tượng tên đồ tể Hồ Chí Minh mà lòng dạ vẫn hân hoan. Thằng khốn nạn Hoàng Duy Hùng ắt sẽ được Vũ văn Lộc tôn làm sư phụ !! (Trở về bài)
(4) Đức Giáo Hoàng rữa chân cho các tín đồ bần cùng là "khiêm nhường" ư ?Không hẳn vậy ! Đó chỉ là nghi thức đề cao lòng khiêm nhượng cần phải có của một giáo hoàng. Tuy nhiên giáo Hoàng Francis thì đã tuyên bố sợ lây nhiễm cho nên luôn thụt tay không dám bắt tay với rất nhiều người. Vậy tại sao ngài lại rửa chân và còn kê môi hôn chân của người nghèo ?

Đó là sự mâu thuẩn cần nhìn rõ để nhận biết rằng hình thức bên ngoài không phản ảnh trung thực được nội tâm bên trong. (Trở về bài)
(5) Cái dốt của Vũ văn Lộc là không biết phân biệt được giữa nhân vị của con người Obama và tổng thống Mỹ Obama. Cá nhân ông Obama khi không là tổng thống thì có thể đứng ngoài chợ sờ mông bóp vú con gái nhà người ta mà không gây sỉ nhục cho ai cả ngoài cá nhân của ông. Nhưng khi đã là tổng thống nước Mỹ thì đó là tội làm nhục quốc thể. Có ai cần "cái Dũng của thánh nhân" nơi ông Obama như ông Lộc đề cao đâu. Ông Lộc già rồi nên lú lẫn chăng ?? (Trở về bài)
(6) Ông Vũ văn Lộc bầu phiếu theo tinh thần "thích của lạ". Bấy lâu nay tổng thống Mỹ toàn là đàn ông, bây giờ cần một đàn bà để đổi kiểu, bất cần kiểu mới này sướng hay khổ. vinh hay nhục. Mấy thằng đàn ông cũng "thích của lạ" cho nên lắm thằng mang đầu máu chạy thoát thân để rồi "tiền mất tật mang". ☺☻ (Trở về bài)
(7) Cũng khá khen cho ông Vũ Văn Lộc đã biết "cúi đầu chấp nhận" nhưng chưa chắc ông này hiểu rõ giá trị các lá phiếu của Cử Tri Đoàn. Lá phiếu của Cử tri đoàn được tôn trọng hơn lá phiếu của người dân, bởi lẽ họ là đại diện cho dân và được xem là có trí tuệ biết đắn đo cân nhắc hơn lá phiếu của người dân (như Vũ văn Lộc chỉ bỏ phiếu theo may rủi, thích của lạ vv..) (Trở về bài)
(8) Tại sao khi ông Trump mới nhậm chức thì đọc diễn văn ca ngợi các kẻ thù của nước Mỹ, nhưng khi bắt tay thực hiện vai trò lãnh đạo nước Mỹ thì ông Trump lại chống những kẻ thù đó. Vũ văn Lộc có đủ thông minh dể hiểu tại sao tổng thống Trump lại có 2 mặt không ? Chắc không đủ trí khôn để hiểu rồi ! Khi ta chưa cầm chắc vũ khí trong tay thì ta không nên hung dữ với kẻ thù, nhưng khi đã nắm chắc vũ khí rồi thì phải dùng vũ khí để bảo vệ cho quốc gia và nhân dân của mình.
Ông cựu Đại tá Vũ văn Lộc chỉ là sỉ quan bàn giấy thôi và chưa bao giờ ra trận nên chưa hiểu chiến thuật của trận chiến. Với cái khờ dại thiếu kinh nghiệm đó thì chắc rằng khi ông dẫn một trung đội ra phục kích kẻ thù mà lại thấy xuất hiện một đại đội của địch thì ông vẫn ra lệnh nổ súng chăng ? Phải "tri bỉ tri kỷ mới bách chiến bách thắng" nghe chưa !! (Trở về bài)
(9) Chắc ông Vũ Văn Lộc chưa bao giờ hiểu được câu kinh thánh trong đó Chúa Giêsu nói : "Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo." (Mt 10:34). Hễ ánh sáng đến chiếu soi, thì bóng tối phải lùi lại, không thể dung hòa được. Nếu không hiểu nổi thì đề nghị ông đọc về liều thuốc chủng ngừa (Vaccine) để hiểu vai trò của nó. Khi tiêm nó vào cơ thể thì ngay tức khắc cơ thể chống đối với nó, nhưng sau đó thì cơ thể sẽ quen với Vaccine rồi mạnh lên và có được sức mạnh để đánh bại kẻ thù của cơ thể là các vi trùng bệnh.
Nếu nước Mỹ không được chủng ngừa bởi liều thuốc MAGA của Trump thì nước Mỹ sẽ bị Trung Quốc nuốt trọn, như đã từng bị nuốt gần nửa người đến bại hoại tứ chi trong quá khứ dưới các triều đại Clinton Bush, Obama. (Trở về bài)
(10) Bức tường biên giới không phải là đòn gió mà là ĐÒN THẬT. Vì biết rõ là đòn thật nên Nancy Pelosi trước đây đã hùng hổ nhất quyết không cấp ngân khoản để cho Trump xây tường, vì một khi xây xong tường, an ninh nước Mỹ sẽ vững mạnh lên và uy tín ông Trump sẽ lên cao như diều gặp gió thì Đảng Dân chủ sẽ mất hết ảnh hưởng. (Trở về bài)
(11) Sao kỳ lạ vậy ? Giải Nobel được trao vào chính tay ông Obama thì sao lại viết rằng "Nobel hòa bình không phải trao cho ông tổng thống Mỹ đen. Họ trao cho tinh thần hòa bình của nước Mỹ giữa trắng và đen". Nếu quả thật giải Nobel này nhằm ca ngợi tinh thần hòa bình giữa 2 sắc dân trắng và đen của nước Mỹ thì đáng ra phải được trao cho đại diện của Đại Cử Tri đoàn vì chính họ đã có công bỏ phiếu chọn lựa ông Obama như là biểu tượng của hòa hợp hòa giãi giữa trắng và đen. Obama không hề đóng góp gì vào công trạng này mà ngược lại còn xách động quần chúng tiếp tục khơi lại hận thù chia rẽ trắng đen qua phong trào "Black Lives matter". Cần hiểu rằng giải Nobel hòa bình đã bị trao lầm vì những kẻ trao giải đã quá háo hức khi thấy có môt tổng thống Da Đen đầu tiên cho nước Mỹ cho nên thiếu cân nhắc. Và nghe đâu sau này có tin đồn rằng họ muốn rút lại giải Nobel này. (Tham chiếu : Nobel secretary regrets Obama peace prize) (Trở về bài)
(12) Người Việt có câu : "Quốc gia lâm nguy, thất phu hữu trách", hoặc "Giặc đến nhà đàn bà phải đánh", nhưng lắm người Việt sống ở hải ngoại như ông Vũ Văn Lộc đã quên mất chúng rồi, bởi lẽ họ và ông đang sống trong yên hàn, chỉ biết tự sướng với chính mình nên không còn quan tâm đến tình hình bấp bênh của ai khác, chẳng hạn nạn mất nước của nước Việt trước sự bành trướng của Tàu Cọng, cũng như tình trạng lỏng lẻo suy thoái của kinh tế nước Mỹ trước sự lấn át của Trung Quốc trong thời gian trên 25 năm qua.
Vì tự thu hẹp tầm nhìn nên ông Vũ văn Lộc và họ chẳng quan tâm gì đến chính trị, chỉ đi bầu cử vì hiếu kỳ hay vì sở thích cá nhân chứ không vì quốc gia hay xã hội. Cũng vì thế họ và ông không thể hiểu được nỗi khắc khoải của những người đồng hương đang đau đáu lo lắng cho sự tồn vong của quê hương dân tộc. Họ và ông đã mất khả năng đấu tranh cho quê hương và cho những ai đang bị đàn áp, Họ và ông không còn là những "Thất phu hữu trách" nữa mà ngược lại các người đang dửng dưng vô cảm nhìn ngưòi khác kêu gào đau thương dưới bất công và đàn áp của các chế độ bạo tàn bóc lột, các người không hiểu nổi sự bực tức ghét bỏ của những người đau khổ đó đối với các người khi các người vì vô tâm tiếp tay tuyên truyền cho bọn ác ôn hoặc đánh phá những người đang chống lại bọn ác ôn đó. Chính vì hành động tuyên truyền và đánh phá của các người (là phường giá áo túi cơm) mà sinh ra chia rẽ phân tán giữa người Việt tha hương. Đã là Người Việt tỵ nạn Cọng Sản thì phải ủng hộ cho những quyền lực chống Cọng đồng chí hướng. Ông Trump của nước Mỹ và bà Thái Anh Văn của Đài Loan là hai nhân vật tiêu biểu cho tinh thần quốc tế chống Cọng hiện nay. Những ai cố tình truất phế ông Trump dù với lý do nào cũng đều giúp sức cho chế độ Cọng Sản được thoát hiểm, và do đó họ trở thành kẻ thù của những người Việt thực sự tỵ nạn Cọng Sản. Nếu Ông Vũ văn Lộc, qua những bài viết đả kích của ông, không có tính xây dựng mà có mục đích truất phế những người tiêu biểu chống Cọng như ông Trump thì mặc nhiên ông Lộc trở thành kẻ thù của những người chống Cọng như chúng tôi.
Sự thù ghét đó có nguyên nhân quá dễ hiểu, đó là đa số người Việt ở Hải Ngoại đều là những nạn nhân của Cọng Sản, là người Tỵ Nạn Cọng Sản không thù ghét Cọng Sản thì còn ghét ai bây giờ ?Họ ghét luôn những ai bênh vực cho Cọng Sản hoặc đánh đổ những nhận vạt thực lòng chống Cọng. Vì thế ông Vũ văn Lộc đừng vô tri viết câu than van rằng "Làm người cổ võ nhiệt thành cho vị tổng thống thứ 45 của nước Mỹ, đôi khi họ quá nhiệt thành đến bỏ cả tình nghĩa anh em và gia đình. Chuyện này đáng tiếc hơn cả việc đi tìm chân lý của vấn đề". Đối với chúng tôi, đó chẳng phải là điều đáng tiếc chút nào. Mang bản chất là nạn nhân của Cọng Sản, chúng tôi tâm đắc câu của Chúa Giêsu nói: "thà chột mắt mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào lửa hoả ngục", cho nên chúng tôi thà mất đi một bạn bè bà con còn hơn là để cho bà con đó lãi nhãi bên tai những tuyên truyền phụ họa cho bọn CS cướp nước hay tay sai của chúng đang phá hoại sự an sinh của chúng tôi. Nhằm nhò gì tình thân hữu với một Vũ văn Lộc kẻ chẳng biết quan tâm gì đến chính trị chuyên chính của quốc gia dân tộc, kẻ không biết dùng lý trí để phò chính nghĩa mà chỉ biết hùa theo trào lưu màu da và phái tính để ủng hộ người này ghét bỏ kẻ kia. (Trở về bài)
JB Trường Sơn