ĐIẾM NHỤC GIA PHONG
Tác giả : Bằng Phong Đặng văn Âu Ngày đăng: 2020-07-11
Khoảng năm 1977, một số anh em cựu quân nhân tại Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và vùng phụ cận họp mặt nhau để thành lập Hội Quân Nhân, tại nhà anh Lê Quyền ở Tiểu bang Maryland. Thời bấy giờ, nhà ai cũng thiếu thốn bàn ghế, nên mọi người đều ngồi bệt xuống sàn nhà. Tuy vậy, tình anh em thắm thiết lắm! “Tha hương ngộ cố tri”, huynh đệ chi binh mà!
Trong buổi họp, tôi có phát biểu một điều: “Mất nước, chúng ta mất tất cả. Nhưng có một thứ mà chúng ta không thể mất và không một ai lấy thứ ấy ra khỏi chúng ta. Đó là thanh danh người lính trận kiêu hùng. Bởi vì lý tưởng chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc và đồng bào Miền Nam của chúng ta có chính nghĩa. Ta thua trận vì ta không có quyền quyết định chiến trường.” Có thể vì giọng nói tha thiết của tôi, Tướng Hoàng Cơ Minh vỗ tay nhiệt liệt ca ngợi. Toàn thể anh em trong buổi họp đều vỗ tay theo. Ai có thể phản đối câu nói chí tình chí lý ấy, phải không?
Trước năm 1975, tôi không hề biết Tướng Hoàng Cơ Minh là ai. Còn tôi, một người tiểu tốt vô danh bên Không Quân, làm sao Tướng Minh biết được? Sau đó ít lâu, tôi đứng ra tổ chức thành lập Hội Tranh Đấu Nhân Quyền Cho Việt Nam. Thời bấy giờ, sự liên lạc nhau còn khó, nhưng nhờ sử dụng lối dây chuyền, người nầy nhắn người kia. Cho nên cuộc họp khá đông đủ, gồm có:
Thượng tọa Giác Đức, Linh mục Trần Duy Nhất, Chủ tịch Đại Việt Hà Thúc Ký, Nghị sĩ Đoàn văn Cầu, Tổng trưởng Tài chánh Châu Kim Nhân, Đổng lý Văn phòng Bộ Xã hội Chữ Ngọc Liễn, Dân biểu Nguyễn văn Kim, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, Luật sư Đỗ Đức Hậu, Luật sư Lê Chí Thảo, bà Lê thị Anh đại diện Phật giáo Hòa Hảo, sinh viên tranh đấu Ngô Vương Toại, Tướng Nguyễn Bảo Trị, Tướng Phạm Quốc Thuần, Tướng Hải Quân Hoàng Cơ Minh, Đại tá Tỉnh trưởng Đà Lạt Nguyễn Hợp Đoàn, Trung tá Thủy quân Lục chiến Nguyễn văn Phán và Thiếu tá Không Quân Đặng văn Âu. Đặc biệt, có sự hiện diện của Cụ bà Đức Thụ, bạn đồng chí của nhà cách mạng “Bà Cả Tề” (người hoạt động lớn tuổi đều nghe danh bà). Nhà chỉ có một cái “sofa” đủ cho Cụ Hà Thúc Ký và hai vị lãnh đạo tôn giáo ngồi, còn tất cả đều ngồi xuống sàn nhà, không ai có ghế danh dự, nhưng mọi người đều hoan hỉ. Tướng Phạm Quốc Thuần, Tướng Nguyễn Bảo Trị, Luật sư Lê Chí Thảo, Luật sư Đỗ Đức Hậu hiện nay vẫn còn sống.
Sau khi mở lời chào mừng, giới thiệu từng nhân vật, tôi mở đầu bài nói chuyện bằng cách tuyên bố lý do tại sao chúng ta cần có Hội Nhân Quyền bên cạnh Thủ đô Hoa Thịnh Đốn: vì tân Tổng thống Jimmy Carter đặt chính sách Nhân Quyền lên hàng đầu. Sau đó, mọi người thảo luận chung quanh vấn đề Nhân Quyền. Ai nấy đều đóng góp ý kiến hết sức xây dựng, phân nhiệm, phân công đâu ra đó. Tôi đề nghị anh Nguyễn Ngọc Bích làm Chủ tịch Hội, vì chúng ta cần giao thiệp với báo chí Hoa Kỳ để uy tín của Hội được phổ biến rộng rãi.
Đến lúc bế mạc cuộc họp, mọi người lần lượt ra về, riêng anh Hoàng Cơ Minh còn nán ở lại để uống chai bia và hút điếu thuốc. Anh gật gù nói: “Cậu được lắm, ta cứ tưởng cậu chỉ biết cầm lái máy bay, không ngờ cậu điều khiển buổi họp rất trôi chảy, nói năng đâu ra đó. Ta hỏi thật, cậu có bao giờ học tập khóa Chiến tranh chính trị nào không?” Tôi đáp: “Thưa anh không! Nhưng tôi thường đi thuyết trình Không Trợ trước mặt các quan to, có lẽ vì thế nên dạn dĩ trước đám đông” (Không Quân thường biệt phái phi công đến các đơn vị Bộ Binh để làm sĩ quan Liên lạc, giúp yểm trợ về Không Quân, nên có danh từ Không Trợ). Anh Hoàng Cơ Minh vỗ vai tôi, nói: “Ta đánh giá cậu cao lắm! Cho tôi mượn mấy cuốn sách của cậu nhé. Hôm nào tôi mang trả lại cậu. Chúng ta sẽ có dịp sinh hoạt với nhau”!
Cách xưng hô khi dùng chữ Ta, khi dùng chữ Tôi của Tướng Hoàng Cơ vừa biểu lộ quyền uy của ông Tướng vừa tỏ sự thân tình. Tôi cảm thấy ấm áp tình chiến hữu. Hai cuốn sách mà Tướng Minh mượn là “Thời Dựng Đảng”, “Những Chặng Đường Lịch Sử” của Võ Nguyên Giáp mà tôi nhờ bà con tôi ở bên Pháp mua, gửi sang để nghiên cứu kẻ thù. Nhờ có một mớ kiến thức về cộng sản, tôi hiểu biết hơn việc xây dựng đảng của cộng sản. Sở dĩ Tướng Hoàng Cơ Minh nói ông đánh giá tôi cao, vì ông nhận thấy tôi có trình độ lý luận, ngoài khả năng chuyên môn lái máy bay. Nghe nói bên Hải Quân, Tướng Minh có thời đảm nhiệm chức vụ sĩ quan Chiến tranh Chính trị?
Tướng Minh và tôi đều ôm ấp giấc mơ giải phóng dân tộc thoát khỏi chế độ cộng sản. Chúng tôi dành khá nhiều thời giờ tranh luận với nhau về vấn đề tổ chức, bởi vì tôi thường lặp đi lặp lại câu nói của Lénine “Tổ chức! Tổ chức! Tổ chức! Không có tổ chức là không có gì cả!” Cuối cùng, Tướng Minh từ biệt tôi vì tôi nói một câu xúc phạm đến tự ái của ông: “Nếu anh không nghe lời khuyên của tôi, cứ khăng khăng làm Kháng Chiến theo cái kiểu mì ăn liền như thế, tôi bảo đảm anh sẽ trở thành thảo khấu”. Sở dĩ tôi nói câu đó, vì Tướng Minh bảo tôi là thứ chết nhát, chỉ là loại lý thuyết gia, không dám dấn thân! Về sau, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, Cố vấn tối cao của Mặt Trận, tiết lộ trên mặt báo rằng Tướng Minh đã có lần tâm sự với ông “Thà tôi làm thảo khấu trong rừng, hơn là ngày ngày phải lao động chân tay trên đất Mỹ”. Lời đáp trả của tôi với Tướng Minh “anh sẽ thành thảo khấu” quả đúng như sự tiên đoán số mệnh của Tướng Minh đã an bài.
Nhiều nhân vật tên tuổi tham gia Mặt Trận Hoàng Cơ Minh vì cảm tính, vì nể nang, nhưng thiếu suy nghĩ. Để chống lại bộ máy cai trị của một kẻ thù cộng sản ghê gớm hơn cả Thực dân, ta không thể hoạt động một cách tài tử như thế được! Phát động quần chúng, khi bản thân tổ chức chưa có gì, là tự sát! Đại tá Phạm văn Liễu, Đại tá Vũ Thượng Văn (KQ), Luật sư Nguyễn văn Chức nghe tôi ngăn cản bằng phân tích hợp lý, nhưng không ai thèm nghe. Có lẽ vì nhiệt tình của họ quá cao và có thể vì họ cho rằng tôi chỉ là Thiếu tá thì biết cái quái gì?! Về sau họ đều tỏ ra hối tiếc vì đã không thèm nghe sự “góp ý” của tôi.
Tôi không có bằng cớ Mặt Trận giết ký giả Đạm Phong, Lê Triết, nhưng tôi nghi ngờ, vì tôi là người từng bị đoàn viên của Mặt Trận gọi phone hăm dọa giết. Nhưng về cái chết của Tướng Hoàng Cơ Minh và các kháng chiến quân lên đường, tôi quả quyết thủ phạm chính là Nguyễn Xuân Nghĩa, Hoàng Cơ Định, Trần Xuân Ninh và Nguyễn Kim Huờn. Tôi lập luận rằng: “Khi sự xung đột giữa Tướng Minh và Đại tá Phạm văn Liễu nổ ra, Mặt Trận tan rã. Tướng Minh lên đường về nước, mà tờ báo Kháng Chiến công bố các chiến dịch Đông Tiến I, Đồng Tiến II, Đông III để mô tả “hành trình đi cứu nước” một cách công khai, tức là cố ý giết chết lãnh tụ. Vì không ai đi hành quân mà khoe cho địch biết đường đi nước bước của lãnh tụ mình”.
Nếu tôi là một người có địa vị trong Mặt Trận như bốn ông vừa nêu trên, tôi sẽ khuyên Tướng Minh mở cuộc họp báo để trình bày với đồng bào như sau: “Thưa đồng bào, Mặt Trận trước đây dùng đất Thái Lan làm bàn đạp để xâm nhập nội địa Việt Nam nhằm tổ chức hạ tầng cơ sở, chờ thời cơ thuận tiện thì phát động quần chúng lật đổ bạo quyền. Chẳng may, vừa rồi Thái Lan mới ký hiệp thương với Việt Cộng, căn cứ của Mặt Trận ở Thái Lan sẽ không còn giá trị. Chúng tôi quyết định hủy bỏ dùng Thái Lan làm bàn đạp, bằng cách trở về Mỹ xây dựng phòng tuyến Chống Cộng để triệt tiêu mưu mô xâm nhập của Việt Cộng vào Cộng Đồng. Số tiền mà đồng bào lâu nay đã đóng góp cho Kháng Chiến, chúng tôi sẽ dùng để cấp học bổng cho học sinh nghèo vào Đại Học và đào tạo tuổi trẻ Việt Nam nuôi ý chí phục quốc, kế tục sứ mệnh của cha anh”.
Tôi tin rằng đồng bào sẽ thông cảm những khó khăn của Mặt Trận, không ai nỡ đòi lại số tiền đã đóng góp. Thanh danh của Tướng Hoàng Cơ Minh và Mặt Trận sẽ được bảo toàn. Tướng Hoàng Cơ Minh và anh em Kháng chiến quân sẽ không chết. Thế nhưng, Mặt Trận lại dùng tờ báo Kháng Chiến để phịa ra những bức thư của Chiến hữu Chủ tịch từ Quốc nội gửi ra Hải ngoại thăm các cháu nhi đồng trong dịp lễ Trung Thu, chúc Tết đồng bào vào dịp đầu xuân. Lại còn thêm tường thuật những trận đánh ác liệt của Kháng chiến quân vào các đồn Công an Việt Cộng, gây tổn thất nặng nề nhân mạng cho địch quân và thu hoạch chiến lợi phẩm rất đáng kể. Cả khi Chiến hữu Chủ tịch bị giết trên đất Thái năm 1987, báo Bangkok Post đăng hình Tướng Hoàng Cơ Minh mặc bà ba đen quấn khắn rằn nằm chết bên vũng máu, mà Mặt Trận vẫn giấu nhẹm, tới 14 năm sau mới sang Đức quốc công bố. Vậy có phải bốn vị lãnh đạo nêu trên chính là những kẻ toa rập nhau để giết Chủ tịch và Kháng chiến quân, rồi phịa thư Chủ tịch gửi lời ra thăm đồng bào là để tiếp tục thâu tiền yểm trợ Kháng chiến một cách bất chính? Rồi khi chiến hữu Chủ tịch đã chết, đoàn viên Mặt Trận vẫn tiếp tục khủng bố bất cứ ai nói động đến Mặt Trận. Tôi đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Không Quân Đào Vũ Anh Hùng lên Giai phẩm Lý tưởng do tôi phụ trách, ông Bí thư Thành bộ Đặng Quốc Việt (bí danh của Trung Úy Hải Quân Đặng Xuân Nghi) ở Houston viết văn thư yêu cầu Hội Không Quân tịch thu các số báo đã phát hành. Hội trưởng Trần văn Nghiêm bị đe dọa tính mạng, đã phát khóc trong buổi họp. Thiếu tá Phạm Đăng Cường, khóa 61 Không Quân, người cộng tác đắc lực với tôi bị “kẻ gian” xâm nhập vào tư gia, không ăn cắp bất cứ vật dụng nào trong nhà, ngoại trừ lấy đi bức thư của cô em gái từ Việt Nam gửi sang xin anh mua một ít thuốc tây. Căn cứ vào bức thư đó, Mặt Trận vu cho anh Phạm đăng Cường là Việt Cộng. Hai anh Không Quân đàn em anh Cường, cũng là đàn em của tôi, một anh từng là Co-pilot của tôi, thuộc Liên Minh Dân Chủ của Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, toa rập với Mặt Trận buộc tội anh Phạm Đăng Cường là Việt Cộng. Uất quá, anh Cường nhảy cầu xa lộ tự tử. Tất cả anh em Không Quân ở Houston im lặng, chỉ có tôi tự bỏ tiền túi phát hành một tờ báo (không có quảng cáo) lấy tên Thần Phong để hài tội Mặt Trận. Thành bộ trưởng Mặt Trận chỉ là một anh Trung Úy Hải Quân, thuộc loại đàn em, mà dám cả gan gửi Văn Thư dọa cả tập thể Không Quân có quá trình chinh Nam phạt Bắc lẫy lừng, thì phải biết Mặt Trận HCM lúc bấy giờ hống hách biết là chừng nào. Chỉ có một mình Bằng Phong Đặng văn Âu là không sợ! Vẫn tiếp tục viết, cuối bài ghi rõ tên họ, địa chỉ, số phone như thường. Tôi bị Mặt Trận dùng tên ma dựng chuyện bôi nhọ cá nhân bằng những danh từ mà chỉ có bọn đầu đường xó chợ mới dám sử dụng. Tôi khinh Mặt Trận dở trò hạ cấp giống Việt Cộng, không thèm đôi co với họ.
Trong bốn nhân vật Nguyễn Xuân Nghĩa, Hoàng Cơ Định, Trần Xuân Ninh, Nguyễn Kim Huờn, Nghĩa là lãnh tụ. Bởi vì sau 5 năm ở lại với Việt Cộng, chắc chắn kiến thức và kỹ thuật “cách mạng” của Nghĩa phải lão luyện hơn. Chỉ có Nghĩa mới đủ khả năng viết tài liệu cho Việt Tân và chỉ có Nghĩa mới có đủ thủ đoạn để ra lệnh giấu cái chết của Tướng Hoàng Cơ Minh. Nếu tuyên bố cái chết của Tướng Hoàng Cơ Minh ngay, đoàn viên sẽ nghỉ sinh hoạt, thì Nghĩa sẽ không đủ thời giờ để chuyển chủ trương “bạo lực cách mạng” sang đấu tranh chính trị. Tổ chức Kháng Chiến là do các anh em Người Việt Tự Do gợi ý. Tướng Hoàng Cơ Minh là Cha Đẻ Kháng Chiến. Nguyễn Xuân Nghĩa là Cha Đẻ của Việt Tân. Khi xong công tác, Nguyễn Xuân Nghĩa chuyển sang hoạt động truyền thông, tạo uy tín trong Cộng Đồng. Bất ngờ, Nguyễn Xuân Nghĩa trở chứng, mạt sát Cụ Chu văn An, uy tín mà Nguyễn Xuân Nghĩa khổ công xây dựng bao nhiêu năm tan theo mây khói. Bây giờ không ai dám gần gũi Nguyễn Xuân Nghĩa!
Hồi ký của Cụ Phạm Ngọc Lũy, Chủ tịch Phong trào Yểm trợ Kháng chiến, chê trách ban An ninh của Mặt trận làm việc tắc trách, không điều tra lý lịch kỹ càng, nên Nguyễn Xuân Nghĩa – cháu Tổng Bí thư Mười Cúc Nguyễn văn Linh – mới lọt vào Mặt Trận được. Lại để cho Nghĩa làm Cố vấn Chủ tịch là hết sức nguy hiểm. Cụ Lũy còn tiết lộ Nghĩa chuyên môn sử dụng thư nặc danh để phân hóa nội bộ Mặt Trận. Là người viết thận trọng, không bao giờ chụp mũ ai một cách bừa bãi, tôi đã viết bài để hỏi “Nguyễn Xuân Nghĩa, Anh Là Ai” cũng như hỏi “Hoàng Cơ Định Anh Là Ai?” bằng ngôn từ nhã nhặn, lịch sự, có văn hóa để hai ông trả lời. Thử hỏi nhân cách của người cầm bút ứng xử có lương tâm như tôi, ai dám bảo tôi hàm hồ, vu khống? Tôi dành quyền trả lời trước công luận cho những người được mệnh danh “public figure”. Họ im lặng là vì họ biết họ làm việc khuất tất!
Một anh mới sang Mỹ, nói tiếng Việt còn ngọng nghịu, huống hồ là tiếng Anh, trở thành ông Tổng Giám đốc một hãng truyền thông lấy tên SBTN, mà người ta ví von đặt “Sinh Bắc Tử Nam”, tuyên bố “Lật đổ cộng sản là sai, vì chính quyền Việt Cộng đã được các Quốc gia trên thế giới công nhận. Chỉ xin nhân quyền thôi”!
Một bà Luật sư trẻ ỏn ẻn tuyên bố: “Em không chống Cộng, em chỉ chống cái ác. Nếu em nói em chống Cộng, sợ các em con ở trong nước không hiểu”. Xin lỗi! Chỉ những ai ngây thơ mới không hiểu ẩn ý câu nói của bà Luật sư. Cô bé Phương Uyên bị bắt, trước tòa, Chánh Án Việt Cộng hỏi tại sao cô chống lại Tổ Quốc? Cô Phương Uyên không do dự, trả lời ngay: “Tôi chống chủ nghĩa cộng sản; chứ tôi không chống lại Tổ Quốc!” Câu trả lời đanh thép như vậy mà cô luật sư này dám bảo “sợ các em con ở trong nước không hiểu cộng sản ” à!
Bất cứ ai hoạt động chống Cộng đều hiểu những mưu mô cộng sản. Chẳng qua, nhiều nhà hoạt động, nhà văn muốn yên thân, không muốn bị Việt cộng bôi nhọ, nên chỉ viết chuyện chống Cộng chung chung để lấy tiếng. Ngay cả nhà văn danh tiếng một thời như Phan Nhật Nam cũng không dám đặt vần đề với câu tuyên bố của ông chủ SBTN. Tôi không phải là văn, vì tự biết không có văn tài để viết tiểu thuyết mua vui độc giả . Nhưng tôi có kinh nghiệm Chống Cộng, có lý luận để làm bọn Việt Cộng ăn ngủ không yên. Bởi thế, chúng mới ra sức mạ lỵ tôi. Ra trận còn không ngán, nhằm nhò gì mà phải sợ cái phường vô lại? Sen ở trong bùn, đâu có sợ hôi tanh mùi bùn? Chúng phải bôi nhọ người chống Cộng, vì chúng sợ mất mối làm ăn mờ ám. Nếu chúng đàng hoàng, đâu cần giấu mặt?
Vừa rồi, có một tên vô lại bịa ra cái tên Trần văn Luyến, tự xưng cùng Khóa Không Quân với tôi, cùng đơn vị với tôi tìm cách bôi nhọ tôi, rồi cũng được bà Liên Như vợ của Tiến sĩ Tạ văn Tài, đem phổ biến bức thư của tên vô danh Trần văn Luyến để bôi nhọ tôi. Người có tư cách, không ai đi làm chuyện tiếp tay cho phường mất dạy. Tôi rất lấy làm tiếc, vì Liên Như, em ca sĩ Hà Thanh, em bà Phương Thảo vợ Giáo sư Bùi Tường Huân, con gái cụ Trần Kiêm Phổ, một gia đình danh giá ở Huế, lâu nay chỉ làm những clip ca nhạc gửi đi khắp nơi. Chẳng qua vì làm vợ Tiến sĩ Tạ văn Tài, chống Donald Trump, nên mới rỗi hơi đi phổ biến thư của kẻ nặc danh đánh phá tôi, vì tôi ủng hộ Donald Trump. Bất hạnh cho dân tộc Việt Nam, vì sự ra đời của Việt Cộng trên đất nước Việt Nam, mới có chuyện con nhà khuê các, danh giá đi làm cái chuyện điếm nhục gia phong. Chẳng khác gì nhạc sĩ Phạm Tuyên con trai nhà Văn hóa Phạm Quỳnh, làm bài hát “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, mặc dù cha bị Việt Cộng đập vỡ đầu. Bọn này mất trí hết cả rồi sao?
Với kinh nghiệm về những ngón nghề của Việt Cộng, tôi tin rằng Việt Tân (hậu thân của Mặt Trận) đã bị Việt Cộng sử dụng kỹ thuật “blackmail” để buộc Việt Tân phải làm tay sai cho chúng. Làm điều khuất tất, rất dễ bị Việt Cộng “blackmail”. Tôi khả nghi, tôi đặt vấn đề để họ phải trả lời với công luận. Không thể để mặc cho họ múa gậy vườn hoang, để tiếp tục lừa đảo đồng bào! Người chống Cộng đích thực, không rắp tăm thỏa hiệp với chúng. Tôi sống với thực tế. Tôi không đi tìm hư danh bằng giả vờ Chống Cộng như người khác, nên tôi không sợ chúng bôi nhọ. Dưới đây là một ví dụ Việt Cộng “blackmail”:
Luật sư Nguyễn Hữu Thọ bị Việt Cộng gài bẫy để phải ra bưng làm “Chủ tịch Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam”. Luật sư Nguyễn Hữu Thọ là một trí thức nổi tiếng ở Miền Nam, được một cô sinh viên Luật rất đẹp, rất sexy và rất học thức đến xin làm tập sự. Sau một thời gian tập sự, cô sinh viên được sự tín cẩn của Luật sư, cô bắt đầu trổ ngón nghề quyến rũ của điệp viên được Việt Cộng huấn luyện. Khi người phụ nữ chủ tâm, hiếm anh đàn ông náo thoát khỏi sa lưới. Ban đầu, cô tập sự yêu cầu Luật sư làm một số việc vi luật. Dần dần cô tăng mức độ vi phạm pháp luật. Khi cảm thấy nguy hiểm, Luật sư từ chối không tiếp tục làm. Cô tập sự thú thật “Em đã có thai với anh”; mặt khác, Việt Cộng phao tin ông Luật sư tình ái lăng nhăng đến cơ quan An ninh của chế độ. Văn phòng Công tố tống đạt trát Tòa. Thế là Luật sư Thọ đành phải chấp nhận để cho Việt Cộng đưa ra bưng để không bị “scandal”. Mặt khác, Việt Cộng tố cáo chế độ Ngô Đình Diệm đàn áp giới trí thức, khiến Luật sư Nguyễn Hữu Thọ phải đi làm Cách Mạng để Giải phóng Miền Nam! Những trí thức Miền Nam ttưởng chế độ Ngô Đình Diệm trấn áp tinh thần Nguyễn Hữu Thọ thật, đến nỗi Thọ phải ra bưng. Độc giả đã nhìn thấy thủ đoạn của Việt Cộng chưa? Nhà văn Nhất Linh tự tử cũng đã làm cho chế độ Ngô Đình Diệm mất chính nghĩa!
Sau năm 1975, Nguyễn Hữu Thọ được đảng đưa lên làm Chủ tịch Quốc Hội bù nhìn. Ông hận đảng chơi đểu với minh, tuyên bố một đôi lời có tính chất miệt thị sự đểu cáng của cộng sản, liền được đảng cho phục viên (chữ của Việt Cộng, có nghĩa là về vườn), khi múi chanh đã vắt hết nước!
Thư tôi viết cho ông Hoàng Cơ Định, mặc dầu bị Mặt Trận hăm dọa tính mạng, bị Mặt Trận cho dư luận viên bôi nhọ, tôi vẫn giữ cái văn phong hòa nhã, lịch sự của một người lính có văn hóa, có giáo dục. Tôi tỏ ý tiếc cho dòng họ Hoàng Cơ có nhiều người đỗ đạt, nổi tiếng mà không chịu giữ cho thanh danh dòng họ vẻ vang. Ông Hoàng Cơ Thụy chống chế độ “gia đình trị” của Tổng thống Ngô Đình Diệm, kết hợp với sĩ quan tình báo của Thực dân Pháp là Trần Đình Lan, Vương văn Đông làm cuộc đảo chính Ngày 11 thàng 11 năm 1960, lật đổ Tổng thống Ngô Đình Diệm. Sang Mỹ, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh mượn danh nghĩa Kháng chiến Phục quốc đánh lừa đồng bào, giật hụi. Khi chiếc mặt nạ kháng chiến bịp rơi xuống, đáng lý ra phải dừng lại. Nhưng không, Mặt trận lập ra cái đảng Việt Tân nhằm gây chia rẽ và quấy rối Cộng Đồng bằng cách cho đoàn viên xâm nhập. Nếu thất bại, Mặt Trận lập ra Cộng Đồng khác, hoạt động song song. Tôi nghi ngờ những âm mưu chia rẽ Cộng Đồng là do mưu cơ của Nguyễn Xuân Nghĩa, mà Cụ Phạm Ngọc Lũy đã tố cáo Nghĩa thường dùng thư nặc danh làm phân hóa Mặt Trận trong sách của Cụ. Chắc chắn anh Trần Minh Công biết rõ sự thật về Nguyễn Xuân Nghĩa hơn ai hết.
Hoàng Cơ Định được Việt Nam Cộng Hòa cho du học, đổ Tiến sĩ Hóa Học, đáng lý ra ông Hoàng Cơ Định với mảnh bằng đó, chịu khó làm ăn lương thiện, chắc chắn sẽ đạt được cuộc sống của giới thượng lưu trí thức giống như quý vị bác sĩ. Ngược lại, anh em ông Hoàng Cơ Thụy, Hoàng Cơ Minh, Hoàng Cơ Định vốn có máu tạo phản, làm chuyện lừa bịp để vừa có quyền sinh sát, vừa có tiền rủng rỉnh xài sang. Hoàng Cơ Thụy chống “gia đình trị Ngô Đình Diệm”, trong khi đó Hoàng Cơ Định thì truyền ngôi cho con cháu như Hoàng Tứ Duy, Đỗ Hoàng Điềm để thừa kế sự nghiệp làm ăn bất chính. Nguyễn Thanh Tú con trai ký giả Đạm Phong đã đóng cọc một số vòi bạch tuộc và hứa hẹn đưa ra ánh sáng những tên tội phạm. Ở xứ tự do, không thiếu thốn vật chất, không bị ai đàn áp, gìn giữ nhân cách là điều khó khăn gì mà phải hành động như thằng ăn cắp?
Tôi cho rằng dòng họ Hoàng Cơ đã làm điếm nhục gia phong, không những riêng cho gia đình họ Hoàng, mà còn làm tổn thương danh dự Dân tộc Việt Nam. Vì từ sau cái quả lừa Kháng Chiến Bịp của anh em nhà Hoàng Cơ, không một ai còn có thể dựng lại NIỀM TIN nơi đồng bào. Đó là niềm mong ước của Việt Cộng để muôn năm trường trị nhất thống giang hồ!
Cụ Huỳnh văn Lang trả lời cuộc phỏng vấn ký giả Ngô Đình Vận, đã nói thẳng “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh làm mất niềm tin của đồng bào”. Ngoài ra không một nhân sĩ trí thức tên tuổi nào trong Cộng Đồng dám tuyên bố một câu tương tự như thế!
Mới đây, Tiến sĩ Vũ Quý Kỳ mới lên tiếng “dạy” cho Hoàng Tứ Duy – con trai Hoàng Cơ Định – một bài học, vì anh chàng này ủng hộ Phong trào “Black Lives Matter” và miệt thị Tổng thống Donald Trump. Tôi không hồ đồ, khi nói rằng Việt Tân chống Tổng thống Donald Trump là làm theo lệnh Việt Cộng. Bởi vì tất cả người Việt Nam yêu nước đều thấy Trung Cộng sẽ nuốt nước Việt Nam, nếu tập đoàn đảng Dân Chủ giành được chiếc ghế Tổng thống. Đường lối đấu tranh của đảng Dân Chủ hoàn toàn theo sách lược của cộng sản, rất bẩn thỉu, không lý gì đảng Việt Tân không thấy? Tổng thống Donald Trump đặt sự an ninh và phồn thịnh của Quốc gia lên hàng đầu, là đúng với lời dạy “An cư Lạc nghiệp” của Tổ tiên Việt Nam. Ông là nhà lãnh đạo đã thực hiện nhiều thành tựu mà những Tổng thống tiền nhiệm chưa từng đạt được. Ai tài ba hơn ông Trump?
Đảng Dân Chủ chỉ dùng tiền thuế của dân để truất phế ông. Truyền thông khuynh tả thì mất lương tri, luôn luôn tung tin thất thiệt để đánh phá, chứ không hề nói đến bất cứ một thành quả nào của Tổng thống. Bọn ủng hộ Joe Biden không thấy sự đạo đức giả của đảng Dân Chủ khi tán đồng khẩu hiệu “Black Lives Matter”, nếu không ngu, thì cũng là loại ăn tiền của Việt Cộng. Vì bọn chính trị gia Dân Chủ quỳ lạy trước tên tội phạm, mà không đếm xỉa đến ông Đại Úy Cảnh sát, cũng Da Đen, bị quân khủng bố giết. Vậy sự kiện đòi công bằng cho người Da Đen là trò bịp bợm, đạo đức giả giống phong trào Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh mà thôi.
Những người viết báo như Nguyễn Đạt Thịnh, Ngô Nhân Dụng, Lê Minh Nguyên, Nguyễn Mạnh Hùng … đâu phải ngu để không thấy đảng Dân Chủ đang trong tiến trình đánh bại Hoa Kỳ cho Trung Cộng? Tại sao họ không dám tranh luận với tôi?
Mới đây có một cái email trên mạng như sau: “Để chấm dứt, tôi xin nói ngay, tôi mong dân Mỹ cho “THẰNG” này, đi chỗ khác sau nhiệm kỳ này. Nếu tên điên này trúng cử lần nữa, thì tôi rất lo ngại cho tương lai nước Mỹ và tương lai các bạn đấy”.
Nó khốn nạn đánh mình vô cớ thì mình phải đánh lại! Có thế thôi; Tôi chỉ xin nhắc lại câu của Martin Luther King “I have Dream”, giấc mơ … hãy quên anh Trump và những dân “BỰA” suy tôn anh ấy đi! Cần nhất là phải loại những nhóm hay những tên bựa hay mất dậy không được vào phá đám anh em mình”.
Nếu người ta không ghi tên tác giả đoạn email là của Đại tá bác sĩ Hoàng Cơ Lân, thì tôi tưởng rằng đấy là lời lẽ của một tên thất học nào đó viết rất lủng củng và hỗn hào. Tôi thấy nhiều người, có cả bác sĩ, lên tiếng lên lớp ông Hoàng Cơ Lân, vì họ cảm thấy nhục cho nghề bác sĩ lại có kẻ viết câu kéo chả ra làm sao, lại dùng chữ nghĩa rất giống Nguyễn Xuân Nghĩa, gọi Cụ Chu văn An là thằng cà chớn, để cũng gọi Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump là THẰNG. Không có cách gì để đánh giá tư cách của ông bác sĩ này, tôi chỉ nghĩ “Nòi nào, Giống nấy” giống như người Pháp thường nói “Tel père, tel fils” để mọi người hiểu cái họ Hoàng Cơ là như thế! Cùng mang thân phận là người tỵ nạn, làm Kháng Chiến Bịp mà còn cả gan khủng bố đồng bào tỵ nạn một cách trơ trẽn, thì đều một giuộc như nhau. Đọc cái cách thẩm tra lý lịch anh Đỗ văn Phúc một cách hácy dịch của ông Hoàng Cơ Lân, ai cũng tưởng ông đang cầm quyền; chứ không phải người tỵ nạn.
Ông Hoàng Cơ Minh viết tắt HCM, hóa trang mình thành Hồ Chí Minh “đểu”, tên tội đồ dân tộc, là làm một chuyện điếm nhục gia phong là điều không thể biện minh. Có một số sĩ quân Quân lực Việt Nam Cộng Hòa không giữ nhân cách, tác phong, tôi nghĩ rằng cái lon của bọn này là “lon đểu”. Cái cách của Đại tá Hoàng Cơ Lân gọi những người ủng hộ Tổng thống Trump là BỰA, thì móc cho ông Hoàng Cơ Lân cái lon “Đại tá đểu” cũng xứng lắn. Giống như Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh làm “Kháng Chiến đểu” vậy! Tôi xin ghi xuống đây bức thư mới nhất mà ông bác sĩ, thuộc dòng họ “Hoàng Cơ”, viết cho tôi để độc giả phán xét tư cách của ông:
“Thưa ông Bằng Phong,
Được nghe tiếng ông từ lâu và cũng thỉnh thoảng đọc mail của ông, tôi không bao giờ có lời phê bình mặc dù không đồng ý với ông . Ông phò ông Trump và quảng cáo cho ông Trump là quyền của ông. Tôi mặc dù chỉ là "Tây giấy", tôi và một số bạn hữu bên Âu Châu hay bên Mỹ, không thích ông Trump. Đó cũng là quyền của chúng tôi như trong bất cứ xã hội văn minh tự do nào. Không ai có quyền chửi bới thô tục những người không cùng quan điểm. (Nhưng ông bác sĩ gọi người nào ủng hộ TT Trump là BỰA thì sao?) Rất tiếc đấy là trường hợp của rất nhiều người phe pro Trump, đến nỗi họ đã bị mang tên là “cuồng Trump” ! Chửi bới vô tội vạ nhừng người không cùng quan điẻm, bốc thơm ông Trump lên tít tận mấy xanh.
Tuy nhiên giữa KQ và ND vẫn có it nhiều cái cảm tình (tôi ở ND 13 năm từ hồi ông Nguyễn cao Kỳ còn lái C- 47 cho chúng tôi đi nhảy. Riêng tôi thì lại breveté trước nữa, từ năm 1955 với bọn ND Pháp khi các đơn vị ND và Lê Dương được bổ xung sau trận Điện biên Phủ để còn rút về Algerie. Sau này vì 2 trại ở sát nhau, ông Nguyễn cao Kỳ hay mời chúng tôi sang nhà bên TSN, bà Kỳ cho ăn cháo, và đến nửa đêm thì xe Jeep phóng ra phòng trà Văn Cảnh mang ít em “ca nhe” về và chúng tôi nhảy đầm jusqu'à l'aube ! Tướng Phan phụng Tiên trước là cùng lớp học với tôi ở Albert Sarraut. Vì những tình cảm liên hệ đó, sáng sớm Tết Mậu Thân 1968, TĐ8ND đơn vị reserve duy nhất còn lại đã sang tiếp cứu phi trường TSN. Bọn ND vừa ra đến đầu phi đạo gần hàng rào ngăn cách con đường đi đến xưởng VinaTexco, chưa kịp lấy đội hình thì bọn Vẹm tấn công ! TĐ8ND cứng cựa lắm không thì chúng nô overrun căn cứ TSN rồi ! Thật phép lạ và chiều hôm đó, xe ủi đất của căn cứ đã đào hố chôn khoảng 60 xác VC ngay tại chỗ! I was there!
Trong một cái thơ gần đây, một ông cựu quân nhân dè bỉu tôi và gọi tôi là “cựu đại tá”. Tôi đã trả lời ngay là trong quân đội bất cứ nước nào không có cựu đại tá, chỉ có đại tá, ngoài trường họp bị ra tòa và bị tước lon vì đã phạm lỗi nặng. Chữ “cựu” chỉ dùng cho các chức vụ đã đảm nhận.trong quá khứ ;
Nhưng tôi bàng hoàng khi nhận thấy ông dùng chữ “Đại tá Đểu” để gán cho tôi, một sĩ quan cao cấp của QLVNCH. "Đểu" là một danh từ CS để chỉ một cái gì sai, láo, không đúng, fake. Như vậy ông là VC rồi còn gì, không chạy đâu được! May quá tôi còn giữ được thẻ căn cước quân nhân của Bộ Quốc Phòng cấp ngày 15 tháng 7, 1971. Vậy gửi cho ông và đồng bọn để nhận rõ tôi không phải là đểu cáng ăn tục nói phét như các ông! Ông vẫn tuyên bố ông là phi công C123 hay C130, vậy có bằng cớ không? Cấp bậc ông là gì ? Thời buổi Deep Fake này..thì có bằng cớ hiển nhiên thì mới tin. Trước hành vi khốn nạn mất dậy của ông, tôi sẽ không quản thời gian và sức lực, tìm kiếm trong các reseaux của tôi để lật mặt nạ một người khốn nạn và bất bình thường như ông ! Nước Mỹ vĩ đại mà có những công dân như ông thì chỉ có bỏ mẹ ! Tonton Trump có biết là đang có một thằng vô luân VN đang làm campaign cho mình thì chắc cũng khóc thét lên!
Hoàng Cơ Lân.
Nhận thấy ông bác sĩ viết lung tung như người có chứng bệnh tâm thần, tôi miễn trả lời để khỏi xúc phạm người cao tuổi theo lời dạy “Kính lão đắc thọ”. Vì trong thư ông bác sĩ đề cập đến Tướng Kỳ, tôi sẽ viết vì sao tôi bảo vệ Tướng Kỳ trước sự bôi nhọ ông từ đảng Việt Tân, có thể vào tuần tới, để giải đáp thắc mắc của một số người.
Bằng Phong Đặng văn Âu
Email Address: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
Telephone: 714 – 276 – 5600.
----------