BBT : Bài dưới đây không phải để bài bác tôn giáo mà là nói lên một ý thức chính trị mà người "từ bi nhân ái" của các tôn giáo cần phải có để làm tròn bổn phận con người của mình trên trần thế mà đấng Tạo Hóa đã trao phó : Đó là phải tự bảo vệ mạng sống của mình và tương lai của nói giống. Đừng vin vào đạo lý của từ bi mà để cho kẻ ác hủy hoại mạng sống của mình.
Những con chó nhà ngoan ngoãn thường chết sớm trong quán bán thịt chó
Tác giả : JB Trường Sơn Ngày đăng: 2020-07-22


Hôm rồi trên mạng có người phổ biến lời dạy của Chúa Giêsu trong dụ ngôn "Lúa và Cỏ Lùng" (1). Tuy trong bài viết của người này có chèn thêm phần bình luận về sự phá phách của bọn Antifa và Black Lives Matter nhưng cũng còn thiếu sót về biện pháp mà xã hội cần có để đối phó với sự tàn ác của chúng hầu tái lập trật tự và an bình cho mọi người. Bài viết cua tác giả đó có nội dung như sau :
Lúa và Cỏ Lùng
Tin Mừng Chúa Nhật 7/19/2020, Mt 13:40-43
Khi ấy các môn đệ đến gặp Chúa Giêsu và thưa rằng: "Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe". Người đáp rằng: "Kẻ gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là con cái Nước trời. Cỏ lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời trong Nước của Cha mình. Ai có tai để nghe thì hãy nghe".
Suy gẫm
Lúa và cỏ lùng cùng mọc tươi tốt trong ruộng. Người lành và kẻ dữ cùng sống trong xã hội. Nghe cách tranh đấu của hai bên thấy giống hệt nhau: công bằng xã hội, bình đẳng sắc tộc, thương yêu chia sẻ tài nguyên, nguồn lợi... Bên nào cũng có mục đích đẹp tuyệt vời, nhưng lại đối chọi nhau như ánh sáng và bóng tối, thiện và ác, ác quỉ và thiên thần. Vậy làm sao biết đâu là đúng, đâu là sai? Trong khi đó Chúa bảo cứ để chúng chung sống cho tới ngày thứ hoạch!
Có thể phân biệt ít nhất trong bài cách sau đây:
1. Đạo đức học dạy: không thể dùng phương tiện xấu để đạt mục đích tốt. Cộng sản dạy: mục đích biện minh cho phương tiện. Đốt phá, bạo loạn, giết người, tiêu diệt văn hoá , lịch sử không thể đạt tới mục đích yêu thương, công bằng, văn minh được.
2. Hướng về chân thiện mỹ không thể chống lại Đấng Chân Thiện Mỹ. Phá đi tích danh nhân, đập tượng thánh, phạm thánh là để chuẩn bị cho một tôn giáo khác: chủ nghĩa cộng sản, tôn thờ Satan. Quì gối tôn vinh tội phạm, trong khi phá luật Chúa.
3. Công dân lương thiện trong một chính thể văn minh văn hoá phải biết tôn trọng hiến pháp. Tìm mọi cách đảo chánh một tổng thống được dân bầu từ ngày chưa nhậm chức, và từng ngày cho tới hết nhiệm kỳ thì có lương thiện và thượng tôn pháp luật hay không? Ai là những kẻ đó?
Tự Vấn
Tôi là lúa hay cỏ lùng? Tôi tranh đấu vì mục đích nếu tốt thì phương tiện thế nào?
Nếu là lúa, tôi có bị biến chất, đổi “gien” hay không, và vì sao, lợi ích hay ganh tị?
Lòng tin của tôi vào Thiên Chúa Đấng Tối Cao như thế nào?
Cầu Nguyện
Xin soi đường dẫn lối cho con sống lương thiện để xây dựng một đất nước và thế giới trong công bình, nhân ái, văn minh văn hoá trong ý định sáng tạo của Thiên Chúa Đấng Tạo Hoá.
........
Và sau đây là phản hồi của JB Trường Sơn trước sự băn khoăn của các kẻ theo Chúa chưa dám có hành động thực tiển nào để chống lại sự phá hoại của quỷ dữ :
Dụ ngôn Lúa và Cỏ Lùng đã quá lỗi thời.
Về mặt thực tế thì loài người thời xa xưa không có khả năng diệt cỏ lùng khi chúng mọc chung với Lúa, và Chúa Giêsu xem ra cũng xuôi theo họ để chịu thua thằng quỷ gieo rắc cỏ lùng.
Đây là một "gương tối" tiêu cực chẳng hay ho gì ! Đáng ra Ngài phải khuyến khích loài người nỗ lực để chống lại và diệt mầm ác độc do quỷ gieo rắc mới đúng ! Nhưng Ngài phải bó tay và bán cái cho Thiên Thần vào ngày tận thế.
Ở thời đại bây giờ người ta diệt mầm cỏ lùng trong trứng nước và người ta cũng muốn diệt mầm Ác ngay từ lúc nó mới nảy sinh. Nếu làm được như vậy thì mới vinh danh được chân lý của Thiên Chúa, mới đáp ứng lại lời câu xin "nước Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời" chứ .
Nói thiệt mà nghe nè : Tinh thần bán cái mọi trách nhiệm trừ tà diệt ác cho Thiên Thần của "bọn con cái của sự sáng" rất là hèn hạ. Quỷ nó lộng hành trước mặt mà cứ vin theo lời khuyên nhủ "nhịn nhục và chờ đợi cứu viện từ trời"... rồi nhắm mắt đưa cổ cho chúng cứa... thì quả thật là NGU chứ không phải là thánh thiện gì cả. Chúa Giêsu cũng muốn buộc cối dá vào cổ bọn gian ác để xô chúng xuống biển, nhưng Ngài không ra tay làm cũng chẳng đòi hỏi con cái của Ngà phải làm... vậy thì chờ đọi ai làm đây ??? Chờ Thiên Thân ra tay xử kẻ ác vào ngày tận thế ư ?? Nước Cha KHÓ "trị đến" là vì tinh thần hèn nhát và bán cái này !!
Thiên Chúa trên trời nhìn xuống có lẽ Ngài sẽ thương con chó sói hơn là con chó nhà vì chó sói làm cho Ngài hảnh diện vì nó đã chu toàn nhiệm vụ sinh tồn mà Ngài giao phó cho nó, còn chó nhà thì chỉ biết ỷ lại và nhờ vả !
Phản hồi của JB Trường Sơn đưọc Linh Mục Phan văn Lợi và ông Nguyễn Lý Tưởng chiếu cố. Sau đây là bài viết của LM Phan văn Lợi đưởc phổ biến tren Yahoogroups như là lời giải thích và an ủi cho những ai nóng lòng Diệt Cỏ Lùng :
........
SỐNG VỚI CỎ LÙNG.
Có một sinh viên 22 tuổi thuộc đại học Simon Fraser ở Canada. Tên cậu là Terry Fox. Năm 1977, cậu mắc ung thư và bị cưa chân phải. Huấn luyện viên bóng rổ ở trường trung học của cậu trước kia, khi hay tin buồn này liền gởi cho Terry một bài báo nói về một người bị cưa chân đã thi chạy Marathon Nữu Ước. Bài báo gây hưng phấn cho trí tưởng tượng của cậu. Biết mình chỉ sống thêm được vài năm nữa, Terry muốn làm một điều gì thật ý nghĩa với những tháng ngày còn lại này. Cậu bèn quyết định chạy băng qua Canada từ New Foundland đến British Columbia với khoảng cách là 9000 km để quyên góp một số tiền nhằm giúp các bệnh nhân ung thư như cậu. Suốt 18 tháng trời, Terry đã tập chạy trên chiếc chân giả.
Cuối cùng, ngày 12 tháng 4 năm 1980, Terry khởi sự thi hành dự tính. Nhúng chiếc chân giả của mình vào Đại Tây Dương, cậu bắt đầu chạy băng ngang qua đất nước Canada. Trong túi cậu có toàn bộ giấy tờ hứa ủng hộ cuộc lạc quyên lên tới trên một triệu đôla. Sau 114 ngày và 4500 km đường bộ, rất thình lình Terry ngã gục xuống. Căn bệnh ung thư đã lan đến buồng phổi. Cậu không thể hoàn thành cuộc chạy. Khi nghe tin báo Terry bị quỵ xuống, dân chúng khắp nơi ở Canada liền gởi đến nhiều tặng vật ủng hộ cậu ở bệnh viện. Trong nhiều tiếng đồng hồ, số tiền lạc quyên lên tới trên 24 triệu đôla. Vài ngày sau đó, Terry qua đời.
Một cuốn phim liền dựng lại cuộc đời cậu. Một con tem lập tức được phát hành để ca ngợi cậu. Và cậu là nhân vật trẻ nhất nhận được vinh dự cao quý của quốc gia là Huân chương Canada. Công trình bỏ dở của Terry được tiếp nối. Donald Mars, một người đưa thư 44 tuổi sống ở Cincinnati, Hoa Kỳ, cũng bị bệnh ung thư giống như Terry. Quá xúc động vì câu chuyện của người anh hùng trẻ tuổi, ông bèn quyết định hoàn tất cuộc chạy của cậu. Khởi sự từ phía dưới Chicago, trong 3 tháng ông đã tới được Golden Gate Bridge (Cầu Kim Môn) ở San Francisco (bang California). Khi ông băng ngang qua chiếc cầu này thì một cơn mưa phùn rơi xuống, nhưng ông vẫn tiếp tục chạy. Và khi ông nhúng tay vào Thái Bình Dương, hoàn tất cuộc chạy của Terry thì một cầu vòng khổng lồ đã bắc ngang qua bầu trời nước Mỹ. Đó quả là kết thúc phi thường cho một cuộc chạy phi thường.
Rõ ràng trước mắt mọi người, cuộc sống của Terry xem như là đồ bỏ. Ai nấy đều nhìn cậu với đôi mắt ái ngại thương xót. Ban đầu cậu cũng đã thất vọng và nghĩ mình chẳng còn có thể làm gì tốt đẹp cho bất cứ ai. Nhưng rồi, nhờ vị thầy cũ, ý chí cậu đã vươn lên như lúa tốt từ cỏ lùng bệnh tật và chán nản, để cuối cùng toàn thắng.
1. Kiên nhẫn với cỏ lùng.
Câu chuyện của Terry là một bài học kiên nhẫn và hy vọng cho chúng ta, như bài học trang Tin Mừng hôm nay muốn dạy: phải chấp nhận sống trong một thế giới đầy dẫy người lành với kẻ dữ, lúa tốt với cỏ lùng với niềm hy vọng là kẻ dữ sẽ được hoán cải. Dẫu sao cũng khó đến nỗi người ta bị cám dỗ tỏ ra sáng suốt: hãy nhổ cỏ lùng đi! Đức Giêsu đã từng nói với những kẻ thiếu lòng kiên nhẫn như vậy. Họ bảo: “Tại sao có biết bao tên hung ác như thế? Thiên Chúa còn đợi gì mà không thủ tiêu bọn chúng đi?” Đúng như ý tưởng Gioan Tẩy giả đã có về Đấng Thiên Sai hùng mạnh tảo thanh sự dữ: “Các ngươi rồi sẽ thấy! Người cầm nia trong tay, Người sẽ rê sạch sân lúa của Người, thóc mẩy thì thu vào kho còn trấu thì ném vào lửa” (Mt 3,12).
Đức Giêsu đã phải làm dịu các thái độ sốt ruột ấy. Và cả thái độ của chúng ta nữa! Vâng, sẽ có một sự lọc lựa nhưng vào ngày tận thế kia, và chỉ duy Thiên Chúa thực hiện việc nầy. Nhưng có khi chúng ta đã coi mình như Thiên Chúa : “Đây là những người tốt! Kia là hạng không thể cứu vãn, cho vào lửa!” Có một cám dỗ luôn luôn hiện hữu nơi những Kitô hữu tốt nhất: cùng nhau làm thành một cánh đồng lúa xinh đẹp. Họ nói: tiếc là có lắm cỏ lùng trong thế giới nhưng ít nhất chúng ta hãy dọn sạch cánh đồng của mình, hãy sống giữa nhau như những tín hữu chân chính, như những con người sạch sẽ và có giáo dục. Người ta mơ một Giáo hội gồm những tín hữu thuần khiết, một giáo xứ thuần khiết, một cộng đoàn thuần khiết, một gia đình thuần khiết. Hãy nhổ cỏ lùng nào!
Nếu thế, chúng ta đứng trước một khuynh hướng nguy hiểm là khuynh hướng giáo phái: không gì hết ngoài những kẻ tình nguyện và chọn lọc, không gì hết ngoài những kẻ chính thống thẳng ngay, chẳng có hạng sai lệch, hèn yếu, xác tín nửa vời. Dĩ nhiên có những nhóm thuần nhất sốt sắng, anh hùng, đó là trường hợp tiêu biểu của những bước khởi đầu trong các dòng tu. Nhưng biết bao thế giới nhỏ bé đặc tuyển đã bị lòng kiêu căng về lúa tốt rình rập: người ta không chịu được cỏ lùng trong đó.
2. Khiêm tốn và hy vọng.
Đức Giêsu nhìn Giáo hội mình cách khắc hẳn. Người nhìn Giáo hội như đoàn dân biết rộng rãi đón nhận và kiên nhẫn không cùng, như đoàn dân gồm những người đẹp và xấu, như đoàn dân đầy khiêm tốn và hy vọng.
Khiêm tốn! Bạn là ai mà muốn lựa lọc cỏ lùng? Bạn tưởng mình là đồng lúa ư? Tại sao không, nhưng là đồng lúa pha trộn. Hãy nhìn trái tim và các hành vi của bạn, bạn sẽ chấp nhận hơn rằng trong thế giới và chung quanh bạn, các người khác cũng là một sự pha trộn thiêng thánh. Cỏ lùng và lúa tốt có thể cùng tồn tại trong một tâm hồn.
Hy vọng! Hỗn hợp này là một hy vọng. Không ai hoàn toàn trong sạch, nhưng cũng chẳng ai hoàn toàn xấu xa. Tất cả đều có thể tiến triển tốt hơn, may phước! Khi thiên hạ kiên nhẫn chấp nhận chúng ta với sự xấu xa của chúng ta, chúng ta còn giữ một hy vọng nào đó để cải thiện mình. Và khi chính chúng ta chấp nhận cỏ lùng nơi người khác, chúng ta vẫn sẽ tiếp xúc với họ và có thể giúp họ trở nên lúa mì. Xin hãy ban cho người khác một cơ hội, như biết bao cơ hội đã được ban cho chúng ta. Dụ ngôn về đức kiên nhẫn trên đây là một dụ ngôn tuyệt vời về sự tiến bộ vậy. Bạn cần nhớ: “Không thánh nhân nào không có một quá khứ! Không tội nhân nào không có một tương lai!” vì “Thiên Chúa chẳng bao giờ đóng một cánh cửa mà không mở ra một cánh cửa khác” (Tục ngữ Ailen).
Câu hỏi:
1. Theo bạn, cỏ lùng và lúa tốt có thể cùng hiện diện nơi đâu?
2. Bạn nghĩ thế nào khi trong thông điệp “Tin Mừng Sự Sống” số 56, Đức Gioan-Phaolô II đề nghị hủy bỏ án tử hình?
3. Hội thánh và giáo phái khác nhau chỗ nào?
...............
Xin cám ơn Linh Mục Phan văn Lợi đã có lời khuyên giải.
Linh mục viết :"Khiêm tốn! Bạn là ai mà muốn lựa lọc cỏ lùng? Bạn tưởng mình là đồng lúa ư?" Câu này thật quá đau lòng, mình là con cái của Chúa mà lại còn nghi ngờ mình không phải và không dám nhận mình là đồng lúa của Chúa. Chúa Giêsu đã phán : Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít". Chính vì những thợ gặt biếng nhác cho nên mới để lúa phải chen lẫn với cỏ lùng, nếu mà họ chịu canh chừng vào ban đêm và chịu diệt cỏ lùng khi chúng vừa đâm chồi thì Chúa Giêsu đâu có than phiền như vậy ?
Khi tin và theo Chúa Giêsu (thật lòng) thì chúng ta đã được ban cho quyền làm con của Thiên Chúa (Gioan 1:12), tức là trở nên lúa của Thiên Chúa và sẽ được gặt hái và đưa vào kho lẩm của Ngài … thì cớ gì phải thắc mắc "bạn tưởng mình là đồng lúa ư ?".
Xưa kia các môn đồ của Chúa Giêsu được trao phó nhiệm vụ chữa bệnh và trừ quỷ (một hình thức diệt cỏ lùng), và ngay những kẻ không phải là môn đồ của Chúa Giêsu cũng nhân danh Ngài để trừ quỷ khiến cho một môn đồ tên Phan văn Lợi hạch hỏi "phải chăng ông nghĩ mình là đồng lúa, là môn đồ của chúa Giêsu ư ?"
Chỉ vì chưa tin yêu Chúa đủ để biết được điều kiện và nhiệm vụ của người đi trừ quỷ nên mới lấp lững tưởng mình cũng giống như cỏ lùng nên phải tôn trọng chúng để được sống còn mà thôi !!
Nói một cách rõ ràng hơn là cỏ lùng ở đây không phải được gieo trên đất ngoài đồng ruộng mà nó được gieo vào trong não bộ. Não bộ của chúng ta là cái mà chúng ta có toàn quyền kiểm soát, nhưng vì lấp lững bán tín bán nghi mình không phải là lúa nên mầm cỏ lùng mới nẩy mầm trong đó.
Khi Thiên Chúa tạo dựng ra con người thì tâm trí của con người là tinh tuyền và thật thà, tức là có lòng tin vững chắc vào Thiên Chúa. Cho mãi đến khi thằng Satan đến gieo rắc sự nghị ngờ vào Adam và Eva thì họ mới ra nông nổi, mở lòng đón nhận Satan vào để cấy mầm xấu của cỏ lùng là sự nghi ngờ và phản loạn.
Nói khẳng định và rõ ràng rằng, nếu người nào tự xưng mình là môn đồ của Thiên Chúa, tin yêu hoàn toàn vào Ngài thì thằng quỷ vô phương, không cách nào có thể vào gieo rắc cỏ lùng trong lòng họ đượợc và họ sẽ không chao đảo tự đặt nghi vấn rằng "bạn tưởng mình là đồng lúa ư ?"
Có những người thực tâm chống Cọng vững titn rằng họ chẳng bao giờ có thể bị Cọng sản tuyên truyền lôi cuốn vì họ biết rõ Cọng Sản ra sao, chúng là tà ác xấu xa phản lại với lòng yêu mến điều thiện và sự thật trong tâm can họ. Đối với những người này thì Cọng Sản chào thua.
Đối với người thật lòng tin yêu Chúa cũng vậy, ma quỷ không thể nào gieo rắc cỏ lùng trong lòng họ và những nầm này sẽ không thể nảy mầm trong tâm hồn vững tin như sỏi đá của họ. Chính Chúa Giêsu cũng đưa ra dụ ngôn về những hạt lúa gieo trên đường lộ, trong bụi gai và trên sỏi đá để giải thích rằng có những môi trường mà mầm lúa hay cỏ lùng không thể nảy sinh và phát triển. Nếu đất trong ruộng của con cái Chúa mà chỉ chấp nhận hạt lúa để cho nó nẩy mầm thì cỏ lùng làm sao mọc được ??
Giáo Hoàng Francis ư ? Trong ruộng của ngài không có thuốc diệt cỏ lùng nên mới ca ngợi bọn Cọng Sản giết người và phỉ báng Thiên Chúa là "những người tốt lành", hèn chi mà giáo hội dưới tay ngài ngày càng sa chân và từ từ bị quỷ nuốt. Giáo hoàng gì mà giận dỗi đánh vào tay của một nữ giáo dân khi bà này kéo tay mình để nài nỉ van xin ?? Chúa Giêsu xưa kia chỉ bị một người đàn bà kéo gấu áo thôi mà Ngài đã quay lại hỏi han để ban ơn chữa lành bệnh cho bà. Giám mục gì mà dưới tay có một linh mục Đặng Hữu Nam ý thức nhiệm vụ diệt cỏ lùng, đứng ra rao giảng cho giáo dân biết đường tránh kẻ gian gieo mầm xấu vào linh hồn, thế mà lại cách chức linh mục này cấm không cho rao giảng nữa ?? Rõ là "thượng bất chính, hạ tất loạn" là thế đó ! 
Với tinh thần hoang mang không biết mình là ai và có lập trường khẳng định nào cho nên các mục tử đã lèo lái giáo dân vào con đường hèn yếu nhu nhược và hư mất. Chúa Giêsu cũng biết trước điều này, Ngài nói : "Vì tội ác gia tăng, nên lòng yêu mến [Chúa] của nhiều người sẽ nguội đi. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát. (Mt 24:12-13)
Những kẻ bền chí này chính là người biết rõ mình là lúa và luôn kiên trì loại trừ cỏ lùng ra khỏi hàng ngũ của mình.
Những ai hèn nhát không chịu tự mình ra sức loại trừ cỏ lùng ra khỏi lòng mình mà cứ bán cái trách nhiệm của mình cho "thiên thần ra tay diệt cỏ lùng vào ngày tận thế" thì họ được ví như bọn chó nhà ù lì tin cậy vào con người đến nỗi bị bắt làm thịt vào giờ nào cũng không ngờ trước được.
Khi con người được Thiên Chúa tạo dựng nên , và sau khi họ bị Satan dạy cho lòng nghi hoặc vào Thiên Chúa thi Ngài đã phán "Ngươi phải đổ mồ hôi để tự kiếm ăn" (hoặc ngươi phải tự tranh đấu bảo vệ bản thân và gia đình khỏi kẻ dữ…) thì lời phán này đã trở nên định luật cho loài người là phải tự lo cho mình chứ không phải chuyện gì cũng kêu cứu nhờ vả vào Thiên Chúa, ấy thế mà con người vẫn cứ mơ tưởng ỷ y vào "thiên thần" để rồi tự biến mình thành nạn nhân của kẻ ác. Thiên Chúa chỉ thỉnh thoảng can thiệp đối với những lời kêu nài đặc biệt mà thôi (dựa theo dụ ngôn vị quan tòa khó tính nhưng cũng chìu theo người đàn bà mè nheo! - Luca 18:1-8) Ngài là Đấng Tối Cao, không phải chuyện nhỏ nhặt nào của con người Ngài cũng phải can thiệp vào nhưng con người phải tự lo cho mình, không lẽ thiếu một chút mắm muối trong bếp hay bị chó hàng xóm sủa mà lại kêu van lên Đức Vua ?
Phải nói như Lamartine rằng "L'homme est un dieu tombé qui se souvient des cieux" tức là con người dù đã bị rơi xuống khỏi thiên đường mà cứ tưởng như mình còn ở trên đó cho nên quên mất nhiệm vụa mình ở trần gian, họ vẫn mơ mộng tưởng rằng mình sẽ được thiên thần ở bên cạnh để phù hộ cho họ mãi. Thật là mơ giữa ban ngày, rất tội nghiệp !! Hãy dùng sức lực và sự khôn ngoan của bản năng mình để đánh và triệt hạ mọi mối nguy nan đang tấn công mình. Hãy sống giống như một con sói hiên ngang !
JB Trường Sơn
----
(1) Phúc âm Matthew 13:24-30 = Đức Giê-su trình bày cho dân chúng nghe một dụ ngôn khác: "Nước Trời ví như chuyện người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất. Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện. Đầy tớ mới đến thưa chủ nhà rằng: "Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy? " Ông đáp: "Kẻ thù đã làm đó! " Đầy tớ nói: "Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom lại không? " Ông đáp: "Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt: hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi." - (Trở về bài)
----------