THÙNG RỖNG KÊU TO
Tác giả : Tôn Nữ Hoàng Hoa Ngày đăng: 2020-07-22


Càng nông cạn thì càng tung tóe
Những chuyện bực mình vừa qua làm tôi bỗng nhiên yếm thế. Đã 45 năm rồi mà những tệ đoan, những phung phí qua những cái thùng rỗng kêu to, nó không giúp đở gì cho cuộc chiến chống VC hôm nay mà lại còn làm cho những người có nhiệt huyết bỗng chùng chân, mệt mỏi .
Ngay như những buổi họp thì chỉ có một người nói. Nói miết về một luận điệu cũ. Người nghe đáng ra phải ngồi nghe thì vừa nghe vừa nói. Ai cũng muốn nói, nói cho sướng miệng mà chẳng ai lại muốn nghe ai.
Tôi bỗng giật mình vì tiếng chuông điện thoại reng. Bác Xuân ở bên kia đầu giây. Tôi biết vì sao bác gọi. Tôi bảo bác là tôi OK, bác cười kể cho tôi nghe chuyện cốt ý làm cho tôi vui
Bác nói: Ở một ngôi làng nọ, có hai cha con người đàn ông trung niên sống cùng nhau. Một hôm trời đẹp, người cha rủ con trai đi vào rừng dạo chơi. Cậu bé cao hứng đi cùng bố. Hai cha con đi đến đoạn đường quanh co thì dừng lại. Thấy con dừng lại người cha hỏi con:
- Này con! Có phải con đang nghe tiếng chim hót ?
- Dạ
- Ngoài tiếng chim đang hót ra, con còn nghe được thấy tiếng gì khác không?
Cậu bé sau một hồi lắng nghe liền trả lời cha:
- Cha ơi, con còn nghe được cả tiếng xe ngựa nữa ạ!
Người cha lại hỏi tiếp:
- Đúng rồi! Đó là một chiếc xe ngựa trống, không chở gì cả.
Cậu con trai ngạc nhiên hỏi lại:
- Thưa cha hai cha con mình đâu có thấy xe ngựa đâu , sao cha lại biết đó là chiếc xe ngựa trống rỗng?
Người cha đáp:
- Từ âm thanh con có thể dễ dàng nhận ra đó là một chiếc xe trống không. Xe ngựa càng trống rỗng, thì âm thanh sẽ càng to.
Về sau này, cậu con trai trưởng thành, là một người thông minh, giỏi giang và thành đạt. Mỗi lần cậu chứng kiến một ai đó dùng lời lẽ ba hoa, lỗ mãng để nói chuyện, tự cho là mình đúng, tự cao tự đại, hạ thấp người khác thì cậu đều nhớ đến lời nói của cha vẫn như đang văng vẳng bên tai mình: “Xe ngựa càng trống rỗng thì âm thanh sẽ càng to..”
Bác Xuân dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Những người trước khi qua sông, người ta thường lấy một hòn đá ném nó xuống nước để phỏng đoán độ sâu của con sông. Bọt nước bắn lên càng cao thì chứng tỏ nước sông càng cạn, càng nông. Trái lại, nơi nào không có bọt nước bắn lên, không nghe thấy âm thanh lớn thì chứng tỏ chỗ ấy nước càng sâu, thậm chí sâu không thể đo được…”
Nước càng sâu, thì càng không có tiếng động.. Xe ngựa càng trống rỗng thì tiếng động càng lớn.
Bác Xuân cười : “nói với cô lâu quá mỏi cả hàm xai.” rồi bác cúp máy. Tôi muốn mượn cái nhân sinh quan trong câu chuyện bác Xuân kể để tặng Giáo sư, Tiến Sĩ/Lụật gia Lê Nguyễn Công Tâm để khuyên ông hãy dùng “bình tâm tĩnh khí” khi nói chuyện với người khác thì sẽ tránh được việc khắc khẩu, cãi vã giữa đôi bên.
Nếu Giáo sư tiến sĩ luật gia LNCT mà học được cách lắng nghe người khác, lại không huyên hoang “cường điệu”, khoa trương chính mình… thì tốt cho xã hội biết bao!
Bởi vì thùng rỗng thì kêu to mà sông càng sâu thì càng tĩnh, người càng hiểu biết thì lại càng phải khiêm nhường hơn../.
Tôn Nữ Hoàng Hoa
22/7/2020
***
Một bài thơ góp ý
Vỗ ngực xưng tên khoe cấp bằng
Già rồi ham nổ, máu hung hăng
Trổ tài chửi loạn không màng nhỉ
Chụp mũ vu bừa có ngại chăng ?
"Nhân sĩ" như ri càng náo loạn
Công tâm đến thế chỉ lăng xăng
Lâu nay tuyên bố cùng tuyên bố
Ngất ngưởng mơ màng viếng mặt trăng

Nguyễn Đạt July 22, 2020
----------