Gửi các bạn ở hải ngọai
Author: Trần Bình Posted on: 2018-05-28

Các bạn chửi Cộng Sản 43 năm nay chưa thỏa lòng sao? Đã hơn 43 năm, các bạn cứ tiếp tục chửi bới, và chế độ hà khắc ở VN vẫn tiếp tục tồn tại.

Hiện nay, ngay từ trong nước, đã có nhiều nhà dân chủ đứng lên bất chấp nguy hiểm để đấu tranh, điều này đã bộc lộ rõ những nhượng bộ và yếu kém của chế độ. Nhưng sao đến giờ vẫn chưa có một phong trào dân chủ đủ mạnh để thách thức chế độ? 

Câu trả lời: bao năm qua, ta cứ mãi lo "địch vận": Nói xấu, chửi bới chế độ hoặc kêu gọi chế độ tự thay đổi, mà không lo"dân vận":

Củng cố sức mạnh dân chủ của cộng đồng hải ngoại để thúc đẩy "dân vận" trong nước và bước cuối cùng là tạo nên một sức mạnh toàn dân buộc chế độ phải thay đổi.

Như vậy, rõ ràng là thất bại không phải là do "địch" mạnh, mà do "ta" yếu. Nói rõ hơn, dân trí Việt Kiều, nhất là trong số những người hay về VN, quá yếu kém nên đã không thể thúc đẩy một phong trào dân chủ toàn dân ở trong nước.

Người trong nước thì bị bưng bít thông tin nên mù mờ về khái niệm dân chủ pháp trị đã đành, còn người Việt nước ngoài, những người đã định cư ở những xứ có nền dân chủ pháp trị cao nhất trên thế giới, thì sao?

Một sự thật đáng buồn: ngoại trừ một số ít trí thức hiếm hoi (tỉ lệ cao hơn ở các nước Châu Âu) có thể viết lách, lý luận và còn chút ưu tư đất nước, còn lại đa số Việt Kiều mặc dù đã tiếp cận với nền văn minh dân chủ Phương Tây đã lâu nhưng đã chẳng học hỏi được gì, bởi đa số họ vốn xuất thân từ một lối sống èo uột nửa Tây nửa phong kiến, khi ra được nước ngoài (dù là vượt biên, HO, con lai hay diện ODP) đều chỉ biết có một mục tiêu duy nhất là đồng tiền chứ không biết trau dồi tri thức (lười đọc sách, chỉ nghe nhạc hoặc xem Video).

Họ còn cứ khư khư giữ lấy những cái "Việt Nam" lẽ ra phải bị đào thải từ lâu. Họ sợ lớp trẻ quên tiếng Việt nhưng lại không biết lo rằng coi chừng tiếng Anh của chúng chưa đủ để tiếp cận tinh hoa văn hóa của phương Tây. Họ còn thích nghe những bản nhạc than khóc não nùng èo uột muôn thưở kiểu Việt Nam vốn có khả năng làm con người mềm yếu, mất tính chiến đấu (kiểu băng nhạc Thúy Nga Paris) mà trước năm 1975 đã góp phần vào sự bại trận của miền Nam.

Ngoại ngữ kém cỏi (tiếng Mỹ, Pháp...) cũng là một đặc điểm nữa của cộng đồng Việt Kiều. Không phải là điều đáng ngạc nhiên khi dư luận Mỹ (và ở các quốc gia Châu Âu khác) cho tới giờ này vẫn biết rất ít về công cuộc đấu tranh dân chủ của người Việt hải ngoại. Bởi vì trong đa số VK, khả năng viết, nói và đọc ngoại ngữ rất kém, cho nên không thể trao đổi tư tưởng hoặc truyền đạt thông điệp của mình cho người bản xứ.

Có một sự việc đáng buồn nhưng ít ai biết từ mấy chục năm qua, đến gần đây mới lộ ra. Ở New Orleans, US, nếu không có cơn bão Katrina vừa rồi, thì đâu có ai biết là rất nhiều người Việt định cư ở New Orleans không biết nói tiếng Anh và không thể tiếp xúc với Cảnh Sát khi có việc cần. (đây là những người qua Mỹ từ 1975 đã có cơ nghiệp vững vàng, chứ không phải những người mới qua). 

Ở những nơi tập trung đông người Việt như California, Georgia, Texas, và vùng Washington DC, mọi giao dịch đều dùng tiếng Việt, kết quả là trình độ ngoại ngữ của người Việt rất kém.

Đã không tiến bộ, thì phải thụt lùi. Lối tư duy, lý luận và cách hành xử của Việt Kiều giờ này chẳng khá hơn bao nhiêu khi còn ở Việt Nam. Hãy xem xét những hoạt động "văn hóa" của Việt Kiều ở hải ngoại. Có mấy ai đọc sách, suy tư, hoặc viết lách khi rảnh rang. Họ chỉ biết, từ năm này qua năm khác (1984 đến giờ) khi rảnh thì đón mua băng TN Paris để nghe đi nghe lại những bài nhạc "quê hương" cũ rích chỉ thay đổi có ca sĩ trình bày và để nghe ông NNNgạn và cô "đào" dài chân mặc váy ngắn (và rất ưa "phô" nó ra) NCK Duyên nhai đi nhai lại ba cái chuyện đàn ông đàn bà ghen tuông nhảm nhí, thiếu vắng chiều sâu về tâm lý xã hội cũng như nghệ thuật hài hước.

Tương tự như vậy, giới Việt Kiều rất "mê" Hoài Linh và Văn Sơn với những trò hề rẻ tiền được lập đi lập lại muôn thuở: ỏng ẹo giả gái, giả giọng Phú Yên, giọng Bắc, giọng Quảng, lời lẽ chợ trời thô tục.

Những thứ giải trí thô lậu này xem ra vô bổ vô hại, nhưng thật ra là tai hại rất nhiều cho công cuộc đấu tranh dân chủ, vì chúng vô tình đóng góp vào chiến dịch "địch vận" của CSVN ngay trong lòng cộng đồng Việt Kiều.

Thử hỏi nếu bạn là một cán bộ địch vận CS, thì còn gì mừng cho bằng khi những kẻ ngày xưa đã từng lớn tiếng tự nhận là "tị nạn chính trị" phải hy sinh cả tính mạng bản thân và gia đình để "đi tìm bến bờ tự do", giờ này chỉ biết chạy đôn chạy đáo kiếm tiền, cơm ngày 3 bữa no nê nằm ễnh ngửa trên sa lông thưởng thức những băng nhạc hề nhảm nhí, những bản nhạc than khóc hay ca tụng (rỗng tuyếch) quê hương đất nước và hễ có dăm ba ngày nghỉ và dư vài ngàn đô là đem về VN "thả", xây nhà cất cửa, du lịch, ăn nhậu - đàn bà thì khoe khoang đồ trang sức quần áo, đàn ông thanh niên thì đi tìm gái, lấy vợ "hai, hoặc ba".

Mỗi năm, hàng triệu người Việt về thăm quê, ngoại trừ một vài trường hợp hiếm hoi chuyển tải một số tài liệu dân chủ vào trong nước, còn đại đa số là về VN để vung tiền đô la, khoe khoang, hưởng thụ, giải trí. Thậm chí còn buôn lậu nữ trang hoặc ma túy. Khi về VN, họ cố tình ăn mặc cho "ra vẻ VK", họ đòi hỏi tiện nghi này nọ, chê bai đường sá, nhà cửa ở VN thiếu tiện nghi.

Chẳng trách sao người Việt trong nước vẫn đang nhìn Việt Kiều qua lăng kính "đô la". Dưới mắt họ (bbt: tức là người Việt trong nước), Việt Kiều là những "chủng loại" lạ lùng chẳng giống ai từ nước ngoài về, có rất nhiều tiền đô và cách ăn mặc, cư xử, dáng dấp ngoại hình không giống người trong nước (mập, trắng trẻo, xem "sang" hơn, hay đeo cái "bao tử (túi đựng tiền xu) ở bụng, đeo nhiều vòng vàng nữ trang hơn...), khi nói chuyện thì giả bộ quên tiếng Việt hoặc bập bẹ vài chữ tiếng Anh cho ra vẻ.

Về khía cạnh nhân đạo, không thể khoe khoang hưởng thụ ngay trên quê hương mình vốn vẫn đang rất nghèo với hàng chục triệu người dù phải làm việc cật lực mà mỗi ngày không kiếm được hơn một đô la (khoảng 16 ngàn VNĐ). Nói thẳng ra, đây là hành động vô lương tâm.

Về khía cạnh dân chủ, cách hành xử nhố nhăng của đa số Việt Kiều khi về nước đã vô tình phá hoại (undermine) sự nghiệp đấu tranh của các nhà dân chủ trong cũng như ngoài nước. Đất nước còn nghèo, người VN cần tiền để mưu sinh. Tiền đô có thể giảm cái đói nghèo tạm thời. Nhưng để đổi đời, người Việt Nam cần một chế độ dân sinh dân chủ. Để được như vậy, người Việt trong nước cần những tấm gương dân chủ để noi theo, chứ không phải những tấm gương "đô la" qua lối hành xử nhăng nhít của Việt Kiều hiện nay. 

Chừng nào mà người dân trong nước nhìn mỗi Việt Kiều về nước như là một biểu tuợng của tinh thần trung thực, nhân ái, công bằng, tự do và dân chủ, trái ngược với hình ảnh mà họ thấy từ những cán bộ Đảng giảo quyệt, tàn ác, tham lam, độc đoán, thì chừng đó sự nghiệp dân chủ cho Việt Nam mới hy vọng có cơ hội.

Không bắt buộc mỗi Việt Kiều về nước phải là một "chiến sĩ dân chủ".. Nhiều Việt Kiều bây giờ không màng đến chuyện chính trị vì lý do này khác. Đây là tự do cá nhân của họ, ta không thể bắt buộc. Tuy nhiên, với tư cách là một người Việt Nam sống ở những xứ sở dân chủ có nền dân trí cao độ, họ có trách nhiệm phải thể hiện một lối sống văn hóa xứng đáng với người dân và xứ sở đã cưu mang giúp đỡ họ trong những ngày khốn cùng chân ướt chân ráo mới nhập cư. Chính xã hội mang tính trung thực, năng động, nhân đạo, công bằng, dân chủ cao độ của người dân Tây Phương đã giúp cho người Việt định cư ở nước ngoài có thể hội nhập và thành đạt nhanh chóng. 

Vậy thì những người Việt này sau khi thành đạt rồi phải có trách nhiệm, phải học hỏi và thực hành tinh thần này mỗi nơi, mỗi lúc.

Khi ở bản địa thì không được gian lận, luồn lách qua mặt luật pháp (kiểu giả nghèo xin foodstamps, giả ly dị để xin trợ cấp single parents, đi làm tiền mặt để trốn thuế....) để khỏi phá vỡ nền dân chủ quí giá mà chúng ta đang thừa hưởng.

Khi về Việt Nam thì hãy là tấm gương sáng về đạo đức, dân trí để hầu khai sáng dân trí và vô tình hay hữu ý thúc đẩy một lộ trình tự do dân chủ cho Việt Nam.

Mỗi Việt Kiều, khi về Việt Nam, phải hòa đồng (chứ không hòa nhập) với người trong nước. Phải ăn như họ. Phải mặc như họ. Phải chịu đựng cái họ phải chịu đựng và phải vui cái vui của họ. Tuy vậy, không đánh mất mình và luôn tận dụng mọi cơ hội để noi gương sáng dân trí. Không cần thiết phải đả động đến các vấn đề chính trị, nhưng phải gieo trồng hạt giống của tư tưởng dân chủ. Đây là con đường tuy dài nhưng thực tế và chắc chắn.

Hãy làm "dân vận" bằng những hành động cụ thể nhất có thể làm được. Nếu bạn đồng ý với bài viết này, hãy email hay đi mua ngay một máy in rẻ tiền, một xấp giấy in, và in bài viết này gửi tới địa chỉ của những người quen (hay không quen) của bạn ở Mỹ, Úc, Pháp, Đức, Nga..., nhất là những người mà bạn biết rằng hay về VN thăm thân nhân hay du lịch.

Đừng sợ mất lòng. Hãy đánh thức lương tâm, khai sáng dân trí của Việt Kiều để mỗi Việt Kiều bình thường khi về nước sẽ là một biểu tượng của tinh thần trung thực, công bằng, nhân ái, tự do và dân chủ.

 

Trần Bình

 --------------------
Ý kiến độc giả :

Nhận xét của tác giả có phần khiếm khuyết :
1- Tác giả viết "Câu trả lời: bao năm qua, ta cứ mãi lo "địch vận": Nói xấu, chửi bới chế độ hoặc kêu gọi chế độ tự thay đổi, mà không lo "dân vận".
Xem ra tác giả không thích người ta chưởi VC nên mới viết ra câu trên để khéo léo gián tiếp cẳn ngăn họ chưởi VC. Nhắc lại cho tác giả biết rằng … Hành vi chửi VC không phải là "địch vận" mà đó chính là "dân vận". Vậy địch vận là gì ? Đó là lý luận với địch, nói chuyện phải trái, phơi bày những thiếu sót của địch là mong muốn cho địch nhân thấy họ là phi nghĩa. Đó là phơi bày những cái tốt của ta để địch thèm muốn mà quay trở về với ta, với chính nghĩa quốc gia. Còn việc "chửi" địch bằng cách moi móc hết tất cả cái tàn ác xấu xa của chúng ra để mọi người thấy mà ghét địch, thì đó là vận dụng lòng dân để mọi ngươì dân cùng một lòng một trí ghét địch, đó là "dân vận". Trong bài tác giả chê bai NVTN (Người Việt ỵ Nạn) thậm tệ, như vậy có nghĩa là đang "dân vận" đối với người dân để dân chán ghét NVTN, tạo lợi ích cho Việt Cọng.
2- Cộng đồng hải ngoại không phải là "Việt kiều", vì Việt kiều là những công dân nước Việt sống ở nước ngoài, chẳng hạn như những du sinh từ VN, những công dân Việt Nam làm ăn buôn bán đã được cho nhập cảnh vào ngoại quốc để kinh doanh, lập xí nghiệp mà vẫn mang quốc tịch Việt chứ không nhập quốc tịch của nước mình đang ở.
3- Người trong nước hiện nay không bị "bưng bít thông tin nên mù mờ về khái niệm dân chủ pháp trị" như tác giả đang nằm mơ rồi viết. Nhờ truyền thông cải tiến của Internet mà hầu hết người dân Việt đều biết rõ chế độ tại VN mục rửa ra sao và chán nản với chế độ đang cai trị họ. Chính những bài viết bốc lửa chống chế độ đã phát xuất từ những người tranh đấu tại quốc nội vì chính họ là những người đang thực sự trải nghiệm sự đau xót tạo nên bởi chế độ Cọng Sản lên toàn dân. Còn người Việt tỵ nạn ư ? Nhờ ai mà họ biết tin tức của chế độ VC tại VN ? Đó là nhờ thông tin từ người dân quốc nội truyền ra chứ có thằng cha con mẹ tỵ nạn nào về VN chơi mà còn hồn vía tỉnh táo để chú ý đến chế độ ở đó ? Con mắt cái miệng và cả cơ thể của họ chỉ nhằm về để thụ hưởng chứ còn trí nảo nào để tìm tòi sự thật và còn cảm xúc nào để đau lòng với sự bất công ở đó ? Đó là điều đáng chưởi và đáng khinh bỉ của những người dân tỵ nạn trở về quê để ăn chơi và thụ hưởng. Nói tóm, người dân quốc nội giờ đây không còn bị bưng bít tin tức như thời trước năm 2000, họ chính là nguồn tin cho người Việt tỵ nạn ở hải ngoại để biết về nội tình của đất nước.
4- Câu "thất bại không phải do địch mạnh mà do ta yếu" của tác giả là hoàn toàn thừa thải. Ta yếu có nghĩa là địch mạnh rồi, sao lại tìm cách nói khác hơn ? Địch nó mạnh nhờ vào nhiều yếu tố : Đông dân hơn, có giang sơn rộng lớn, có nhiều tiền hơn, lực lưọng hùng hậu hơn, ảnh hưởng chính trị rộng lớn hơn, đó là sự hiển nhiên so với NVTN. Với dân số chỉ 4 triệu người phận tán trên khắp thế giới thì làm sao NVTN ở hải ngoại mạnh hơn 90 tiệu dân của nước Việt tại quốc nội ? NVTN không có quốc gia cho riêng mình, không có chính phủ được thế giới thừa nhận, không có đảng chính trị đoàn kết và đông đảo thì làm sao có ảnh hưởng chính trị với quốc tế ?
Vì thề đừng mang sự mạnh yếu để so sánh ở đây, cũng đừng mang tâm trạng chê trách quá trớn để phơi bày sự dốt nát thiếu hiểu biết của mình !
5- Xem ra tác giả coi trọng việc nói rành tiếng Anh và phải chăng tác giả cho đó là yếu tố cần thiết trong công cuộc chống Cọng ?. Không phải đâu ! Giỏi tiếng Anh chỉ là để trau dồi văn hoá và kiến thức, để giao dịch thuận lợi hơn với dân bản xứ giúp ích cho việc làm ăn và hội nhập vào xứ sở mình đang ở… chứ không ăn thua gì đến hiểu biết về chế độ tàn ác VC và un đúc tinh thần đoàn kết chống Cọngm đồng thời giữ vững tinh thần quốc gia tôn trọng tự do công bằng cả. Tác giả phê bình người Việt tỵ nạn dốt Anh Văn trong bài này là rất lạc đề, và có thể có mục đích hợm mình, tự cho mình là người biết hội nhập với nước Mỹ đi dâu cũng nói tiếng Anh rành rõi đến nối chỉ nói một câu tiếng Việt mà cũng chèn vào vài ba chữ tiếng Anh cho có vẻ mình đã mất gốc và cảm thấy vinh dạnh vì mình đang mất gốc ! Nói thật mà nghe, mỗi lần nghe phỏng vấn trên TV, nghe người phỏng vấn và kẻ được phỏng vấn thường xuyên xổ tiếng Anh với những từ ngữ rất bình thường ra vẽ mình quên tiếng Việt thì tôi đâm khinh dể cả 2 bên. Co lẽ trí tuệ của họ đã bị đần độn cho nên trì trệ tìm kiếm chữ tiếng Việt để nói ra. Cái tên ký giả Đoàn Trọng, lúc nào nói đến Nhà Trắng (tòa Bạch Cung) thì đều buột miệng thốt ra chữ "Oai hao", ngay cả cách đọc của hắn cũng sai quê kệch (hắn đọc là why how) thế mà cũng vác mồm bô bô chỉ trích người này kẻ nọ. Tôi chấp nhận cho thế hệ sinh đẻ tại Mỹ được chèn tiếng Mỹ vào những câu nói tiếng Việt của chúng chứ những thằng già đầu mà nói chèn tiêng Anh tiếng Pháp vào câu nói của mình thì tôi cho là đần độn lú lẫn, hoặc là có tính lai căng, xem tiếng ngoại quốc là quan trọng và trong sáng hơn tiếng mẹ đẻ !!
Tác giả chê Người Việt Tỵ Nạn (NVTN) là "mọi giao dịch đều dùng tiếng Việt, kết quả là trình độ ngoại ngữ của người Việt rất kém", câu nói này lộ ra cho thấy nổ lực mong muống của tác giả là khi trò chuyện với bà con bạn bè Việt đều thích xổ tiếng Mỹ, đó là thói quen rất NGU trong việc bảo tồn văn hóa của người dân gốc Việt. Rõ ràng tác giả không quan tâm đến tinh thần bảo tồn văn hóa của mình, giữ gìn cội nguồn của mình. Như vậy không mấy chốc, tác giả và tất cả con cháu của ông ta sẽ mất gốc và sẽ được đồng hóa thành người Mỹ thuần chủng về văn hoá (nhưng vẫn da vàng mũi tẹt). Như vậy tác giả không có tư cách gì để viết ra bài ở trên, vì lẽ một tên luôn mong muốn mất gốc thì có tư cách gì để đi phê bình người Việt đang mất gốc và đang quên mất tinh thần quê hương dân tộc của họ ???
Cái kém cỏi của đa số người Việt tỵ nạn VC là không biết đoàn kết để có sức mạnh. Sức mạnh đoàn kết ở đây không phải là đủ sức để hạ gục địch thủ hùng mạnh hơn mình mà chỉ là không để bị địch xâm nhập lủng đoạn gây chia rẻ giữa công đồng của mình, hút xương máu và tiến bạc của mình mà thôi. Thằng địch nó đông như giòi bọ, nhưng nó hèn hạ thấp kém không sản xuất được gì nên chúng đang mãi nhắm vào thiểu số 4 triệu dân NVTN để hút tài nguyên xưong máu trí tuệ của dân tỵ nạn.
Một khi cộng đồng NVTN trên khắp thế giới không còn bị bọn VC xâm nhập lủng đoạn để bóc lột trí tuệ và tài lực thì lúc đó, tổng số 4 triệu dân tỵ nạn sẽ độc lập, không bị lũ sán lãi ăn bám và sẽ phát triển để vang danh thế giới, và nhờ sự nổi danh này mà họ sẽ có tiếng nói hùng mạnh trên khắp thế giới có thể đánh bại thằng ngu Việt Cọng gớm ghiếc và bất tài kia.
NVTN thắng VC không phải bằng dân số, bằng khí lực mà bằng danh thơm và tài hoa của mình.
NVTN không nhận thức được họ là những đóa hoa lài có thể làm nên hương thơm cho thế giới thưởng thức , mà họ thường tự hạ thấp phẩm giá của mình khi nhào xuống và cắm đầu hàng loạt trong bải cứt trâu ở xứ sở đầy tệ đoan và xấu hổ như ở Việt Nam. Thực tế phủ phàng là giới chánh nhân quân tử thường mắc chứng mê muội đâm đầu vào thứ dơ dáy trên thân thể của một con đĩ rạc. Đó là điều nên phê bình !!
Nếu những khoa học gia, những danh nhân tỵ nạn VC mà đâm đầu về VC làm ăn, đem trí tuệ và thân xác về cống hiến cho thằng ma cô VC thì lúc đó họ mới đáng để cho cả thể giới khinh bỉ.
Chế độ Cọng Sản là gì ? Cái hang ổ tội phạm Cọng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Viêt Nam là gì ? Đó là một cơ thể đang mang bệnh nan y trầm trọng, thể xác đang mục rửa và đang bốc mùi tanh hôi khiến cả thế giới phải bịt mũi và muốn chôn xuống lòng đất để khỏi lây bệnh truyền nhiểm.
Thắng nhau không phải ở số đông, ở nhiều tiền lắm bạc mà chính là ở sức khỏe lành mạnh để phát triển và sống lâu. Nếu 4 triệu NVTN biết giữ gìn sức khỏe lành mạnh của mình để sống lâu thì họ có dư thời gian và thừa sức để trở về cai trị được nước Việt Nam đang bị bọn VC dìm vào hố bệnh hoạn và thối rửa của chế độ CJXHCNVN.
Lời khuyên đáng trân trọng là NVTN đừng mang cái hoa lài của mình về cắm lên bải cứt trâu của VC ở quốc nội, hành động đó vừa làm cho mình trở nên thối tha, vừa vướng bệnh không thể nào tránh khỏi sự diệt vong.
Thời gian vừa qua, quý vị đã xem video Phố Bolsa TV phỏng vấn tên cựu trung tá dù Phạm đình Cung,


Phóng viên Vũ Hoàng Lân phỏng vấn ông Phạm Đình Cung
Chắc hẳn quý vị thấy tên này đã vướng bệnh nan y của Việt Cọng rồi, tâm thầm và thể xác của nó đang mục rửa và chắc chắn hắn sẽ chết trong sự thối tha và sẽ bị nhà quàng cách ly để thiêu rụi chứ không để ai đến gần vướng mầm bệnh từ cái xác gớm ghiếc của nó.
Còn nhiều điều khác đáng phê bình ở bài trên của tác giả, nhưng sợ quá dài dòng nên xin tạm ngưng ở đây và xin tóm gọn rằng : Chỉa mũi dùi vào đả kích NVTN với những chuyện nhỏ nhặt như "không biết tiếng Anh", "mê nhạc xưa của thời VNCH" vv.. không mắc mớ gì đến việc chống Cọng cả mà chỉ là những đả kích nhằm hạ phẩm giá của NVTN mà thôi.
Vậy mục đích của tác giả là gì ? Trong một cuộc đấu tranh, muốn cho một phe nào thắng thì việc cần thiết phải làm là hạ uy tín của phe kia, hạ ngay cả văn hóa của họ. Xem ra khi muốn hạ phẩm giá của NVTN, tác giả có mục đích ngầm là làm cho tiêu hao giá trị tinh thần của NVTN để cho phe địch là VC bớt lu mờ chói sáng lên thêm.
Hai cây đèn A và B cùng tỏa sáng, muốn cho người ta chú ý và mua cây đèn A thì phải lấy lọ phết lên bóng của cây đèn B để cho nó bớt sáng. Không biết tác giả có phái là Việt Cọng hay không, nhưng sự vung vít đả kích không phân biệt ranh giới và phạm vi đã khiến cho người ta nghi ngờ tác giả là thằng Việt Cọng hoặc là một người thất bại sinh ghen ghét nên phải đã kích NVTN khiến vô tình làm lợi cho Việt Cọng vì chính bọn VC cũng thích đả kích NVTN theo kiểu đó.

JB Trường Sơn