Một kỷ vật vô giá
Tác giả : Deacon Nguyen M. San Nguồn: Báo Mai Ngày đăng: BODY


Hình "Đức Mẹ bồng Chúa Giêsu" thêu trên vải của tử tội Lê Thanh Hùng
BBất cứ ai sống trên đời, không nhiều thì ít, đều có những kỷ niệm đặc biệt vui buồn in sâu trong tâm trí. Một trong những kỷ niệm này cũng là khi mình từng được lãnh nhận những món quà xem như những kỷ vật tinh thần vô giá được lưu trữ từ đời này đến đời nọ cho con cháu sau này. Người viết hôm nay cũng không thoát khỏi trường hợp đã nói như trên và xin chia sẻ cùng bạn đọc:
Làm sao quên được thời gian cách đây hơn 17 năm, khi tôi còn đang làm nhiệm vụ tình nguyện là một Tuyên Úy Trại Tù Liên Bang (Certified Federal Prison Chaplain), cho Tổng Giáo Phận Thành phố Oklahoma City, bang Oklahoma (Catholic Archdiocese of Oklahoma City, Oklahoma)? Lúc đó tôi đã viết một bài tường thuật đăng trên báo chí, về câu chuyện của một thanh niên người Việt tên là Lê Thanh Hùng, bị kết án tử hình đầu tiên tại tiểu bang Oklahoma, can tội cố sát một người bạn thân từng kết nghĩa với mình, xem nhau như anh em ruột thịt lúc hai người còn tạm cư trong trại tị nạn ở Malaysia.


Note: Một số hình trong bài là minh họa
Nội dung bài viết lúc đó, tôi chỉ nhằm mô tả lại những hành động diễn biến xảy ra giữa hai người bạn thân này xích mích rồi đánh nhau vì cho nhau vay mượn tiền bạc. Sự việc cuối cùng dẫn tới một người bị đâm trúng tim chết và một người bị kết án tử hình.
Cũng trong bài viết, tôi đã nêu lên một vài yếu tố khách quan về pháp lý của hành động cầm dao đâm chết người vì tự vệ, tuy nhiên, sau gần 10 năm, chính phạm - người bạn cầm dao đâm bạn mình - đã bị hành quyết về tội cố sát tại trại tù McAlester, Oklahoma.



Có thể nói chính xác là trong suốt thời gian gần 10 năm đương sự sống trong tù, tôi là người thường xuyên đến thăm nom, an ủi tinh thần và ngay cả trước ngày anh bị hành quyết, anh cũng đã yêu cầu tôi hiện diện, để nhờ tôi, với tư cách là một Thầy Sáu cầu nguyện xin Thiên Chúa thương xót tha thứ mọi lỗi lầm cho anh vì anh biết dù vô tình hay cố ý thì anh vẫn là kẻ có tội. Hơn thế, người tử tội có thể cũng muốn nhìn thấy tôi vào giây phút biệt ly cuối cùng trong cuộc đời trần thế. Qua mũi chích thuốc độc tiễn anh giã từ cõi đời phù du. Tôi đã nhớ là chính trong giây phút đau thương này, người tử tội cho tôi biết là anh vẫn giữ vững niềm tin tuyệt đối vào Thiên Chúa vì biết chắc rằng Ngài là Đấng thấu hiểu mọi sự đã biết rõ anh không hề có chủ ý giết người mà nguyên nhân do sự bắt buộc phải tự vệ...



Tôi nhận thấy không cần thiết phải nhắc lại các chi tiết sự việc đã xẩy ra có liên quan đến vấn đề pháp luật của người thanh niên tử tội vì câu chuyện này đã được giới truyền thông trước đây phổ biến rộng rãi. Nhưng tôi sẽ xin kể lại một phép lạ xẩy ra cho đương sự và một giai thoại mang tính khá khôi hài có tính châm biếm mà đương sự đã nói với tôi trước giờ phút lâm chung.
Vâng, nói về phép lạ xẩy ra cho đương sự, cần nói ngay là thật vô cùng kinh ngạc vì tôi được thấy tận mắt, chứ không phải thấy trong giấc mơ – điều mà chỉ có Thiên Chúa mới có thể ban cho con người ở dưới trần gian.
Trước 2 tuần lễ ngày đương sự bị hành quyết, khi tôi vào thăm, anh đến quỳ gối dưới đất, trong đôi tay anh cầm một cuộn giấy dài bằng hai gang, bên ngoài cuộn giấy được gói kín bằng giấy gói quà hoa màu hồng. Anh trịnh trọng trao gói quà cho tôi và nói:
- Trước ngày con phải bị từ giã cõi đời này, con có một chút quà bé nhỏ kính tặng Thầy để tỏ tấm lòng biết ơn sâu xa đối với Thầy. Trong nhiều năm qua, Thầy đã tận tình hy sinh thời gian quý báu nhất của Thầy để vào trại tù thăm nom an ủi con thường xuyên vào những ngày nghỉ cuối tuần, liên tục gần 10 năm nay. Ngoài việc Thầy đã trực tiếp giúp đỡ con về mặt tinh thần tôn giáo, Thầy còn trực tiếp đóng vai trò trung gian, thay mặt gia đình con để giới thiệu và liên lạc với các luật sư bào chữa cho tội phạm hình sự của con nữa. Con không biết nói gì hơn, xin Thầy hãy vui lòng nhận món quà bé nhỏ này của con, tượng trưng cho lòng biết ơn của riêng con và của gia đình con và cũng để mỗi lần Thầy nhìn vào món quà kỷ niệm bé nhỏ này, Thầy sẽ nhớ đến con trong lời cầu nguyện đặc biệt riêng của Thầy cho con.
Tôi rất rất xúc động khi mở gói quà ra, nhìn thấy đó là một bức tranh thêu hình Đức Mẹ Bồng Đức Chúa Giêsu tuyệt đẹp. Tôi hỏi anh làm cách nào mà anh có bức hình tuyệt đẹp như thế này để tặng tôi?



Anh cho biết cách đây khoảng 6 tháng, anh đã có ý nghĩ muốn tặng cho tôi một món quà mang ý nghĩa sâu đậm để tặng tôi làm kỷ niệm trước ngày anh sẽ phải lìa cõi đời này, thì bất chợt anh nghĩ đến việc vẽ một bức tranh hình Đức Mẹ Bồng Đức Chúa Giêsu sẽ hàm chứa một ý nghĩa cao quý nhất. Thế rồi ngay sau khi anh vẽ xong, anh lại muốn thêu lên hình vẽ để hình Đức Mẹ và Đức Chúa Giêsu trong tranh trông sống động hơn. Vì trong trại tù này chỉ giam giữ những tù nhân lãnh án chung thân hay án tử hình, nên luật lệ ở đây rất nghiêm khắc khiến anh thiếu mọi vật liệu để thực hiện ý muốn. Anh tự hỏi nếu thêu thì anh lấy đâu ra những sợi len và đôi que đan và cho dù anh có được đầy đủ những vật dụng này để thêu thành bức tranh thì cũng chưa chắc gì anh đã thực hiện được ý định này. Nếu có người cai tù (Jailor) nào trông thấy anh làm điều này thì chắc chắn họ họ sẽ ngăn cấm tức khắc, tuy vậy, trong thâm tâm, anh vẫn quyết tâm và cố gắng nghĩ ra mưu kế, tìm tòi tất cả các vật dụng nào khả dĩ có thể dùng để thực hiện cho bằng được ý muốn này.



Trước tiên anh đã phải xé chiếc áo tù vải màu cam của anh và từ từ gỡ từ mảnh vải áo ra những sợi chỉ nhỏ thay thế cho sợi len, dùng đôi đũa làm que đan và để tránh không bị những tên cai tù hay anh em tù nhân khác nhìn thấy sẽ tố cáo anh nên anh phải làm trong đêm khuya gần sáng trong lúc mọi người trong tù đang ngủ say để rồi – Trời không phụ lòng người có tâm – anh đã hoàn tất bức tranh vẽ thêu tay trong gần 3 tháng trời. Sau cùng anh nhờ một tù nhân chung thân khác trong trại tìm cho anh được một vài cây bút chì màu để anh tô đậm lên những nét vẽ hình Đức Mẹ Bồng Đức Chúa Giêsu cho nổi bật.



Nếu những ai đã từng quen biết anh tử tội này ở ngoài đời trước khi anh bị ngồi tù thì đều biết rõ anh chỉ là một chuyên viên sửa máy vi tính cho một hãng điện tử ở tiểu bang Illinois, nay có dịp được nhìn thấy tận mắt bức tranh này do chính tay anh vẽ và cũng do chính tay anh thêu trong tù thì tất phải vô cùng kinh ngạc và tin rằng đây là một phép lạ hy hữu của Thiên Chúa đã ban cho anh một tài năng đặc biệt, để anh hoàn thành một bức tranh vẽ thêu kỳ diệu, mà ngay cả những họa sĩ nổi danh chưa chắc đã vẽ và thêu thành một bức tranh tuyệt tác như thế này. Bức tranh nói lên được ý nghĩa cao trọng tình mẫu tử của Đức Maria bồng Đức Chúa Giêsu, nhất là bức tranh được hoàn thành trong một hoàn cảnh thiếu mọi vật dụng để thực hiện kể cả sự tự do để thực hiện ước mơ của người tử tội trong lao xá có nhiều quy định nghiêm khắc chuyên giam giữ những tội nhân lãnh án chung thân và tử hình.
Tiếp theo đây, người viết xin thuật lại một giai thoại mang tính khôi hài lẫn châm biếm của người thanh niên tử tội Lê Thanh Hùng.
Trước 3 ngày anh bị đưa đi hành quyết, tôi vào thăm anh để hỏi xem anh còn cần những điều gì khác mà tôi có thế giúp anh được không, thì anh cho tôi biết có hai điều anh yêu cầu giúp.



Điều thứ nhất, anh yêu cầu tôi mời một vị Linh Mục đến giải tội cho anh vì anh biết tôi là Thầy Sáu không có năng quyền giải tội và điều thứ nhì, anh yêu cầu tôi đến chứng kiến lúc anh bị hành quyết.
Cả hai điều yêu cầu của anh đã được tôi thực hiện trọn vẹn, mặc dầu anh không dám yêu cầu vị Linh Mục giải tội cho anh có mặt lúc anh bị hành quyết, nhưng vị Linh Mục này cũng tự động hiện diện cùng với tôi trong giờ phút quan trọng đó. Trong gần 10 năm, tôi thường xuyên thăm nom anh trong trại tù nên tôi nhận xét thấy anh là một thanh niên rất thông minh, lanh lợi, có óc sáng tạo và dường như có cả giác quan thứ sáu nữa vì có những điều tôi chưa kịp nói hết cho anh nghe, thì anh đã đoán ra tôi muốn nói gì rồi.
Lê Thanh Hùng cũng rất khôi hài và châm biếm. Tôi còn nhớ đã có nhiều lần anh than phiền với tôi là biết bao nhiêu năm nay, anh thèm ăn phở hoặc bún riêu quá mà không được ăn, vì các phạm nhân chung thân và tử hình trong trại tù, người thân trong gia đình không được quyền mang đồ ăn ở ngoài vào cho tội nhân nên chỉ ăn toàn đồ ăn Mỹ nấu trong trại tù để đề phòng tù nhân ăn đồ ăn nấu bên ngoài có thể bị ngộ độc.



Hôm nay anh cho biết là anh được vị Trưởng Trại (Warden) “báo tin mừng” cho anh biết trước là anh sẽ được cung phụng một bữa cơm biệt ly miễn phí (Free Farewell Meal). Anh muốn chọn cơm Tây, cơm Tàu, cơm Tây Ban Nha, cơm Việt Nam... tùy theo ý anh muốn, nhưng phải ăn trước 24 giờ trước khi bị hành quyết. Vừa nghe anh thuật “tin mừng” này xong, tôi nhớ ngay tới lời anh nói với tôi nhiều lần trước, là anh thèm ăn Phở hoặc Bún Riêu. Tôi liền đề nghị với anh là để tôi yêu cầu họ cung cấp món Phở hay món Bún Riêu cho anh ăn, mà gần 10 năm nay anh không được ăn một trong hai món này. Anh đã trả lời ngay:
- Thầy ơi! Ăn phở chỉ có một món, ăn cơm Tàu có nhiều món, không phải trả tiền, tội gì mà ăn một món?
Tôi thầm nghĩ câu trả lời này thật dí dỏm, khôi hài, mà còn mang tính châm biếm nữa. Nói tóm lại, mỗi lần tôi ngắm nhìn vào bức tranh thêu Đức Mẹ Bồng Đức Chúa Giêsu mà anh tử tội này đã trao tặng tận tay tôi, tôi luôn bồi hồi xúc động với cảm giác thấy có một điều gì thiêng liêng ẩn hiện trong bức hình, tưởng chừng như anh thanh niên tử tội này đang đứng trước mặt tôi và trao tặng tôi vậy.



Cho tới bây giờ, với tôi, đây là một kỷ vật vô giá, mà tôi sẽ cất giữ nó trong suốt cuộc đời khi còn tồn tại và còn cho cả con cháu của tôi sau này. Bức tranh này còn được coi như là một cuốn nhật ký ghi lại tất cả những điều éo le, uẩn khúc, trong câu chuyện tình cảm thương tâm đầy nước mắt của người thanh niên tử tội tên Lê Thanh Hùng, người đã tâm sự chuyện lòng của mình cho tôi nghe qua nhiều năm tháng, khi anh còn sống trong tù, nhưng vì là chuyện riêng tư nên tôi không thể nào viết hết ra đây mà chỉ biết xin nguyện cầu Thiên Chúa đón nhận anh về với Ngài trên nước Thiên Đàng.
Sau cùng, người viết xin hẹn tái ngộ với bạn đọc trong một số báo khác để được tiếp tục kể lại những kinh nghiệm sống trong thời gian phục vụ tha nhân. Chân thành cảm tạ độc giả quý mến của nguyệt san đã có rất nhiều sự khích lệ đối với người viết.
Nguyen M. San
----------