Ba Cay Truc

Bảng quảng cáo
  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Chào Mừng Bạn Đến Với Trang Báo Điện Tử­ Ba Cây Trúc **** Mọi bài vở và thư từ xin gởi về bacaytruc@gmail.com**** Có hiểu mới biết thương, có thương thì mới trọng, có trọng thì mới biết giữ gìn ****

Bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn đã chính thức ra đi lúc 1:43AM sáng Thứ Ba, April 18, 2017

Email In
Bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn đã chính thức ra đi lúc 1:43AM sáng Thứ Ba, April 18, 2017
Author: Nam Lộc Posted on: 2017-04-18
Kính thưa quý anh chị và các bạn,

Bà Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn
Tôi vừa từ bệnh viện Fountain Valley trở về nhà, sau khi chứng kiến giờ phút lâm chung của người chị dấu yêu, cựu Trung tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, Hội Trưởng Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH.
Tôi may mắn là thành viên duy nhất của hội được có mặt cùng với 8 người con cùng hàng chục dâu rể và các cháu nội ngoại của bà Hạnh Nhơn chứng kiến giờ phút bà trút hơi thở cuối cùng và đã được bệnh viện chính thức ghi nhận là 1:43AM sáng Thứ Ba, April 18, 2017.
Vì phải đi lưu diễn xa nên mãi đến 8 giờ tối hôm qua tôi mới về lại Orange County và đi thẳng từ phi trường đến bệnh viện thăm chị, được nắm bàn tay mềm mại và ấm cúng của chị và đọc kinh, niệm Phật cầu nguyện cho chị. Đến 9 giờ tối thì tôi từ giã chị và hẹn với các cháu trong gia đình là sẽ trở lại vào chiều mai khi người con thứ 9 của chị từ xa bay về để cùng gia đình đọc chúc thư do chị để lại. Tuy nhiên khoảng nửa đêm, thì cháu Huy, người con trai trưởng của chị gọi tôi cho biết là bà đang hấp hối và có thể ra đi bất cứ giờ phút nào. Tôi chạy vội vào bệnh viện và cùng toàn thể gia đình chứng kiến giờ phút lâm chung của một trong số những người phụ nữ đáng kính nhất của cộng đồng người Việt tại hải ngoại và của tập thể TPB QLVNCH.
Tôi cùng xin mạn phép được thay mặt gia đình để chia sẻ cùng quý anh chị, và thân hữu, đặc biệt là các chiến hữu cũng như một số cơ quan, đoàn thể đã từng cộng tác với bà Hạnh Nhơn nói riêng và Hội HO Cứu Trợ TPB nói chung một vài chi tiết khá quan trọng sau đây: 1. Dựa theo chúc thư để lại thì bà Hạnh Nhơn xin yêu cầu đừng làm lễ phủ cờ, mà thay vào đó chỉ xin đặt hai lá cờ nhỏ VNCH và Hoa Kỳ trên quan tài của bà mà thôi. 2. Gia đình đã chọn nhà quàn Peek Family ở Westminster để cử hành tang lễ và dự định sẽ diễn ra trong 3 ngày Thứ Sáu 28, Thứ Bẩy 29 và Chủ Nhật 30 Tháng Tư, 2017.
Nếu có tin tức gì thêm chúng tôi sẽ tiếp tục thông báo đến quý anh chị.
Khẩn báo,

Nam Lộc
-----------
Bà Hạnh Nhơn, ân nhân của thương phế binh và quả phụ VNCH, qua đời
Source: Báo Người Việt Posted on: 2017-04-18


Bà Hạnh Nhơn tại Đại Nhạc Hội Cảm Ơn Anh kỳ 8. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Cựu Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, một người được coi là ân nhân của vô số thương phế binh và quả phụ VNCH, vừa qua đời lúc 1 giờ 43 phút sáng Thứ Ba, 18 Tháng Tư, tại bệnh viện Fountain Valley, California, hưởng thọ 90 tuổi.
Tin này được bà Trâm Lý, con gái bà Hạnh Nhơn, xác nhận với nhật báo Người Việt.
Khi biết tin, nhà báo Huy Phương, một người thân thiết và sát cánh với bà Hạnh Nhơn trong công tác giúp thương phế binh và quả phụ VNCH nhiều năm qua, thốt lên: “Xin cầu nguyện cho chị Hạnh Nhơn. Nghĩ rằng chuyện sẽ tới, nhưng khi tới, không khỏi xót xa.”
Nhà báo Huy Phương cho biết thêm: “Chúng tôi sẽ gặp gỡ các cháu trong gia đình để bàn thảo việc cáo phó theo chúc thư của chị ghi lại cho tôi. Sau đó tôi sẽ thông báo cho tất cả diễn tiến của tang lễ.”
Khi hay tin, ông Trần Văn Lý, một thương phế binh VNCH, viết trên email:
‘Tin sét đánh ngang tai
Một tượng đài vừa đổ!
Nay chị lìa bể khổ
Để về cõi vĩnh hằng
Chúng em gạt nước mắt
Đành chúc chị bình an!’
Sở dĩ bà Hạnh Nhơn được coi là “ân nhân của vô số thương phế binh và quả phụ VNCH” vì bà là hội trưởng Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH, người đứng đầu các đại nhạc hội Cám Ơn Anh, gây quỹ giúp thương phế binh và quả phụ VNCH tại quê nhà.
Đại nhạc hội này nay đã trở thành một trong những sự kiện lớn nhất của cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại.
Mỗi năm, hội giúp hàng chục ngàn cựu chiến binh VNCH bị mất một phần thân thể, cùng những phụ nữ có chồng hy sinh, trong cuộc chiến bảo vệ miền Nam Việt Nam.
Dưới sự lãnh đạo của bà, cùng phối hợp với các tổ chức, trung tâm ca nhạc, và cơ quan truyền thông, đại nhạc hội Cám Ơn Anh nay được luân phiên tổ chức ở Nam và Bắc California, mỗi năm thu được cả trăm hoặc cả triệu đô la, do đồng bào hải ngoại đóng góp, gởi về Việt Nam giúp rất nhiều người.
Đại nhạc hội lần thứ 10 hồi năm ngoái thu được tổng cộng $1,279,000.
Theo nhiều tài liệu, bà Hạnh Nhơn nhập ngũ năm 1950 ngành hành chánh tài chánh, với công việc là phát lương cho “đệ nhị quân khu” sau gọi là Quân Ðoàn I. Kế đến, bà là thiếu úy rồi trung úy sĩ quan tiếp liệu tại quân y viện Nguyễn Tri Phương. Sau đó bà được thuyên chuyển về Trung Tâm Huấn Luyện và Trường Nữ Quân Nhân và rồi lên lon đại úy làm việc tại văn phòng đoàn nữ quân nhân của Bộ Tổng Tham Mưu. Năm 1969, bà là thiếu tá trưởng phòng nghiên cứu. Sau đó, bà được chuyển qua Không Quân và lên trung tá năm 1972.
Sau Tháng Tư, 1975, bà bị Cộng Sản bắt đi tù nhiều nơi khác nhau, bao gồm Long Giao, Quang Trung, Hóc Môn, Z30D, Hàm Tân, và Long Thành.
Sau khi ra tù, năm 1990, bà định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO2.
Ban đầu, bà là phó chủ tịch Hội Tương Trợ Cựu Tù Nhân Chính Trị, phụ tá cho ông Nguyễn Hậu là chủ tịch thời bấy giờ. Công việc của bà là làm giấy tờ bảo lãnh cho các cựu quân nhân QLVNCH không có thân nhân bảo lãnh.
Sau đó, bà làm hội trưởng Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH cho tới nay.
Trong một lần trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt hồi năm 2011, khi được hỏi lý do khiến bà hăng say trong công việc cứu trợ thương phế binh và quả phụ VNCH, bà cho biết: “Tôi cảm thấy vui khi được cùng đồng hương Việt Nam và các hội đoàn tổ chức Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Kỳ I và các lần sau này là vì tình huynh đệ chi binh. Là lính, tình cảm ấy nặng lắm.”
Bà không giấu được xúc động khi nhắc đến những giây phút làm hồ sơ cứu trợ, hoặc khi đọc những lá thư hồi báo của các thương phế binh, hay từ gia đình các quả phụ, gởi về cho hội: “Tôi tưởng tượng lúc họ vui khi nhận được tiền, con cái họ có thêm miếng cơm, có thêm tấm áo, gia đình họ ấm lòng khi đồng bào ở hải ngoại xa xôi vẫn nghĩ đến và nhớ ơn sự hy sinh của họ.” (Đ.D.)
---------