Ba Cay Truc

Bảng quảng cáo
  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Chào Mừng Bạn Đến Với Trang Báo Điện Tử­ Ba Cây Trúc **** Mọi bài vở và thư từ xin gởi về bacaytruc@gmail.com**** Có hiểu mới biết thương, có thương thì mới trọng, có trọng thì mới biết giữ gìn ****

Mẹ của Như Quỳnh: Tôi đã được ôm con tôi vào lòng

Email In
Mẹ của Như Quỳnh: Tôi đã được ôm con tôi vào lòng
Author: Nguyễn Tuyết Lan Source: Viễn Đông Posted on: 2017-08-01


Cô Như Quỳnh trước tòa án cộng sản tại Khánh Hòa ngày 29 tháng 6, 2017 vừa qua.
Blogger Mẹ Nấm, tức là cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người đã bị tòa án cộng sản bắt giam với bản án 10 năm tù và phải để lại hai còn nhỏ cho mẹ nuôi, hiện đang bị bệnh trong tù, ngón tay bị co quắp. Đó là tin do bà Nguyễn Tuyết Lan cung cấp, sau khi bà được thăm còn. Dưới đây là nguyên văn lá thư gởi đến mọi nơi của bà Lan trên Facebook.
Sáng nay, thứ Hai 31 tháng 7, 2017, theo qui định của trại giam Khánh Hòa tôi lại đi thăm Quỳnh và lòng vừa hy vọng vừa lo âu không biết có gặp được con gái không. Hy vọng là vì nhớ đến lời hứa của ông Phan Quang Nhẫm - trưởng trại giam Khánh Hòa - sẽ giải quyết cho gặp Quỳnh vào cuối tháng 7 theo qui định. Lo âu vì là đã nhiều lần trong quá khứ, những lời hứa hẹn đã bị thất hứa. Lần này, hy vọng của tôi đã trở thành hiện thực. Tôi là người đầu tiên được trại giam giải quyết cho tôi được gặp người thân.


Bà Nguyễn Tuyết và hai cháu ngoại Nấm và Gấu, con của cô Như Quỳnh.
Cuộc gặp giữa tôi và con gái - (tức blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người vừa bị nhà cầm quyền kết án 10 năm tù giam vì "tội" yêu nước, yêu môi trường)- cũng dưới sự kiểm soát của an ninh và theo dõi bởi máy quay phim. Có mặt tại chỗ là một điều tra viên của tỉnh Khánh Hòa tên Tuấn cùng với hai công an của trại giam.
Chúng tôi đã nói chuyện với nhau về việc gia đình, chuyện những mong ước của Quỳnh cho con gái học trường mà Quỳnh muốn đã được thực hiện. Quỳnh rất thương nhớ hai con nhưng rất mừng khi nghe hai con đã được gia đình và bạn bè lo lắng, chăm sóc.
Khi nhìn thấy con gái những ngón tay bị co quắp lại, tôi nói với con: - Con đã bị thiếu calcium và vitamin D rồi!
Quỳnh trả lời:
- Cách đây hai tuần con bị bệnh mẹ à. Từ đó tay chân con nó co lại như thế này và luôn bị vọp bẻ. Có lẽ vì thiếu magnê. Con luôn chóng mặt và hạ huyết áp. Trại giam họ cho con uống ba ống Calium Corbiere và một loại thuốc màu trắng nhưng không đỡ. Sau đó họ đổi cho con viên màu đỏ và trà gừng. Ruột tôi thắt lại, biết là lượng thuốc đó không đủ để chữa trị cho con tôi nhưng trại giam không cho Quỳnh nhận thuốc từ người nhà. Tôi chỉ biết nói với Quỳnh là mẹ đã nhiều lần gửi thuốc cho con mà không được và dặn con tôi là mỗi sáng con hãy uống 1 ly sữa nóng, mẹ có gửi tiền để con mua sữa.
Quỳnh buồn bã nói:
- Trong này không có nước sôi!
Quỳnh nói ở đây người ta còn tuân thủ theo "qui định" khi ở Cam Lâm là trại tù khắc nghiệt ở Cam Ranh mà Quỳnh bị "bí mật" giam (tôi không hề biết) trước khi bị đưa ra xử.
Quỳnh nói với tôi là: thức ăn mẹ gửi khi đến tay con chỉ còn một nhúm nhỏ, con đã trả nhiều lần mẹ có nhận được không? Quỳnh yêu cầu tôi làm rõ việc này. Khi nói đến vấn đề này chúng tôi liền bị nhắc nhở không được đề cập chỉ thăm hỏi thôi. Không muốn bị cắt ngang cuộc gặp mặt này, tôi và Quỳnh đã bỏ qua chuyện khác.
Trước tình trạng sức khoẻ của Quỳnh, tôi mong mỏi mọi người hãy hỗ trợ tôi cùng lên tiếng, vận động quốc tế và các chính phủ cũng như Liên Hiệp Quốc yêu cầu nhà nước Việt Nam phải tuân thủ những công ước quốc tế trong đó có những điều khoản về việc đối xử với những người bị giam cầm.
Trong lần gặp này, tôi có dặn Quỳnh luôn cầu nguyện Tín Thác và Thiên Chúa, bất cứ hoàn cảnh nào cũng hãy nhìn mọi việc bằng con mắt Đức Tin.
Tôi cũng nói chúng ta không có kẻ thù phải không con ? (như ông Lưu Hiểu Ba* từng nói). Con hãy cầu nguyện cho họ! Tôi muốn con tôi luôn nhẹ lòng và thanh thản.
Cuộc gặp gỡ khoảng hơn 10 phút thì an ninh trại giam báo đã hết giờ gặp.
Tạ ơn Chúa đã cho con gặp con gái con lần thứ hai sau 295 ngày xa cách trong mỏi mòn và đau khổ. Tôi cũng cám ơn ông Phan Quang Nhẫm đã giữ đúng lời hứa cho tôi gặp con gái tôi lần này.
Chia tay con tôi khi ra khỏi phòng tôi vội vàng ôm con gái tôi một cái và nói nhanh:
- Con nhớ giữ gìn sức khỏe nha.
Trong vòng tay của tôi, tôi cảm nhận hai vai con tôi run bần bật…!!!
31.07.2017

Nguyễn Tuyết Lan
----------
Ý kiến độc giả :

Những con "chó câm" sao chưa chịu sủa để bênh vực cho kẻ bị áp bức (là cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và bao nhiêu người khác đang bị VC giam cầm). Tổ cha mấy con"chó câm" này, ngày nào chúng cũng "tru" câu kinh thánh "Hãy bênh quyền lợi kẻ mồ côi, người hèn mọn; minh oan cho người khốn khổ, kẻ bần cùng, giải phóng ai hèn mọn, ai nghèo túng, cứu khỏi nanh vuốt bọn ác nhân." (Psalm 82:3-4) thế mà sau khi "tru" thì trùm mền núp kỹ. Không xông ra đuổi cắn kẻ gian thì ít nhất cũng sủa vài tiếng chứ !! Vị lãnh đạo chóp bu của lũ chó câm này thì còn tệ hại hơn, đi khen bọn giết người và phỉ báng Thiên Chúa là TỐT (But I have met many Marxists in my life who are good people, so I don't feel offended - Pope F..) Thật là trời đất đảo lộn , đạo giáo suy đồi. Biết tin ai đây hở trời ?? Toàn lá thứ xão ngôn và giả hình !!
JB Trường Sơn