Ba Cay Truc

Bảng quảng cáo
  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Chào Mừng Bạn Đến Với Trang Báo Điện Tử­ Ba Cây Trúc **** Mọi bài vở và thư từ xin gởi về bacaytruc@gmail.com**** Có hiểu mới biết thương, có thương thì mới trọng, có trọng thì mới biết giữ gìn ****

“Hoài Ngô”!

Email In
“Hoài Ngô”!
Author: Nguyễn Đức Chung Source: Hồn Việt Posted on: 2017-10-11
Từ ngày đặt chân tỵ nạn cộng sản trên vùng đất tự do, một xứ sở được mệnh danh có nền dân chủ lâu đời và đứng hàng đầu thế giới, Vương Quốc Anh; qua các phương tiện truyền thông của cộng đồng người Việt tỵ nạn CS trên khắp năm châu, bốn biển, người viết nhiều lần đọc thấy và nghe được động từ “Hoài Ngô”.
Những bài báo, bài viết của các tác giả đề cập tới động từ “Hoài Ngô”, đa số đã dùng nó làm phương tiện để nói đến, hoặc ám chỉ những ai còn tưởng nhớ đến thời kỳ đất nước Việt Nam Cộng Hòa, thời Đệ Nhất, dưới sự lãnh đạo của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Thậm chí, cả những ai vì nhận ra công lao của người sáng lập ra nền Cộng Hòa Việt Nam và ý chí cũng như sự hy sinh cả cuộc đời lẫn mạng sống mình của TT Ngô Đình Diệm cho một nước Việt Nam Độc Lập, Tự chủ và cường thịnh trong vùng Đông Nam Á.
Theo như đa số người ta hiểu, động tự “hoài” có nghĩa là nhớ. Nhớ đến một kỷ niệm, một người, một cảnh vật… và ngay cả nhớ quê hương của con người đã từng trải qua những quãng thời gian tốt đẹp, những cảm tình thắm thiết đối với những thứ đáng nhớ kể trên.
Trong ngôn ngữ, người ta đã đem ghép động tự “hoài” với một danh tự, động từ theo sau để lột tả sự cảm mến, nhớ nhung, ngưỡng mộ, yêu thích… đôi khi thật hãi hùng, đắng cay, căm giận, kinh khiếp… mà khi nhắc tới làm người ta xúc động, không quên.
Chả vậy mà trong văn học Việt Nam, chúng ta cũng đã từng có một Bà huyện Thanh Quan với “Thăng Long thành hoài cổ”, để tưởng nhớ đến thời huy hoàng, tráng lệ và sung túc của một kinh thành nước Việt khi xưa.
Sau ngày 30/4/1975, bằng vũ khí, súng đạn của Nga, Tàu và các nước Cộng sản chư hầu Đông Âu, đảng CSVN đã cưỡng chiếm cả nước Việt Nam Cộng Hòa, đã xô đẩy hàng triệu con dân của nước Việt Nam Cộng Hòa đến bước đường cùng; đành liều mạng bỏ nước ra đi tìm tự do nơi xứ người. Một số may mắn, với phương tiện có được, đã vượt thoát ách cai trị của đảng CSVN và đã trở thành “thuyền nhân”, tỵ nạn CS trên các quốc gia tự do khắp thế giới. Và cũng kể từ đó, một khi có dịp nghe lại giọng hát của nữ danh ca Thái Thanh với “tình Hoài Hương”, đã làm cho triệu con tim tỵ nạn CS thổn thức, nhớ về chốn quê nhà xa thẳm với những kỷ niệm đẹp đẽ, êm đềm cùng với gia đình, người thân, bạn bè, làng xóm của nước Việt Nam Tự Do, Việt Nam Cộng Hòa.
Bên cạnh đó, vô số những hoài niệm của nhiều tác giả, nhiều người khi nhớ về các kỷ niệm đẹp trải qua trong đời họ sống dưới thời Việt Nam Cộng Hòa, mà nhất là những ai từng sống trong thời Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa, dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, người đã sáng lập và xây dựng một đất nước Việt Nam Cộng Hòa vượt trổi so với các quốc gia lân cận quanh vùng, cùng thời với một thời gian kỷ lục, trong khi vẫn phải đối phó, đương đầu với nạn sứ quân cát cứ, thế lực ngoại bang chi phối, nhất là thực dân Pháp vẫn chưa muốn dứt bỏ vùng thuộc địa nhỏ bé nhưng quan trọng này. Đúng như câu: “Thù trong giặc ngoài”.
Là người dân Việt, ai ai cũng mong muốn được sống trong một đất nước Việt Nam thanh bình, tự do, nhân phẩm con người được bảo đảm, quyền tự chủ của quốc gia cũng như quyền tự quyết của người dân được tôn trọng. Đó cũng là điều mọi người mong mỏi có một chính phủ dưới sự lãnh đạo của một người với đầy đủ lòng yêu nước, thương dân, tài trí thao lược để lèo lái con thuyền quốc gia trong cộng đồng nhân loại.
Cho tới nay, con người đang bước vào những năm đầu của thập niên thứ hai, thế kỷ thứ 21. Nhìn vào hiện tại cũng như lịch sử cận đại của nước nhà, chúng ta không khỏi không tiếc nuối cảnh thanh bình, no ấm mà sau hiệp định Genève, 1954, về Việt Nam, đã cho mọi người thấy một nước Việt Nam Cộng Hòa dưới sự lãnh đạo của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm là tốt đẹp hơn cả.
Dù nay, sau khi đã vi phạm trắng trợn mọi hiệp định đình chiến do quốc tế giám sát trên các bàn hội nghị, Hồ chí Minh cùng cái đảng CSVN của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, đã cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Hòa và cai trị cả nước từ sau 30/4/1975. Với trên dưới 700 tờ báo in trong nước, cùng mọi phương tiện của cơ quan truyền thông, tuyên truyền một chiều, mệnh danh là luôn giữ “lề phải”, nghĩa là không được ra ngoài sự chỉ đạo của đảng CSVN. Và bằng chính sách khủng bố công an trị, đảng CSVN đã không che đậy được bộ mặt buôn dân, bán nước của chúng.
Với phim ảnh tài liệu lần lượt được trưng dẫn và tìm thấy, người dân Việt Nam đã rõ mặt từ cái mốc lịch sử 20/7/1954, khi Hồ cùng đồng bọn rắp tâm ký kết cùng thực dân Pháp, chia đôi lãnh thổ, lấy con sông Bến Hải làm ranh giới hai nước Việt Nam: Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Việt Nam Cộng Hòa; thì ai là người yêu nước, thương dân. Ai là kẻ làm tay sai cho ngoại bang để chỉ vì quyền lợi của cá nhân, bè đảng mà buôn dân bán nước. Thậm chí, phần lãnh hải, quần đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa, Hồ đã ra lệnh cho Phạm văn Đồng ký dâng cho Tàu cộng vào năm 1958! Đúng là những kẻ ăn cướp, toa rập cướp trên giấy tờ chủ quyền đất nước của người khác.
Nhìn lại guồng máy cai trị của Hồ và cái đảng CSVN tại miền Bắc, cùng thời với Việt Nam Cộng Hòa dưới sự lãnh đạo của TT Ngô Đình Diệm, người ta đã cảm thấy những tiếc nuối không chỉ cho cá nhân, gia đình, giòng họ, mà cả một dân tộc đã đánh mất cơ hội để sống sung túc, tự do, cường thịnh với một tương lai huy hoàng rực rỡ cho xứ sở đất nước Việt Nam!
Để rồi ngày Quốc Hận 30/4/1975 ập tới! Cả nước, một dân tộc từng vì chủ quyền của quốc gia, từng vì quyền tự quyết của dân tộc, từng vì bảo vệ di sản quý báu do Tổ Tiên truyền lại, đã anh dũng cùng nhau đánh đuổi giặc Tàu phương Bắc ra khỏi bờ cõi, non sông nước Việt ba lần, để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ từ Ải Nam Quan đến tận Mũi Cà Mau. Nay, Hồ và đảng CSVN đã và đang làm những gì cho đất nước, sau khi chúng cướp chính quyền, cướp nước Việt Nam Cộng Hòa, cướp tài sản của nhân dân và đất nước?! Đặt mệnh nước trước những gì chúng đã và đang toa rập với giặc Tàu!
Ngoài đảng CSVN, chúng ta phải nhớ rõ và kể đến những đảng phái, hội đoàn, cá nhân… làm tay sai trực tiếp hoặc gián tiếp cho giặc cộng trong việc buôn dân bán nước, vì thiển cận với những miếng mồi danh lợi do CSVN cướp được và thí cho!
Tại hải ngoại, người Việt tỵ nạn Cộng sản cũng đã chứng kiến và nhận chân được các đảng phái chính trị trá hình, những đoàn thể đội lốt quốc gia, những cá nhân luôn hô hào chống cộng dưới ngọn cờ Vàng chính nghĩa, nhưng lại thậm thụt đi đêm với giặc cộng. Thế nên, việc xuyên tạc, bóp méo sự thật, bôi nhọ lịch sử của Việt Nam Cộng Hòa và nhất là cố tình vu khống có hệ thống cho vị nguyên thủ quốc gia, người sáng lập thể chế Cộng Hòa Việt Nam là Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, mặc dù ông đã bị bọn phản tướng đê hèn sát hại qua âm mưu của ngoại bang.
Vừa qua, trong một lần tiếp chuyện với ông Lê Châu Lộc, nguyên Nghị sĩ thời Đệ nhị Việt Nam Cộng Hòa và ông cũng đã từng là tùy viên của Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Vì sức khỏe không cho phép ông nói chuyện trực tiếp với quý độc giả và thính giả của Hồn Việt UK online, nên ông chỉ lập lại ý nguyện của Tổng Thống Ngô Đình Diệm:
“Tôi tiến hãy tiến theo tôi,
Tôi lui, hãy bắn tôi,
Tôi chết, hãy nối chí tôi”.
Nhưng bọn giặc cộng và tay sai đã bẻ quặt câu nói này để gán một câu thật tầm thường cho người công chính: “… Tôi chết, hãy trả thù cho tôi”.
Chỉ có những kẻ bất chính mới lấy bụng tiểu nhân mà suy lòng quân tử là vậy. Vì, đời sống mẫu mực, bình dị hằng ngày khi còn sinh thời và tại chức của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã được nhiều người kề cận làm chứng, bạn cũng như thù đã không tìm ra những bằng chứng xấu xa như những điều bịa đặt vu khống kia.
Tổng thống Đài Loan thời đó là Tưởng Giới Thạch, trước sự kiện Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị sát hại đã thương tiếc mà nói:
Nước Việt Nam, một trăm năm sau mới có một nhân tài như vậy!”.
Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã đi vào lịch sử của dân tộc Việt như một trong các vị anh hùng vị quốc vong thân. Và, chính vì thế, Tổng Thống Ngô Đình Diệm không phải của riêng ai, của riêng một bè nhóm, đảng phái nào cả. Việc tưởng niệm, tri ân, làm lễ giỗ hằng năm trong những năm qua, kể cả sau này, là tùy thuộc vào lòng tiếc thương ông mà thôi. Không có bất cứ ai được gọi là “kế thừa sự nghiệp của Tổng Thống Ngô Đình Diệm” như một số kẻ tự bịt mắt, đánh lừa lương tri mà đem lời bịa đặt nhận vơ. Thêm vào đó với chủ trương “bài Phong, đả Thực, chống Cộng”, và cũng không có vợ con, thì chuyện “thừa kế sự nghiệp của Tổng Thống Ngô Đình Diệm” lại là điều chuyện nói ra trẻ con cũng không tin được.
Nhưng, để nói về biểu tượng cho một nước Việt Nam tự do, độc lập, cường thịnh và toàn dân hạnh phúc ấm no; người dân Việt không thể tự hào với một Hồ chí Minh làm tay sai cho ngoại bang, một kẻ buôn dân bán nước và đã kéo theo một đất nước dưới ách cai trị khủng bố, độc tài, vô luân của cái đảng CSVN. Hoặc người dân Việt Nam không thể tự hào hoặc lấy biểu tượng của những kẻ phản bội lần lượt thay chúa đổi ngôi sau khi sát hại Tổng Thống Ngô Đình Diệm tới ngày Quốc Hận 30/4/1975.
Kết luận:
Người dân Việt Nam qua chính sử của dân tộc, để có được một nước Việt Nam Tự do, Độc lập, Tự chủ, Phú cường cho toàn dân và lâu dài cho tương lai con cháu của chúng ta. Việc “Hoài Ngô” để nối chí Người hết lòng yêu nước thương dân, đã hy sinh ngay cả mạng sống cho đất nước; chính là một việc cần phải có để noi gương, thực hành và truyền lại cho các thế hệ mai sau, hầu đất nước Việt Nam sẽ cường thịnh và trường cửu, sánh vai cùng năm châu bốn biển vậy.
Anh Quốc, ngày 9 tháng 8 năm 2013
Nguyễn Đức Chung