Ba Cay Truc

Bảng quảng cáo
  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Chào Mừng Bạn Đến Với Trang Báo Điện Tử­ Ba Cây Trúc **** Mọi bài vở và thư từ xin gởi về bacaytruc@gmail.com**** Có hiểu mới biết thương, có thương thì mới trọng, có trọng thì mới biết giữ gìn ****

2010 đúng 20 năm Thái Bình vùng lên

Email In

2010 đúng 20 năm Thái Bình vùng lên

TIẾN LÊN ! THÁI BÌNH !

Thái Bình ! Thái Bình !

Lửa căm thù âm ỉ đã từ lâu

Bỗng loé sáng cháy rực Quỳnh Phụ

Lửa lan sang Thái Thụy,

khắp tỉnhLửa đốt tan huyện đưòng Giết tên Huyện Ủy

Bắt trọn bọn cán bộ xã ấp cẩu trệ vô lương

Tiếng gào thét chọc thủng màn sương:

“Này hỡi thế  giới  loài  người !

Có cuộc Cách Mạng nào người dân vẫn đói ?

 Sưu cao, thuế nặng, cơ cực, đoạ đày

 Con cái dốt nát, không học không hànhđể kéo dài kiếp sống ngựa trâu ???”

 Thái Bình ! Thái Bình !

 Lửa căm thù âm ỉ đã rất lâu

 Vì chúng ác hơn Pháp, hơn Nhật, hơn Tàu,

 Nhưng vẫn đầy tai nghe nổ:

 “Không có gì quí hơn Ðộc Lập - Tự Do”

 Và danh từ “Cách Mạng” “giải phóng” luôn luôn ở đầu môi chót lưỡi!

 Thái Bình ! Thái Bình !

 Tôi kính phục các anh, các chi, các em

 đã vùng lên giết bọn ngụy quyền tham nhũng, thối nát, lem nhem

 Chúng kéo lùi sức tiến Dân tộc lại một trăm năm chỉ bởi cái chủ nghĩa lỗi thời ảo vọng

 Năm mươi năm các anh, các chị, các em đã quằn quại trong căm hận bởi lũ mặt người dạ thú cả vú lấp miệng em

 Của cải nhân dân chúng rỏ rãi thèm nên tìm cách tịch thu, làm giầu, vơ vét

Túi tham chúng nhét triệu nọ, tỉ kia, tích lũy gửi ra ngoại quốc để trong những nhà băng Hoa Kỳ, Pháp, Nga, Thụy Sĩ...µ

Gửi con du học khắp lượtđể hòng về nối nghiệp cha, anhnắm đầu dân tộc cai trị

Trong khi 80 triệu dân Việt thất học, dốt nát vì chúng hạn chế giáo dục

Ác độc hơn bọn Pháp ngu dâncủa thời thực dân phong kiến.

Thái Bình ! Thái Bình !

Lửa căm thù âm ỉ đã rất lâu

Lan ra Hải Phòng, Phú Thọ,  Hà Ðông, Thanh Hoá...

Ðể toàn dân  một  ngày vùng lên dẹp tan lũ ác quạ

Mang lại Nhân Quyền  - Dân Chủ cho toàn dân !

Thái Bình hát khúc hoan ca
Tự Do - No Ấm nhà nhà mừng vui !

4-2008 Bút Xuân  TRẦN ÐÌNH NGỌC

(Với giọng truyền cảm, Ngâm sĩ Bích Ti đã ngâm bài thơ này vào tối thắp nến mùa hè 1997 kỉ niệm 7 năm Thái Bình vùng lên. Cuộc thắp nến qui tụ trên 15  ngàn đồng bào Việt tị nạn CS tập họp tại khu Phước Lộc Thọ quận Cam, CA, có các chức sắc tôn giáo.)

Kỷ Niệm 30 tháng 4

VIỆT NAM ƠI !

Tôi có mẹ già mái tóc hoa râm

Ngày tôi vừa lên tám

Bỗng một hôm...tôi thấy mẹ đội khăn tang áo vải sô nước mắt chan chứa hai hàng quấn vội lên đầu tôi chiếc khăn định mệnh!

Tôi theo mẹ, theo anh, theo chị thất thểu vào phòng lạnh nghĩa trang để nhìn bố tôi lần cuối trong cái ngăn kéo dài đánh dấu bằng tên và quân số!

Hơi lạnh ghê hồn còn tỏa khói xung quanh

Tôi nhìn mặt bố, đôi mắt nhắm nghiền thái dương tóc tai bê bết máu

Hình như viên đạn đi sượt bắn từ ngangViên Trung Úy Nghĩa trang nói với mẹ tôi thế!

Mẹ khóc  rũ, nước mắt chẳng kịp lauđứng không vững té nhào bất tỉnh

Tôi nghĩ  trái  tim  mẹ bị xé ra từng mảnh

Riêng  tôi  hết còn nước mắt khóc chađôi mắt đỏ  hoe  ráo  hoảnh

Và tôi đã căm thù bọn Việt gian Cộng sản tột độ cái ngăn kéo tồi tệ sẽ đưa  người Việt tới nghĩa địa tha ma!

Tôi nhìn bọn cán binh Cộng Sản đánh thuê như những tên xung kích có trái tim chai đá đã cướp đi đời sống bố tôi đã cướp đi đời sống gia đình tôi!

Tôi có người chị lớn gánh quà rong buôn tảo bán tần phụ chồng nuôi năm đứa con, lận đận.

Hơn năm sau ngày bố tôi mất

Một buổi đi học về tôi bỗng vô cùng hoảng hốt

Nhà chị tôi lối xóm bu đông

Hỏi ra anh rể tôi vừa bị bàn chông

Người bạn Dù đi cùng lại tháo

Quả mìn nổ - Hai xác người tan như xác pháo

Lần này chị và tôi không được đứng nhìncái ngăn kéo dài bê bết máuvới xác người thân hơi lạnh tỏa xung quanh

Thịt xương anh vung vãi khắp ruộng mạ xanhđể chị tôi gào không ra tiếng!

Tôi cũng có người anh họ con dượng dì Chíncả đời chỉ yêu Ðảng, Bác, Mác –Lênin!

Năm 54 anh tập kết ra Bắcvới lời nguyền trong dạ đinh ninh

Ngày giải phóng Miền Nam sẽ trở về vô cùng oanh liệt.

Trước ngày vượt biên tôi gặp anh trên một bàn tiệc

Anh bây giờ thất sủngphục viên đuổi gà cho vợ

Hai tay hai nạnganh hết còn ngông nghênh, phách lối, cao xa

Năm Mậu Thân, nửa người anh đã bỏ lại ....nhà lồng chợ Ðông Ba!

Em ruột anh là cán binh cũng mất tiêu mất hút

Chẳng biết ở trận Ðồng Xoài, Dakto hay Daksut bởi lời nguyền “Sinh Bắc tử Nam”!

Tôi cũng có hai anh trai vẫn còn trong những trại tù heo hút

Ở Ðầm đùn, Suối Máu, Vĩnh Phúc Yên?

Hai chị dâu tôi hãi hùng, đau khổkhật khùng nửa tỉnh, nửa điên!

Không nuôi nổi một đàn con dại

Các chị giao lũ con mồ côi cho bà nộiđể mẹ tôi rau cháo qua ngàybằng sức tàn lực kiệt mắt kém lưng còngđắp đổi nuôi đàn cháu dại

Chan hoà nước mắt lưng cơm!

Có những chiều hôm, tôi vẫn nghe bà nức nởđến tận khuya lắc, khuya lơ!

Việt Nam tôi bây giờnhan nhản những người

Hàng chục triệu ngườinhư bố, như mẹ, như chị, như anh tôidĩ vãng đau buồntương lai đen tối

Ôi! Việt Nam ôi!!!

 

 

Bút Xuân TRẦN ÐÌNH NGỌC

(30/4/80)

EM TÔI

Em tôi tắt môi cười

từ khi sinh làm người

Cha em vừa tử trận

Mẹ em điên mất rồi!

Em tôi sinh mùa Thu

Khởi chiến tranh hận thù

Mịt mù trong lửa đạn

Em đứng khóc hu hu!

Ðời em toàn loạn litoàn mất mát, sầu bi

Mẹ em đau một trậnra đi không dặn gì!

Em lớn lên lang thang

Làm công kiếm miếng ăn

Rồi một ngày đẹp trời

Tôi giục em sang ngang

Chồng em lính Nhảy Dùtrấn đóng ở Pleiku

Em sinh hai con gáiđặt tên là Phương, Nhu.

Rồi mùa hè đỏ lửa

Ðạn rung nhà chuyển cửa

Chồng em đã hi sinhXác mang về trước cửa

Hỡi em gái đau thương!

Sinh nhằm kiếp đoạn trường

Tôi có ngàn em gáiđời giống em bi thương!

Tôi có triệu người emcả Bắc, Nam -

Em xemBởi sinh lầm thế kỉ

Khóc vận nước rủi đen!

Xuân Vũ  TRẦN ÐÌNH NGỌC