Ba Cay Truc

Bảng quảng cáo
  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Chào Mừng Bạn Đến Với Trang Báo Điện Tử­ Ba Cây Trúc **** Mọi bài vở và thư từ xin gởi về bacaytruc@gmail.com**** Có hiểu mới biết thương, có thương thì mới trọng, có trọng thì mới biết giữ gìn ****

Hãy viết cho đúng Di ngôn của Tổng Thống Ngô Đình Diệm

Email In
Tổng Thống Ngô Đình Diệm: “Tôi tiến, hãy tiến theo tôi; tôi lui hãy giết tôi; tôi chết hãy nối chí tôi”
Author: Nguyễn Đức Chung Source: Hồn Việt Posted on: 2017-11-05
Trong Cộng Đồng Người Việt Tỵ nạn CS tại Hải ngoại, đa số người Việt chúng ta đã biết, cứ gần đến tháng 11, một cái mốc lịch sử dẫn đến việc chấm dứt nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa nói riêng và sự đen tối đổ xuống cho cả nước Việt Nam Cộng Hòa chúng ta nói chung, thì chúng ta lại thấy xuất hiện một số nhân vật len lỏi qua các phương tiện truyền thông, nhằm dấy lên những luận điệu vu khống, xuyên tạc lịch sử, bôi bẩn và đổ lỗi cho vị khai sáng Nền Cộng Hòa Việt Nam.
Đã gần 54 năm qua, kể từ ngày Tổng thống Ngô Đình Diệm và nhị vị bào đệ của Ông bị sát hại. Nguyên do và những kẻ trực tiếp nhúng tay vào máu của các Ông đã rõ mặt. Sử liệu chân chính của những người trong cuộc, ngoài những kẻ trực tiếp nhúng tay vào máu, một số đã ôm kín sự thật xuống tuyền đài, còn một số đã lẩn tìm vào chốn “thiền tịnh” để cố che dấu tội ác, mà chúng đã gây ra không riêng gì cho cá nhân và gia đình Tổng Thống Ngô Đình Diệm, mà cho cả nước và người dân của Việt Nam Cộng Hòa nữa!
Vừa qua, chính quyền Mỹ đã cho giải mật vụ ám sát Tổng Thống Kenedy cùng những diễn biến liên quan tới vụ thảm sát Tổng Thống Ngô Đình Diệm của nước Việt Nam Cộng Hòa, thì mọi việc lại càng sáng tỏ về lòng yêu nước, hy sinh cả tính mạng để bảo vệ chủ quyền và nền độc lập của nước nhà trước một “đồng minh” to lớn, nhưng lại luôn nghĩ mình là kẻ được “quyền áp đặt”.
Qua nhân chứng sống, từng là những người làm việc kề cận và đã từng chứng kiến lối sống, cách hành xử hàng ngày của Tổng thống Ngô Đình Diệm lúc sinh thời với mọi người đã được ghi lại trên sách vở, báo chí, phim ảnh và cả việc lưu lại qua các cuộc phỏng vấn trực tiếp. Thì câu nói của Tổng Thống Ngô Đình Diệm:
“Tôi tiến, hãy tiến theo tôi.
Tôi lui, hãy giết tối.
Tôi chết, hãy nối chí tôi”
Tới nay, vẫn còn những kẻ ngoan cố, hạ cấp sửa đổi thành: “… Tôi chết, hãy trả thù cho tôi”. (sic)
Trong ý kiến mới đây của Luật sư Lê Duy San: “Bàn về Những lời trối trăn của cố TT Ngô Đình Diệm” là có tính thuyết phục nhất như sau:
“Lúc còn sinh tiền, cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm có nói:
Tôi không phải là thần thánh, tôi chỉ là một người bình thường. Tôi chỉ biết thức khuya dậy sớm làm việc, một lòng hiến dâng đời tôi cho đất nước và dân tộc.
“Tôi tiến, hãy tiến theo tôi.
Tôi lùi, hãy giết tối.
Tôi chết, hãy nối chí tôi” (1)
Ngô Đình Diệm
Có người nói câu “Tôi chết hãy nối chí tôi” thực ra là : “Tôi chết, hãy trả thù cho tôi”.
Tôi nghĩ là không đúng. Đây chỉ là sự cố ý xuyên tạc lời nói của TT Ngô Đình Diệm. Cụ nói: “Tôi chết…” chứ cụ đâu có nói: “Nếu tôi bị giết hay bị ám hại…” mà nói : “hãy trả thù cho tôi” ?
Hơn nữa, cụ là một người đạo đức, tên Hà Minh Trí đã ám sát cụ khi cụ đang đi kinh lý ở Ban Mê Thuật vậy mà cụ cũng không giết thì cụ đâu còn màng gì tới hận thù sau khi cụ đã chết”.
Ls Lê Duy San
Và qua những lời của Luật sư Lê Duy San, người viết đã đọc lại Hồi ký “Nhớ lại những ngày bên cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm” của Đại tá Nguyễn Hữu Duệ, xin trích đoạn như sau:
“…. Mấy tuần sau, ông lại đi thăm ngôi vườn ở Gia Định. Nơi này, ông đặt tên là vườn Phượng Hoàng. Vườn tọa lạc giáp ranh tỉnh Gia Định và Bình Dương, gần sông Vàm Cỏ. Lần này có kiến trúc sư Ngô Viết Thụ và Thiếu Tá Nguyễn Đức Xích, tỉnh trưởng Gia Định tháp tùng. Vườn này hình con phượng hoàng, có khu trồng hoa rộng, có hồ thả cá trồng sen, có nhà nguyện, trường học và một khu khá lớn đã làm xong một số nhà cấp cho gia đình tử sĩ ở. Một khu ở cạnh nhà nguyện đã được dành sẵn để làm nhà cho ông ở khi về hưu.
Lần đầu tiên trong mấy tháng nay, tôi thấy ông vui vẻ và thoải mái. Sau khi cầu nguyện độ 15 phút ở nhà nguyện (tuy nhỏ nhưng kiểu đẹp lắm, do ông Ngô Viết Thụ vẽ), ông ra ngoài nói chuyện với các bà sơ và một số em nhỏ đứng quây quần quanh ông. Lúc ấy, khu vườn chưa làm xong nhưng đã xây được nhiều phòng học và các sơ đã bắt đầu dậy cho các em nhỏ ở khu gia đình tử sĩ mới dọn đến. Ý của ông là lúc đầu dựng độ chừng 100 nhà cho gia đình tử sĩ ở, sau sẽ xây dựng thêm để thành một làng tử sĩ. Khi về hưu, ông sẽ ở tại đây để trông nom các gia đình này và vui cùng các con em tử sĩ. (Tôi nghe nói ở Vĩnh Long cũng có một làng Tử Sĩ rồi nhưng chưa được đi xem).
Sau đó, ông Ngô Viết Thụ trình ông xem họa đồ vẽ ngôi nhà ông sẽ ở. Nhà làm bằng gỗ có ba phòng ngủ và một phòng đọc sách. Ông muốn lợp tranh thật dầy cho mát và có một giàn hoa trước nhà. Tôi thấy họa đồ rất sơ sài, giống kiểu nhà ánh sáng như báo Ngày Nay đã vẽ mà tôi được đi xem khi còn nhỏ. Sau khi nghe ông nói muốn lợp tranh thật dầy, tôi nói nhỏ với một sĩ quan cận vệ đứng cạnh là nếu lợp bằng ngói đỏ cũng đẹp và mát lắm chứ. Chắc ông nghe được, ngẩng đầu nhìn tôi:
- Thôi, việc lợp tranh hay ngói sẽ tính sau.
Tôi thầm nghĩ chắc ông sẽ so sánh giá cả, rồi quyết định sau. Ở gần ông, tôi biết tính ông không muốn phung phí về tiền bạc, nhất là những gì cho ông.
Ngày phá dinh Độc Lập để xây lại sau khi bị bỏ bom. Giá ước tính của Bộ Công Chánh chắc ông nghĩ là quá cao nên nhờ Nha Công Binh tính lại. Tôi được đứng gần ông nghe Thiếu Tá Nguyễn Văn Chức thuyết trình về ước lượng thời gian và kinh phí để phá hủy của Nha Công Binh, chỉ bằng 60% giá Bộ Công Chánh ước lượng, và thời gian ngắn hơn. Ông tỏ vẻ vui mừng và khen ngợi Thiếu Tá Chức.
Tôi cũng nhớ một hôm ở Đà Lạt, ông bảo tôi cho gọi Đại Úy Đẳng lên cho ông nhờ một việc. Đại Úy Đẳng là sĩ quan Quân cụ ở Sài Gòn theo lên Đà Lạt để bảo trì những khẩu súng săn của cựu hoàng Bảo Đại. Khi gặp Đại Úy Đẳng, ông móc túi lấy hộp thuốc lá ông dùng hằng ngày, và hỏi:
- Anh xem có thể sửa cái hộp thuốc này được không, sao nó không đóng lại được.
Tôi ngạc nhiên nhìn vào cái hộp thuốc đã quá cũ và sây sát nhiều. Ông nhìn tôi như nói cho tôi hiểu:
- Tôi thích cái hộp thuốc này vì nó nhẹ và dùng nó đã lâu, tôi còn mấy cái nữa, đẹp hơn nhưng tôi không thích.
Bây giờ nhớ lại những lời ông nói tôi vẫn còn thấy xúc động.
Nhớ ngày ông đến khánh thành trường Quốc Gia Nghĩa Tử ở Sài Gòn do Đại Tá bác sĩ Trương Khuê Quan làm giám đốc. Trường lớn và đẹp vô cùng, cũng do kiến trúc sư Ngô Viết Thụ vẽ.
Ông nói với Đại Tá Quan:
- Trong cuộc chiến này chỉ có con của tử sĩ là thiệt thòi nhất vì vậy tôi chọn cái tên Quốc Gia Nghĩa Tử để nhớ là quốc gia phải có bổn phận với họ. Tôi sẽ lo cho các tỉnh đều phải có trường Quốc Gia Nghĩa Tử và sau khi tốt nghiệp sẽ là các cán bộ trung thành của Quốc Gia. Ngoài ra tôi sẽ lập các ký túc xá ở gần các trường đại học cho các học sinh giỏi ở để học đại học.
Xem họa đồ căn nhà ông dự định sẽ ở khi về hưu ở vườn Phượng Hoàng, so sánh với nhà của Phó Tổng Thống và các ông bộ trưởng, tôi nghĩ mà thương ông. Sau ngày đảo chánh, gặp ông Võ Văn Hải là chánh văn phòng và cũng là người lo giữ tiền bạc của cải cho ông, tôi hỏi ông Hải:
- Thế cụ định hết nhiệm kỳ này thì nghỉ, phải không?
- Đúng, ông cũng mệt quá rồi, nhất là sau vụ Phật giáo xảy ra.
- Thế cụ định khi về hưu thì ở đâu? Ở cái nhà tại vườn Phượng Hoàng đâu có được. Ai lo cho cụ.
- Không, cụ có tâm sự với tôi là sẽ về Huế ở với bà cụ cố. Nếu cụ cố chết sẽ vào tu ở Dòng Chúa Cứu Thế”.
(hết trích)
Đọc những dòng của Đại tá Nguyễn Hữu Duệ, có lẽ những người có lương tri đều hiểu được rằng:
Lúc sinh tiền, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã quyết định cho dựng một ngôi nhà bằng mái lợp tranh, để khi nghỉ hưu sẽ sống cùng với các con em Quốc Gia Nghĩa Tử. Nhưng sau khi Đại tá Nguyễn Hữu Duệ có ý kiến:
“Ở cái nhà tại vườn Phượng Hoàng đâu có được. Ai lo cho cụ”; thì theo ông Võ Văn Hải:
“Không, cụ có tâm sự với tôi là sẽ về Huế ở với bà cụ cố. Nếu cụ cố chết sẽ vào tu ở Dòng Chúa Cứu Thế”.”
Chính những lời này, đã cho những người có lương tri hiểu thêm:
Tổng Thống Ngô Đình Diệm không hề nghĩ tới việc sẽ “bị sát hại”, mà chỉ nghĩ đến ngày nghỉ hưu, có thể sẽ sống trong ngôi nhà lợp tranh với các con em Quốc Gia Nghĩa Tử, hoặc về sống với mẫu thân, và thăm viếng các con em Quốc Gia Nghĩa Tử, và sau khi Thân Mẫu mất, sẽ vào sống và chết ở Dòng Chúa Cứu Thế, rồi sẽ “chết già” hoặc “chết bệnh”, thì làm gì có “Kẻ thù” mà nói cái câu “Tôi chết, hãy trả thù cho tôi”.
Và một lần qua cuộc phỏng vấn của ông Minh Võ với Cụ Cao Xuân Vỹ, Cụ Vỹ đã thuật lại nguyên văn:
“Lúc ấy tôi đang ở bên Tổng Thống Diệm và ông Nhu tại dinh Gia Long. Chính tôi nghe điện thoại của ông Duệ và trình lên Tổng Thống. Tổng Thống la tôi: Các anh muốn gì? Ở với tôi bấy lâu mà không hiểu ý tôi sao? Dân Nghệ An các anh chỉ thích làm loạn. Đem quân đội chống quân đội là cách bảo vệ tổ quốc hả? Tôi thưa: Nhưng người ta đánh mình thì mình phải đánh lại chứ Tổng Thống. Chẳng lẽ để phải chết sao? Ông quát lên: Chết thì đã sao.”
Với những bằng chứng hiển nhiên qua các nhân chứng sống trong lịch sử, người Việt Nam chân chính chúng ta chỉ có một con đường để cứu nước là: Nối chí Chí sĩ Ngô đình Diệm!
Anh quốc, ngày 30/10/2017

Nguyễn Đức Chung

 

TT. Ngô Đình Diệm: Tôi tiến, hãy tiến theo tôi...

 

Ý kiến độc giả:

Tông Thống Ngô Đình Diệm nói : "Tôi lùi, hãy giết tôi", vậy thì cái câu được ai đó chèn vào rằng "Tôi chết, hãy trả thù cho tôi" thì hẳn rất mâu thuẩn vì Tổng thống bảo hãy giết ngài rồi lại đòi hãy trả thù lên kẻ giết ngài.
Phải chăng thượng tọa Thích Quảng Đức cũng nói "Vì đạo pháp, hãy châm lữa thiêu chết tôi đi" và tiếp theo lại nói "Hãy trả thù lên kẻ châm lữa đốt tôi" chăng ???,

JB Trường Sơn