Ba Cay Truc

Bảng quảng cáo
  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Chào Mừng Bạn Đến Với Trang Báo Điện Tử­ Ba Cây Trúc **** Mọi bài vở và thư từ xin gởi về bacaytruc@gmail.com**** Có hiểu mới biết thương, có thương thì mới trọng, có trọng thì mới biết giữ gìn ****

Tưởng nhớ

Email In



TƯỞNG NHỚ
Author: Ngô Minh Hằng Posted on: 2017-11-06

 

 

.

 

(Nén hương lòng, kính dâng những người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hoà

đã anh dũng hy sinh cho chính nghĩa để bảo vệ tự do cho Tổ Quốc Việt Nam)

.

.

Lòng tôi, một nén hương, thành kính

Xin thắp và xin tưởng nhớ Người

Hỡi những Anh Hùng dân tộc Việt

Máu xương Anh hiến dựng xây đời

*

Vì yêu dân, nước nên Anh nhận

Trách nhiệm người trai buổi nhiễu nhương

Tôi cảm ơn Anh, tôi ngưỡng phục

Tấm lòng son sắt với quê hương!

*

Anh đem dũng cảm, đem kinh lược

Chiến đấu, Anh ngăn bước giặc thù

Nguy hiểm không sờn, không nhụt chí

Cho dầu gục ngã giữa âm u ...

*

Dakto, An Lộc hay Rừng Sát

Quảng Trị, Pleime hoặc Hạ Lào

Anh đã hào hùng trong chiến thắng

Hào hùng trong cả bước gian lao!

*

Hoàng Sa, Bến Hải xuôi Đồng Tháp

Có dấu chân Anh khắp bốn vùng

Xương máu Anh trong từng mạch đất

Trong từng nhịp thở của non sông!

*

Hồn Anh hoà với hồn sông núi

Dẫu chẳng bia xanh, chẳng sử vàng

Nhưng đã muôn đời dân tộc Việt

Nhớ ơn bồi đắp, giữ giang san!

*

Trong từng giọt nước, từng thân cỏ

Phảng phất như Anh đã mỉm cười

Có tháng Tư nào loang máu đỏ

Quê buồn như mắt lệ Anh rơi !!!

*

Tháng Tư, ôi tháng Tư oan nghiệt

Ai xé mà tan những mảnh đời

Những gói poncho không đất phủ

Những đau buồn muôn kiếp khôn vơi

*

Tháng Tư, ôi tháng Tư đau xót

Có những người trai chết vội vàng

Và có những người không sống nhục

Chọn cho mình cái chết vinh quang!

*

Anh hy sinh thế vì dân, nước

Tôi biết ơn và thương tiếc anh

Anh, đã Anh Hùng dân tộc Việt

Cho dù hoang mộ có VÔ DANH !

.

Ngô Minh Hằng

 

Link tham khảo:

http://nhayduwdc.org/bv/ct/cc/2017/ndwdc_bv_ct_cc_2017_thucuaNN_2017SEP28.htm

 

 

 

 

CÕI NGƯỜI

.

Tuổi đời đã quá bảy mươi

Đường đời thấy lắm khóc-cười, trắng-đen !

Thấy cao qúi, thấy thấp hèn

Thấy quảng đại, thấy nhỏ nhen, cơ cầu

Thấy nghèo khó, thấy sang giàu

Thấy lời chân thiện, thấy câu gian hùng

Thấy hống hách, thấy khiêm cung

Thấy ích kỷ, thấy bao dung, tự hào

Miệng cười, tay thấy cầm dao

Lạ chưa, tưởng ngọt, ăn vào hóa cay

Chao ơi, trong cõi đời này

Thực, hư, cạm bẫy giăng đầy khắp nơi

*

Tưởng qua ngưỡng cửa bảy mươi

Là nhìn thấy đủ chuyện đời, phải không ?

Vượt rừng, vượt núi, vượt sông

Mà chưa vượt được tấc lòng nhân gian

Vẫn còn lạ lẫm mưu toan

Sân si, lừa phản, gian ngoan của người...

*

Thì ra trong cái cõi đời

Người dầu bao tuổi vẫn thời ngây ngô

Xin em cứ thế, dại khờ

Cho ta viết trọn bài thơ cõi người...

.

Ngô Minh Hằng