Ba Cay Truc

Bảng quảng cáo
  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Chào Mừng Bạn Đến Với Trang Báo Điện Tử­ Ba Cây Trúc **** Mọi bài vở và thư từ xin gởi về bacaytruc@gmail.com**** Có hiểu mới biết thương, có thương thì mới trọng, có trọng thì mới biết giữ gìn ****

Chân dung người Việt chống cộng bình thường

Email In
Chân dung người Việt chống cộng bình thường
Author: Bs Trần văn Tích Source: Saigon Times Australia Posted on: 2017-11-09
BS Trần Văn Tích
Người Việt chống cộng có chân dung phức tạp và muốn thử thể hiện đúng đắn diện mạo, thần sắc, hình dung, suy tư của đương sự là việc làm không phải dễ; cho nên để hạn chế nội dung, bài này chỉ xin vẽ ra bức hình của người Việt chống cộng bình thường, vốn không phải chỉ thuộc tập thể người Việt tỵ nạn đang sống lưu vong tại hải ngoại mà còn gồm cả những người Việt đang sống trong nước. Tuy nhiên chủ yếu bức tranh sẽ cố gắng minh họa người Việt chống cộng bình thường ở hải ngoại vì kẻ gõ máy viết những dòng này đã rời Việt Nam từ ba mươi ba năm nay mà không hề trở lại. Thuộc vào thành phần người Việt chống cộng bình thường có thể là một cháu bé sáu, bảy tuổi đã khóc oà với cô giáo khi cô giáo đưa lá cờ máu ra giới thiệu với bé nhưng bé thì cứ nhất mực thưa cô rằng lá cờ của con là lá cờ khác cơ, ông ngoại con bảo vậy và chính bản thân ông ngoại của bé (cũng như bé), là một người Việt tỵ nạn cộng sản chống cộng bình thường.
Phác hoạ nhân vật
Xin thử vẽ sơ bộ những đường nét cơ bản nhất trước khi vẽ tiếp cho đến bức tranh hoàn chỉnh trình bày diện mạo, tâm tình, ứng xử của con người chống cộng bình thường.
Người chống cộng bình thường là người bình thường nên có thật. Đương sự có tên họ, có quá khứ, có xuất xứ v.v..rõ ràng. Đương sự không dùng nickname vì đương sự tự trọng. Đương sự nói thẳng, nói rõ, nói đúng chủ trương, ý nghĩ của mình vì đương sự tự trọng. Đương sự không chơi trò gian lận chữ nghĩa, không dùng xảo thuật ngôn từ vì đương sự tự trọng. Đương sự xem như chuyện chịu trách nhiệm về những việc mình làm, về những điều mình nói là chuyện tất nhiên; do đó đương sự không ẩn nấp qua ẩn danh.
Người chống cộng bình thường sử dụng từ vựng bình thường cũng vì tự trọng: nói năng thô lỗ, văn chương hạ cấp chỉ chứng tỏ tư cách đáng khinh của hạng thất phu ngay trong giao tiếp giữa người với người, chứ đừng nói chi đến bước sang lĩnh vực công khai thảo luận về chuyện chống cộng. Văn hoá internet được đề cao và người chống cộng bình thường không lập luận hàm hồ; nói ông A là Việt Tân thì ông A đúng là Việt Tân, chỉ để nêu một ví dụ cụ thể mà thôi.
Tư cách nhân vật
Người chống cộng bình thường có tỷ số IQ trên mức trung bình cho nên đương sự không phạm một số lỗi lầm sơ đẳng. Cần tìm hậu thuẫn tối đa trong quần chúng, đương sự không ngu dốt tự dưng vô cớ xúc phạm những đối tượng cùng chiến tuyến. Đương sự có thể không bằng lòng với các thành phần nào đó trong cộng đồng nhưng không bao giờ đương sự tự kiêu đến độ tự đánh giá mình quá cao và coi thường người khác, càng không bao giờ bốc đồng mạ lỵ tha nhân.
Bên cạnh những điều kiện cần thiết như lập trường chống cộng dứt khoát minh bạch, nếu có tiếp xúc với đối phương thì tiếp xúc một cách công khai trước công chúng, không hợp tác với kẻ thù dưới bất cứ hình thức nào v.v.. người tỵ nạn cộng sản chống cộng bình thường thiên về một số phản ứng cấp thời và đặc trưng. Chẳng hạn đương sự thường thích bắt mạch thời sự. Có những vấn đề tiếng Pháp mô tả là discutés et discutables nếu xảy ra thì người chống cộng bình thường ưa kịp thời lên tiếng. Ở đây không bàn tới khía cạnh phải hay trái của từng vấn đề. Báo Người Việt kiện báo Sàigòn Nhỏ, Đại sứ Mỹ ngăn cản sử dụng quốc kỳ, Luật S-219 Canada gọi (*) Ngày Quốc Hận là Ngày Hành trình tìm Tự do, Giáo xứ hân hoan tổ chức Hội chợ vào đúng Ngày Quốc Hận v.v… Tiếng nói từ người chống cộng bình thường không nhất thiết mang tính quyết định, lại càng không thể là chân lý. Nhưng người chống cộng bình thường minh danh phát biểu là để góp một giọng nói dẫn đường chỉ lối rất khiêm tốn, là nhằm trình bày một suy tư cơ bản có tác dụng phần nào của một cuốn sách chỉ nam. Người chống cộng bình thường phải hành xử như vậy vì là người của quần chúng, vì là người chỉ hiện hữu do được quần chúng chấp nhận cho dẫu không phải qua lá phiếu. Người chống cộng bình thường không sợ mất uy tín khi nghe công luận góp ý xây dựng, trái lại, đương sự phải chấp nhận tiếng nói của người khác vì người chống cộng bình thường là người tự tin. Người chống cộng bình thường tự giác biến chân lý “Chống cộng là chính nghĩa, chống cộng là đại nghĩa” thành tín lý; bởi vậy nếu là đảng viên một đảng phái quốc gia chống cộng thì đương sự tự động đặt Tổ quốc Dân tộc lên trên Đảng phái.
Người Việt chống cộng bình thường và internet
Vì internet đã trở thành quá phổ biến nên người Việt chống cộng bình thường hết sức cố gắng tham gia internet. Vấn đề này không đặt ra cho giới trung niên nhưng giới cao niên thì có thể gặp khó khăn. Nếu không biết sử dụng facebook, nếu không tham gia được twitter, nếu không biết chat như thế nào, thì người Việt chống cộng bình thường trở nên… không bình thường, cho dẫu tình trạng bất cập xảy ra chỉ là bất khả kháng, do tuổi tác, sức khoẻ, bệnh tật.
Tuy nhiên mang nặng trên vai truyền thống giáo dục của hai nền Cộng hoà, người chống cộng bình thường luôn luôn thận trọng khi tham gia internet. Nếu đương sự nhận được một điện thư gửi cho mình mà lại muốn chuyển điện thư đó cho người khác cùng xem thì đương sự luôn luôn xin phép chủ nhân điện thư. (Câu chuyện coi như đương nhiên nhưng thực tế có không ít người xem thường nguyên tắc xã giao lịch sự này.) Nếu muốn giúp hai người quen liên lạc với nhau thì đương sự phải chờ cho hai người đồng ý thiết lập liên lạc rồi mới thiết lập liên lạc. Đương sự không chuyển tiếp vô tội vạ, vô trách nhiệm các điện thư xuất hiện trên màn ảnh máy computer chỉ vì thấy chúng có vẻ hợp khẩu vị của mình. Người chống cộng bình thường xoá ngay tức khắc những điện thư mang tên những kẻ sử dụng ngôn ngữ bất xứng mà mình không muốn nhận. Thận trọng trong đánh giá tha nhân, người chống cộng bình thường không bao giờ bị lừa mị bởi các hành động có vỏ bọc chống cộng nhưng cốt tủy lại gây hại cho công cuộc chống cộng. Đương sự xem phương trình “nhiệt tình + ngu dốt = phá hoại” là một hình thức chỉ dẫn đúng đắn về phương hướng, đường lối.

Trần Văn Tích
08.11.2017
-----------
(*) Ý kiến độc giả:

Như đã từng tranh cải : Ngày 30 tháng 4 không phải của riêng người Việt Tỵ Nạn mà đó là ngày của mọi người trên thế giới đang xử dụng Tây Lịch. Thằng con của ông A đám cưới vào ngày 30 tháng 4 thì nó có quyền gọi ngày đó là "Ngày Thành Hôn Cúa A", thằng Mỹ cuốn gói chạy dài khỏi Việt Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 thì chúng có quyền gọi đó là Ngày Ô Nhục, Canada khởi sự cứu người vượt biển từ VN kể từ ngày 30 tháng 4 thì họ có quyền gọi đó là Journey to Freedom Day (tức ngày kỷ niệm Hành Trình đến Tự Do của các nạn nhân mà họ đã cứu vớt) và có thể vào ngày 30 tháng 4 năm 2018 hoặc 2019 nước Việt Nam sẽ được giải phóng khỏi chế độ độc tài Cọng Sản nhờ một ngoại nhân kỳ tài do Trời sai đến thì những người cọng tác với ngoại nhân kỳ bí đó có quyền gọi ngày 30 tháng 4 là ngày Tạ Ơn Trời (tức Thanksgiving của Việt Nam).
Như Bác Sĩ Trần vănTích đã viết ở trên rằng : "Vì người chống Cọng là người tự tin" cho nên không có lý do gì người chống Cọng bình thường phải bấn loạn tâm thần, tức giận mắng chưởi, thậm chí viết thư lên quốc hội Canada khiếu nại vì quốc Gia này đã cả gan vượt quyền của người Việt, dám gọi ngày 30 tháng 4 là "Journey to Freedom Day" để đánh dấu thành tích giúp người Việt vượt biển đến bến bờ của Tự Do. Người Việt chỉ làm chủ gia đình Việt Nam của mình thôi, có quyền bắt con cái phải gọi ngày giổ của ông bà mình bằng tên "Ngày Quốc Hận" chứ làm gì có quyền đòi hỏi người hàng xóm Canada phải theo phong tục của gia đình mình ?
Nếu đã tự cho rằng mình Tự Tin thì đừng tỏ ra trịch thượng đòi người khác phải tôn trọng những giá trị riêng tư của mình. Canada đã cứu vớt biết bao thuyền nhân người Việt lênh đênh trên biẻn cả, đã đón nhận gần 200 ngàn người Việt tỵ nạn vào đất nước của họ, thế mà chỉ vì họ gọi ngày 30 tháng 4 là "The Journey to Freedom Day" thì người Việt tỵ nạn lại la ó phản đối, thậm chí còn chưởi rủa. Người Việt tỵ nạn phản bội ân nhân của họ chăng ? Họ thiếu suy tư về quyền tự quyết của một quốc gia tự do như Canada chăng ? Liệu chính phủ Canada không có quyền gọi ngày 30 tháng 4 trong niên lịch của của họ là ngày Được Mùa Tôm Hùm, hoặc Ngày Tưởng Nhớ các nhân sự của Canada đã hy sinh trong cuộc chiến Việt Nam khi họ đến đó để chiến đấu chống Cọng Sản giúp dân Miền Nam VN, hoặc để kiểm soát đình chiến trong ủy hội ICCS và máy băy của họ đã bị bọn VC rừng rú bắn hạ ??
Chính Bác sị Trần vănTích đã đứng đơn khiếu nại với quốc Hội Canada đã dám đoạt quyền của người Tỵ Nạn Việt Nam khi gọi ngày 30 tháng 4 là The Journey to Freedom Day thay vì phải gọi bằng tên 'Ngày Quốc Hận" như người Việt đã phán định ! Bác sĩ Trần Văn Tích là ngườI chống Cọng TỰ TIN chăng ?? Thiết nghĩ ông là kẻ xu thời, khi thấy Viêt Tân mạnh thì buông lời ca ngợi, và khi thấy Viêt Tân mất uy tín thì liền chạy theo người chống Việt Tân để chống đối và chia phần vinh dự !!

JB Trường Sơn