Ba Cay Truc

Bảng quảng cáo
  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Chào Mừng Bạn Đến Với Trang Báo Điện Tử­ Ba Cây Trúc **** Mọi bài vở và thư từ xin gởi về bacaytruc@gmail.com**** Có hiểu mới biết thương, có thương thì mới trọng, có trọng thì mới biết giữ gìn ****

LÁ CỜ

Email In
LÁ CỜ
Author: Vũ Ngọc Tấn Posted on: 2018-02-02
Cách đây vài năm, anh Nguyễn Gia Kiểng có gởi cho các thân hữu - trong đó có tôi - một mail đề nghị bỏ lá cờ vàng ba sọc đỏ vì lá cờ này, theo anh Kiểng, thì ngày nay không còn là biểu tượng của toàn dân nữa, và cấu trúc của người Việt trong nước nay đã khác xưa.
Tôi có biên thư trả lời anh Kiểng và các thân hữu của anh là "đừng có đụng tới lá cờ" : cả triệu người đã chiến đấu, đã chết cho lá cờ này, và ngày nay, đối với chúng ta (xin nhắc lại hai chữ: chúng ta), nó là biểu tượng cho tự do dân chủ. Nay ta chưa làm được gì cho công cuộc giải trừ cộng sản, mà lại đưa lên một đề tài gây chia rẽ: ta làm cho những người đã từng chiến đấu, đã đổ máu cho lá cờ, những thân nhân của người đã chết cho lá cờ .. thành kẻ thù của ta? để làm gì vậy? có lợi gì cho công cuộc chung?
Sau đó không thấy anh Kiểng nhắc lại đề tài này nữa.
Tuy nhiên, ta tôn kính lá cờ của ta, không có nghĩa là ta cũng có quyền bắt những người chưa hề nhìn thấy lá cờ này, hay chưa hề chiến đấu dưới lá cờ này, cũng phải thần phục lá cờ như ta. Và đây là một chuyện khác hẳn.
Vậy thì ai là những người chưa hề nhìn thấy lá cờ vàng hay chưa hề chiến đấu dưới lá cờ này? Xin thưa là toàn thể dân miền Bắc (trừ những người nay đã già gần kề miệng lỗ) và một nửa đân Miền Nam: những người sanh ra sau năm 75 - tức là những người từ 39 tuổi trở xuống- cùng với một số rất lớn những người đã tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền cho VN, nay đang mai một trong lao tù CS. Như vậy là khoảng 3/4 dân tộc không hề biết hay nhìn thấy lá cờ vàng. Nay ta tự hỏi; ta tranh đấu với CSVN để đòi tự do dân chủ hay là ta tranh đấu cho lá cờ? Nếu ta tranh đấu vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho VN, thì ta đã gồm thâu cả một dân tộc về phía chúng ta. Còn nếu ta tranh đấu cho lá cờ, thì như đã nêu trên: ta đã loại 3/4 dân tộc ra khỏi hàng ngũ chúng ta vì 3/4 dân tộc chưa hề nhìn thấy hay là chiến đấu cho lá cờ này.
Ngày CS chiếm miền Nam anh Điếu Cày mới 18 tuổi. Có nghĩa là trong suốt tuổi thơ cuả anh ta (ở miền Bắc) và sau này, sau khi CS chiếm miền Nam, anh ta chưa hề nhìn thấy lá cờ vàng. Chuyện anh ĐC đi lính bộ đội theo tôi, chẳng có gì đáng nói: nếu ta sống tại Miền Bắc lúc đó và ta 18 tuổi, ta có thể từ chối quân dịch (hay là nghĩa vụ- như CS nói ) hay không? chắc là không. Chuyện đáng nói là : anh đã nhìn ra cái xấu xa của chế độ và anh tranh đấu đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho VN, nhất là quyền tự do thông tin và tự do tư tưởng . Vì chuyện này , anh đã bị bỏ tù 6 năm 6 tháng. Xin nhắc lại: anh đã bị CS bỏ tù vì đã tranh đấu cho tự do dân chủ tại VN (và không phải là vì đã tranh đấu cho lá cờ vàng ) - thì nay anh sang đây ( Mỹ) - ta đẩy vào tay anh lá cờ vàng và đòi hỏi anh cũng phải thần phục lá cờ như chúng ta. Đây là một điều phi lý và rất lố vì cả đời anh chưa hề nhình thấy lá cờ này. Sau đó vì chuyện này, ta lại gán cho anh ta danh từ "CS nằm vùng" thì điều này lại càng.. lố hơn nữa. Nay giả sử anh Điếu Cày nhận lấy lá cờ và ấp ủ lá cờ như chúng ta, thì đây cũng chỉ là một sự gượng ép của anh để làm vừa lòng ta, và tức nhiên ta sẽ cho anh ta là một kẻ không thành thực - vậy tại sao ta phải làm như vậy?
Nay xin trở về với những người đang tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở VN và đang bị CSVN bỏ tù- những tù nhân lương tâm tại VN. Xin nhắc là họ là những người lính tiền phương chiến đấu cho tự do dân chủ, ta (hải ngoại) chỉ đóng vai trò hỗ trợ mà thôi. Họ đã mang mạng sống và cuộc đời tù tội của họ hy sinh cho tự do dân chủ. Và họ mong muốn gì: họ muốn là chúng ta, ở hải ngoại hỗ trợ họ, đưa những tiếng nói và đòi hỏi của họ cho thế giới - nhất là Hoa kỳ- biết, và từ đó áp lực nhà cầm quyền CSVN phải thay đổi. Hầu hết những người này : từ Huỳnh Thục Vy, tới Tạ Phong Tần v.v. đều là những người tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền cho VN- và không phải cho lá cờ vàng.
Nay chuyện ta đối xử với Điếu Cày như thế nào, thì nhờ truyền thông, Internet- họ có thể đã biết là ta (hải ngoại) chỉ chú ý tới lá cờ - còn việc tranh đấu cho tự do dân chủ là.. không đáng nói tới. Họ hiểu là họ đã mất hỗ trợ từ hải ngoại và từ đó tiếng nói cuả họ khó được quốc tế (nhất là Mỹ) biết. Ta đã đào một cái hố chia rẽ giữa những người tù nhân lương tâm ở VN và ta - và ta đã làm giảm lòng kỳ vọng, sức đấu tranh của họ cho tự do dân chủ. Tại sao ta phải làm như vậy ?
Giấc mơ cờ vàng tung bay tại Sài gòn: Đây là giấc mơ của nhiều người, trong đó có tôi - nhưng đây chỉ là giấc mơ. Đã 39 năm qua, ta làm không được. Làm không được mà cứ nói hoài, hóa ra ta thành một thứ người buôn bán ảo tưởng: mới đầu người ta lắng nghe ta, nhưng rồi rốt cuộc người ta phải quay đi, không muốn nhìn thấy ta nữa. Chính vì việc này mà những tổ chức chủ trương giải phóng, quang phục VN (nghĩa là thay cờ ) nay đã chuyển hướng và đổi tên, đổi mục tiêu để có thể tồn tại và khi nói ra, còn có người muốn lắng nghe.
Riêng về Mỹ: Mỹ có muốn cờ vàng tung bay tại Sài gòn chăng? chắc chắn là có, nhưng Mỹ đã làm không được. Mỹ đã đổ cả nửa triệu quân vào VN, hy sinh mạng sống của 50,000 lính Mỹ để giữ vững cờ vàng tại Miền Nam VN, và nếu có thể, để dựng cờ vàng trên đất Bắc. nhưng Mỹ đã thất bại. Ngày nay, Mỹ không còn chủ trương lật đổ VN, dựng lại cờ vàng nữa - mà Mỹ cũng chỉ chủ trương (giống như những tù nhân lương tâm ở VN hiện tại) là thay đổi VN, đưa VN về hướng tự do, dân chủ và nhân quyền và nhất là đưa VN trở về với qũy đạo của Mỹ. Và về những điểm này, hình như Mỹ đang thắng mà không cần phải.. bắn một phát đạn.
Điều khó có thể tưởng tượng được là một nước khổng lồ và đầy quyền năng như nước Mỹ, cũng chỉ chủ trương như vậy đối với VN mà thôi, nhưng nay có những người trong chúng ta: tay không có một miếng sắt, thân thì gần kề miệng lỗ, nhưng lại miên man đòi lật đổ CSVN, đòi nhìn thấy cờ vàng tung bay tại Sài gòn.
Tất nhiên ai củng có quyền có một giấc mơ đẹp và ta không nên đụng tới giấc mơ của ai - nhưng có giấc mơ là một chuyện - mà đổ cho những người không chia xẻ giấc mơ cùng ta là nằm vùng, là phản bội.. thì đây là một chuyện khác hẳn.
Câu chuyện này cũng giống như chuyện ta chưa bắt được con chim bay trên trời - nhưng ta đã... cấu xé nhau về chuyện làm lồng nhốt chim như thế nào !
Xin hợp sức mọi người từ trong nước ra tới hải ngoại làm sao để VN có tự do, dân chủ, nhân quyền đã - Rồi khi đã có những điều này, ta bàn về lá cờ cũng chưa muộn.
Vũ Ngọc Tấn
03/12/ 14

-----------------

Ý kiến độc giả :

Ai cũng yêu thích và tâm niệm đến cỏi Thiên Đàng hoặc Niết Bàn, và nếu Thiên Đàng có một lá cờ thì chắc rằng mọi người yêu thích Thiên Đàng đều ôm lá cờ đó trong lòng.
Tự do cũng vậy, ai cũng ham muốn tự do và đã từng đổ máu để tranh đấu cho tự do đó. Nếu Tự Do đó có một lá cờ thì người ta cũng ôm lá cờ đó vào lòng.
Chế độ Cọng Sản đã lòi bộ mặt bán nước, giết người, bóc lột toàn dân và xem nhân dân như kẻ thù địch. Chế độ Cọng Sản VN với biểu tượn là lá cờ Đỏ Sao Vàng đã không hề tranh đấu cho tự do của dân Việt mà trái lại ràng buộc họ vào vòng nô lệ của Đảng Độc Tài Toàn Trị và của Tàu Cọng, đã từng đưa họ đến nghèo đói và chết vì thế chẳng ai ôm lá cờ đỏ sao vàng vào lòng, vì nó là biểu tượng của bán nước và hại dân.
Muốn toàn dân Việt chọn một lá cờ biểu tưọng cho tinh thần tranh đấu để giành lại tự do độc lập cho dân tộc thì phải tuyển chọn một lá cờ và lá cờ này phải biểu tượng cho tự do độc lập của VN.
Vậy dân Việt hãy chọn một lá cờ cho mình. Nên biết lá cớ cũng giống như một nhân vật, nhân vật đó không thể tự đẻ ra hay một nhóm tự ý khai sinh ra nhân vật đó như một đứa bé sơ sinh chẳng có lý lịch và quá trình chứng minh cho những thành tích đã tranh đấu cho tự do của nó. Vì thế lá cờ được chọn phải là lá cờ có lịch sử oai hùng đã đánh đuổi kẻ xâm lăng để giành độc lập cho đất nước.
Hãy tìm tòi những lá cờ có lịch sử của dân việt để biết lá cờ nào xứng danh với chữ tự do độc lập và hạnh phúc.
Nếu chưa tìm được thì phải cố học hỏi lịch sử nước Việt.
1- Xưa kia có lá cờ vàng của Hai Bà Trưng oai danh lẫm liệt đánh đuổi giặc Tàu, giết chết thái thú Tô Định của Tàu.
2- Xưa kia cũng có lá cờ đen của bọn giặc Ba Vành (1857), đuợc triều đình Huế kêu gọi từ bên Tàu (Quảng Tây) qua để đánh lại với nhiều bộ tộc dân Việt chống lại Triều Đình nhà Nguyễn, và sau đó triều đình lại dùng họ để chống Pháp. Đây là một bọn cướp từ Tàu qua cho nên chẳng có tiếng thơm nào phục vụ cho độc lập tự do và hạnh phúc của dân Việt mà ngược lại được dùng để ăn cướp và tàn sát dân Việt. Khi có ăn thì phát triển, nhưng khi đói, không dân nào chịu giúp đỡ thì đành chết yểu !
3- Cũng trong thế kỷ thứ 19 lại xuất hiện lá cờ Vàng Long tinh kỳ (1802-1885) của Vua Gia Long
4- Tiếp đến là Cờ Vàng Đại Nam Kỳ (1885-1890) của vua Thành Thái.
5- Tiếp theo là Cờ Vàng Đại Nam Quốc Kỳ của thời vua Thành Thái đến vua Khải Định (giống hệt như cờ vàng của Việt Nam Cọng Hòa)
6- và tiếp theo là các cờ vàng của thời bảo hộ của pháp từ 1920 đến 1945.
7- đến năm 1948 Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ (trước đó là của Vua Thành Thái) đã trở thành Cờ Vàng của Quốc Gia Việt Nam, độc lập cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975 thì bị Cọng Sản Bắc Việt vào dẹp bỏ vì bị tấn công và thua bởi chiến sự và nạn xâm lăng của chúng từ Bắc tràn vào.
8- Trong năm 1945 bọn Cọng Sản Việt Nam lại mượn lá cờ Đỏ của tỉnh ủy Phúc Kiến bên Tàu về làm lá cờ của quân Cách mạng và sau ngày nước Việt Nam bị chia đôi thì lá cờ của tình Phúc Kiến này trở thành quốc kỳ của miền Bắc Viêt Nam mang tên là Nước Việt nam Dân Chủ Cọng Hoà, và lá cờ đỏ máu của tỉnh phúc Kiến đó sau ngày 30 tháng 4 1975 đã trở thành lá cờ chính thức của nước Việt Nam Thống Nhất mang tên Cọng Hoà Xã Hội chủ nghĩa Việt Nam.
Tính về giá trị lịch sử thì lá cờ Vàng đã thấm nhuần trong tâm hồn dân Tộc Việt từ bao đời với tinh thần chống ngoại xâm, giữ gìn độc lập cho quê hương, bảo tồn tính tự quyết của dân tộc.
So với các lá cờ Đen và cờ Đỏ thì lá Cờ Vàng tượng trương cho tính nhất quán của dân Việt chứ không vay mượn hay phát xuất từ bên Tàu (là nước kẻ thù của dân tộc Việt Nam). Vì thế lá cờ Vàng mới xứng được nhận tình thương của dân tộc, còn lá cờ đen và cờ đỏ đều là biểu tượng của cướp bóc và xâm lăng. Suốt thời gian giặc cờ đen dấy loạn giang sơn Việt thì người dân đã bị chúng tàn phá cướp bóc, và suốt gần 1 thế kỷ cờ đỏ xuất hiện trên đât nước Việt nam thì dân tộc bị mang ra làm vật hy sinh để chém giết nhau trên chiến trường trong cảnh nồi da xáo thịt của mộng xâm lăng Cọng Sản, người dân bị đói khổ hơn bầy heo lợn trong chuồng bửa đói bửa no với thức ăn được cân đo đong đếm, được phát cháo cám vào máng như bầy gia súc.
Không cần phải nhìn xa và so sánh thì hầu hết dân Việt đều biết lá cờ nào xứng đáng đại diện làm biểu tượng cho ước vọng Tự Do Độc Lập và Hạnh Phúc cho DânTộc.
Cũng vì thế, xin đùng nói là ¾ dân số Việt "không quen" với Cờ Vàng. Không quen không có nghĩa là không biết giá trị của Cờ Vàng. Một người dân nghèo miền Bắc suốt đòi không hề quen dùng Lạng Vàng mà chỉ quen với cái quần đen thấm máu đỏ của họcùng với lá Cờ Đỏ bay phất phới trước trụ sở xả, thế nhưng… không phải vì thế mà họ không thích giá trị của Lạng Vàng, dù thân cận với cái quần máu nhưng họ vẫn ghét cái mùi tanh tưởi của cái quần máu đỏ và lá cờ đỏ.
Nếu để cho người dân được quyền tự do lựa chọn thì dù ¾ dânchúng không quen với Cờ Vàng, nhưng họ sẽ không thể không chọn Cờ Vàng vì nó chắc chắn sẽ mang lại độc lập tự do cho họ vì… lịch sử đã chứng minh quá rõ rằng Cờ Vàng đã từng mang lại hạnh phúc tuyệt vời cho dân chúng Miền Nam Việt Nam trước năm 1975.
Không quen không có nghĩa là không biết đánh giá ! Có người Việt nào mà quen thân với người Mỹ đâu, thế nhưng khi nghe tới Mỹ thì đều mơ thấy cả một chân trời tự do và trù phú, đến nỗi những thằng cán bộ chóp bu của bọn "Yêu Cờ Đỏ" cũng mong gởi con cái của chúng qua Mỹ để được hưởng sự Tự Do và trù phú của cái đất nước mà chúng chẳng hề quen thuộc.
Trong bài viết trên, tác giả xem ra hơi bị quê khi mang tỷ lệ ¾ dân Việt không biết Cờ Vàng để bác bỏ sự mến chuộng của dân tộc vào giá trị của Cờ Vàng !!
Tác giả nói có một hố chia rẽ giữa người yêu thích Cờ Vàng và yêu thích cờ đỏ. Thật ra cái hố chia rẽ đó chỉ là sự thù hận ghen ghé t giữa kẻ được hưởng tự do và kẻ bị đàn áp và kẻ nghèo đối với kẻ giàu mà thôi (và đây cũng là nguyên nhân của sự hành hạ dân miền Nam do chính quyền Miền Bắc áp đặt), chúng biết rõ dân Miền Nam với Lá Cờ Vàng đã được hưởng tự do và trù phú do Cờ Vàng mang lại cho nên chúng phải trả thù cho đỡ bớt cơn giận hờn. Khi đánh giá về Lạng Vàng thì hầu hết dân nghèo khố rách áo ôm của miền Bắc cũng muốn ôm một lạng vàng trong bàn tay để hôn hít dù chưa từng có vinh dự được sờ mó nó dù một lần !! Cũng thê khi nghĩ đến Trù phú và tự do của dân Mièn Nam thì hẳn ¾ dân Việt đều biết giá trị hũu ích của Cờ Vàng là như thế nào rồi !!
Dĩ nhiên là toàn dân cần phải tìm cho ra một biểu tượng của Độc Lập Tự Do và Hạnh Phúc để làm lá cờ tranh đấu cho mình. Vậy hãy cố gắng tìm để kiếm một lá cờ xứng đáng và thực sự có giá trị để muôn người kính ngưỡng chứ đừng đem hình tượng của một chiếc lá (Canada), một con voi (Thái lan) hay cái gì đó vô nghĩa thì sẽ hạ thấp tinh thần của dân tộc mình !!
Hãy cố găng tìm và khoan chê bai những lá cờ đã từng có lịch sử oai hùng đấu tranh cho dân tộc để mang lại Độc Lập Tự Do và Hạnh Phúc cho họ.

JB Trường Sơn