Ba Cay Truc

Bảng quảng cáo
  • Tăng kích thước chữ
  • Kích thước chữ mặc định
  • Giảm kích thước chữ
Chào Mừng Bạn Đến Với Trang Báo Điện Tử­ Ba Cây Trúc **** Mọi bài vở và thư từ xin gởi về bacaytruc@gmail.com**** Có hiểu mới biết thương, có thương thì mới trọng, có trọng thì mới biết giữ gìn ****

vần vũ trời Nam

Email In

vần  vũ  trời Nam

-ss-

Gió chuyển mây vần vũ

Phủ đen cả trời Nam

Người khôn hoá lẫn lú

Máu ứ đè nặng tim

Hàng triệu đôi mắt sáng

Chợt trở nên thẩn thờ

Gánh trên vai khổ nạn

Khắp nẻo đường hoang sơ

Đồng Tháp Mười đặc muỗi

Gia Trung độc gió rừng

Hoàng Liên Sơn liền núi

Tân Kỳ nắng cháy lưng

Những thiếu niên lẫm liệt

Của một thời oai phong

Có ai không phải chết

Uất nghẹn nặng trong lòng

Giữa lằn tên mũi đạn

Sinh mệnh sợi chỉ mành

Bây giờ thấy ngao ngán

Giữa núi dựng rừng xanh

Bao anh hùng tuấn kiệt

Chết trong cảnh đoạ đày

Không một lời trăn trối

Trần trụi không quan tài

Mẹ già đau thương nhớ

Vợ khắc khoải chờ trông

Dân Việt mình thế đó

Đau thương nặng trong lòng

thylanthảo

 

tiếc   mà   chi

-ss-

Một thuở trời mơ áo trắng bay

Tóc thề nhung mượt chấm ngang vai

Tan trường chân sáo vui cùng bạn

Bướm trắng tung tăng lượn nắng ngày

Ngày đó mùa thi năm học cuối

Sách đèn...Cô bé, nhớ ai đây?

Lửa binh dậy khắp xin đừng hỏi

Sao chẳng vui chơi học miệt mài...

Quân trường rộng cửa đang chờ đón

Phải học cho xong, đậu tú tài

Nợ nước, tình nhà đâu dễ chọn

Hoàng thiên đã định sẵn tương lai

Để rồi năm tháng xuân xanh ấy

Đã mất, đã mờ theo bước chân

Trên bốn quân khu nhìn khói lửa

Còn đâu đôi mắt thuở tình xuân...

Bước đời không trải bằng nhung gấm

Mà đá mà gai với bão giông

Bảy năm làm lính chân xuôi ngược

Nợ nước chưa xong vẫn nặng lòng...

Căm uất nhìn xuân qua song sắt

Xuân Hà Tây buồn lắm em ơi!

Hạ Nam Hà nóng da cháy rát

Mạng sống nhiều khi tưởng đã rồi

Gió nhẹ tung bay tà áo trắng

Bước em chầm chậm cổng trường thi

Buổi chia tay lòng ai thấy nặng

Ngoài tiếng ve kêu ...Chẳng nói gì...

Vết mờ đừng gợi thì không nhớ

Em nhắc trong phone giọng thật buồn

Năm mươi năm nhanh như hơi thở

Tình xưa, nghĩa cũ vẫn còn vương...

Bên chồng em hãy vui đừng tiếc

Xuân phải tàn để phượng nở hoa

Mùa thu có phải mùa chia biệt

Tuyết trắng đông sang cảnh nhạt nhòa...

Viết mấy câu thơ lòng thấy nghẹn

Tuổi nầy còn sống đã là may

Tiếc chi những chuyện không tồn tại

Tạo hoá luân lưu đổi tháng ngày...

thylanthảo


-- 

ThyLanThao
---------------------------------------