TÍNH VÔ CẢM
Tác giả : Bằng Phong Đặng văn Âu Ngày đăng: 2021-11-20
Kính thưa những người Việt cao quý,
Sáng nay thức dậy chưa tỉnh ngủ hoàn toàn, nên viết có vài chỗ sai sót. Nay đã sửa chữa, hy vọng bài đã hoàn chỉnh. Tôi có biết một chuyện khá thú vị mà từ lâu không dám viết ra, vì sợ những nhà đạo đức la mắng. Nhưng hôm nay, nhân đọc xong bài luận văn "VÔ CẢM" của cô Phan Hoàng Yến, học sinh lớp 9A2 trong nước Việt Cộng, tôi bèn đánh bạo phải kể ra, kẻo uổng phí mẩu chuyện dân gian dưới thời đại Hồ Chí Minh.
Trước khi đưa mấy ngón tay lên bàn phím để thuật lại mẩu chuyện này, tôi đã quỳ lạy Tổ Tiên có 4 ngàn năm Văn Hiến, xin lỗi những nhà văn hóa vĩ đại, cho phép tôi được nói lên một sự thật:
Theo tôi ông Hồ Chí Minh, không rõ người Việt hay người Chệt, là một nhà khoa học vĩ đại và là một danh nhân văn hóa bậc nhất của thế giới. Xin quý vị độc giả khoan ném đá. Hãy đọc cho hết mẩu chuyện, rồi hãy có phản ứng:
1/ Nhà Khoa Học vĩ đại: Tuy chưa bao giờ cưới vợ, nhưng Hồ Chí Minh có một bầy con 92 triệu đứa. Theo Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư Đảng Chó Đẻ, được một một nhà báo phỏng vấn có phải ông là con của Cụ Hồ không, thì trả lời rằng ở nước Việt Nam này ai chả là con của Bác Hồ. Một người không vợ mà có 92 triệu đứa con, nhất định người đó là một nhà khoa học có tài sáng chế. Vì muốn cho 92 triệu đứa con ngoan ngoãn, biết vâng lời, tôn mình là vị thần, thì Hồ Chí Minh đã biến 92 triệu đứa con thành Robot (người máy), tức là không có quả tim.
2/ Nhà Văn Hóa: Dân Việt Nam vốn có tôn ti trật tự: cha ra cha, chồng ra chồng, con ra con. Nhưng Hồ Chí Minh đã dùng bạo lực (vì ông ta nghĩ rằng thương con cho roi cho vọt) đánh nhừ tử đứa nào không dám chửi cha mắng mẹ. Nhờ cái tài đó, Hồ Chí Minh tạo ra trên đất nước Việt Nam một nền Văn Hóa Chửi.
Có lẽ quý vị độc giả đã từng đọc mấy đứa con "Bác Hồ" dùng chữ Quốc ngữ chửi Cụ Alexandre de Rhodes, người phát minh chữ quốc ngữ theo mẫu tự Latin? Giá như Cụ Alexandre de Rhodes không sáng chế ra chữ Quốc ngữ, thì lấy đâu ra chữ Quốc ngữ để chúng nó chửi?
Quý vị độc giả từng đọc bài thơ "TAU CHỬI" của Trần Vàng Sao rồi chứ? Trần Vàng Sao là một thanh niên yêu nước, bị mấy ông trí thức ở Huế dụ dỗ, đi theo Việt Cộng. Nhưng sau khi khám phá ra chủ nghĩa Cộng Sản là một chủ nghĩa Chó Đẻ, chàng đã ân hận, bèn viết bài thơ "TAU CHỬI". Nếu ai muốn đọc bài thơ đó, hãy vào Google đánh máy chữ "TAU CHỬI" thì có ngay.
Nhưng cái chửi của Trần Vàng Sao chẳng thấm vào đâu. Đây là cuộc chửi hết sức xã hội chủ nghĩa: Một nhà thơ trong Nhóm Nhân Văn chỉ xin Đảng được tự do sáng tác, nhưng bị Đảng quy vào tội Phản Động, bỏ tù, bỏ đói triền miên trong nhà lao. Sau 10 năm được đảng khoan hồng, cho ra khỏi nhà tù nhỏ, ông nhà văn vẫn thấy mình đang ở trong nhà tù lớn. Một hôm, cậu con trai của ông gặp chuyện bất bình gì đó, mở miệng chửi: “Đụ Mẹ thằng Hồ Chí Minh”. Ông nhà văn vốn nho nhã, liền cung tay xáng một bạt tai như trời giáng vào mặt thằng con trai. Cậu con biết bố mình thù hận Hồ Chí Minh, tại sao hôm nay lại đánh mình vì câu chửi đó, cất tiếng hỏi: “Con chửi thằng Hồ Chí Minh, tại sao bố đánh con?” Ông bố chưa nguôi cơn giận, giọng nói đầy vẻ căm thù: “Một thằng Hồ Chí Minh đã đủ chết mẹ 92 triệu dân này! Mày đụ Mẹ thằng Hồ Chí Minh, nhỡ mụ mẹ nó sinh ra thêm 10 thằng Hồ Chí Minh, thì còn gì nòi giống Việt Nam” !”. Dĩ nhiên ông nhà văn chỉ dám lén chửi con trong nhà, chứ đâu dám oang oang như bà Nguyễn Phương Hằng lên "livestream" chửi xã hội chủ nghĩa cho cả thế giới nghe? (Chuyện này do một người Miền Bắc kể sau năm 1975)
Vì ở giữa gọng kìm của Đảng, bà Nguyễn Phương Hằng đâu dám chửi thẳng Hồ Chí Minh. Nhưng người nghe phải hiểu Bà đang chửi cái đứa tạo ra bộ máy cai trị khiến cho toàn xã hội băng hoại mọi mặt. Vậy là Bà Hằng chửi thằng Võ Hoàng Yên lừa đảo, tức là bà chửi Hồ Chí Minh, bởi vì ai có thể lừa đảo hơn thằng Hồ Chí Minh? Bà Hằng chửi bọn showbiz do Đảng phong chức Nghệ sĩ Nhân dân, Nghệ sĩ Ưu tú là những đứa dùng nghệ thuật để ru ngủ quần chúng, là chửi thằng Hồ Chí Minh xưa đã dùng bọn nghệ sĩ làm đội Võ trang tuyên truyền. Bà Hằng chửi thằng Thầy Chùa Lê Tùng Vân giả mạo và đám sư con nít ở trong cái gọi là Tịnh thất Bồng Lai, sau đổi thành Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ, tức là bà chửi những thằng Việt Cộng đầu trọc đội lốt Đại đức, Thượng tọa, Hòa thượng làm ô danh đạo Phật, chính là bà chử thằng Hồ Chí Minh chứ còn gì nữa”
Biết đâu những cú chửi của bà Nguyễn Phương Hằng sẽ là những phát đạn đại bác bắn vào thành trì che chở một tập đoàn Robot đang cai trị xứ sở đẹp đẽ do tiến nhân để lại? Đó là chiến thuật “tiền pháo hậu xung” để tất cả đàn bà, con nít tràn lên giật sập chế độ? Độc giả không nhớ Nguyễn Chí Thiện đã từng tiên đoán “Tã trắng thắng cờ hồng” hay sao?
Như lúc mở đầu bài viết, tôi đã xin lỗi độc giả vì muốn phản ảnh thực trạng xã hội cộng sản, nên mới dùng bạch văn, không hề có ý làm bẩn nền Văn Hiến của Tổ Tiên. Đặc biệt xin lỗi quý vị phụ nữ khả kính! Những gì tôi viết chưa thấm vào đâu so với PHỞ CHỬI gần Lăng Hồ tại quảng trường Ba Đình, chốn ngàn năm văn vật.
Gặp thời thế, thế thời phải thế là một điều vạn bất đắc dĩ ! Tôi chống lại nền Văn hóa thô tục thì phải dùng chữ tục mới có thể triệt hạ nó được.
Tướng cướp Bảy Viễn là người ngang tàng, luôn luôn chửi thề trước mỗi câu nói. Nghe nói khi Bảy Viễn nói chuyện với Hoàng Đế Bảo Đại, hắn cũng không bỏ cái tật chửi thề trước mỗi câu. Trong Không Quân chúng tôi có vị Tư Lệnh luôn luôn mở đầu bằng hai tiếng “Đù má” hết sức dễ thương. Cho nên anh em Không Quân đặt cho ông cái ngoại hiệu “Minh Đù”. Không một anh em Không Quân nào chê trách ông Tướng.
Một lần nữa thành thực xin lỗi.
Bằng Phong Đặng văn Âu.
Điện thoại: 714 - 276 – 5600
Dưới đây là bài VÔ CẢM.

BÀI VĂN 9,5 ĐIỂM VỀ "BỆNH VÔ CẢM" GÂY XÚC ĐỘNG SÂU SẮC.
Những câu văn của em Phan Hoàng Yến, học sinh lớp 9A2 trường trung học Chu Văn An, Hà Nội đã gây ấn tượng mạnh với người đọc không chỉ bởi đề tài em lựa chọn mà còn bởi cách hành văn rất tinh tế và sắc sảo. Bài văn được cô giáo ch 9,5 điểm với nhận xét: "Em có những phát hiện và suy nghĩ sâu sắc về hiện tượng đáng buồn này. Một người có trái tim nhân hậu, đa cảm và tư duy sắc sảo như em thật đáng quý.
ĐỀ BÀI :
TRÌNH BÀY SUY NGHĨ CỦA EM VỀ MỘT SỰ VIỆC HOẶC HIỆN TƯỢNG Ở ĐỊA PHƯƠNG HOẶC TRƯỜNG, LỚP
(ĐẶT NHAN ĐỀ CHO BÀI VIẾT)
BỆNH VÔ CẢM
Có được một xã hội văn minh, hiện đại ngày nay một phần lớn cũng là do những phát minh vĩ đại của con người. Một trong số đó chính là sự sáng chế ra rô-bốt, và càng ngày, rô-bốt càng được cải tiến cao hơn, tỉ mỉ hơn làm sao cho thật giống con người để giúp con người được nhiều hơn trong các công việc khó nhọc, bộn bề của cuộc sống. Chỉ lạ một điều: Đó là trong khi các nhà khoa học đang "vò đầu bứt tóc" không biết làm sao có thể tạo ra một con chip "tình cảm" để khiến "những cỗ máy vô tình" biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người lại đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh. Đó chính là căn bệnh nan y đang hoành hành rộng lớn không những chỉ dừng lại ở một cá nhân mà đang len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội - bệnh vô cảm.
Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng chua xót, không rung động tâm can. Vậy đó còn là con người không hay chỉ là cái xác khô của một cỗ máy?
Trước hết là về cái đẹp, bây giờ ra ngoài đường, hiếm ai có thể bắt gặp một người đàn ông đạp xe ung dung dạo mát, thưởng ngoạn cái không khí trong lành, tươi mát dưới những hàng cây cổ thụ vàm bóng quanh bờ hồ; một người con gái dịu hiền, yêu kiều trong chiếc váy thanh thoát tản bộ trên những con đường hoa sấu, hoa sữa đầy mộng mơ mà hầu hết là những dòng người tấp nập, vội vã, chen lấn xô đẩy trên đường, xe buýt. Lúc ấy cũng chính là lúc mà con người ta mất một phần tâm hồn đẹp đẽ đã bị chôn vùi dưới lớp cát. Phải chăng cũng vì như thế mà họ càng lúc càng khép chặt cánh cửa trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghĩ đến tiền, đến công việc ngày mai ?
Vô cảm với cái đẹp mới chỉ là bước đầu. Một khi người ta đã không biết ngưỡng mộ, không biết say mê, rung động trước những điều đẹp đẽ thì trái tim cũng dần chai sạn rồi đến đóng băng. Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hành động ác độc, vô lương tâm, con người ta cũng cảm thấy bình thường, không oán trách cũng không cảm thông, động lòng với những nạn nhân bị hại. Một tháng trước, tôi đọc được một bài báo trên mạng có đưa tin về vụ một đứa bé Trung Quốc hai tuổi bị xe tải cán. Thương xót, đau lòng làm sao khi nhìn cô bé đau đớn nằm trên vũng máu mà không một người nào qua đường để ý, cuống cuồng gọi cấp cứu. Họ nhìn thấy rồi đấy nhưng họ lại cố tình như không thấy, đi vòng qua cô bé để tiếp tục con đường nhạt thếch, sáo mòn của mình. Càng chua xót, đau lòng, phẫn nộ hơn khi chiếc xe tải tiếp theo nhìn thấy cô bé nằm đó, vẫn thoi thóp thở, bám víu lấy cuộc đời lại vô tình chẹt cả bốn bánh xe nặng trịch đi qua người cô bé, thản nhiên đi tiếp. Người qua đường vẫn thế, vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Cô bé xấu số chỉ được cấp cứu khi một người phụ nữ nhặt rác đi qua, thấy cảm thông, đau lòng nên đã bế cô đi bệnh viện. Có những con người ích kỷ, vô tâm, tàn nhẫn như vậy đấy. Không những thế, bây giờ ra đường gặp người bị cướp, bị trấn lột, bị đuổi chém nhưng lại không thấy anh hùng nào ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ một việc nhỏ nhoi thôi là báo công an. Đó là những con người "không dại gì" và cũng chính "nhờ" những người "không dại gì" đó mà xã hội ngày càng ác độc, hỗn loạn. Chính lẽ đó mà căn bệnh vô cảm càng được thể truyền nhiễm, lây lan.
Vô cảm còn là con đường trực tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác. Nó là một căn bệnh lâm sàng mà trong đó, não của người bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoàn toàn băng giá. Người ta đã vô cảm thì làm sao có thể thấu hiểu được nỗi đau, tình cảm của người khác, người ta chỉ nghĩ đến mình và lợi ích của riêng mình mà thôi. Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trường mầm non lại nhẫn tâm giật tóc, đánh đập, bịt miệng các cháu bé còn ngây thơ, nhỏ tuổi ? Tại sao một người còn chưa qua tuổi trưởng thành lại vô tư chém giết cả nhà người ta để lấy của cải ? Xa hơn nữa là các công chức bình thản ăn tiền ủng hộ, trợ giúp những số phận đau thương, bất hạnh của người dân để kiếm lợi cho riêng mình. Và còn nhiều, còn nhiều hành động xấu xa hơn nữa. Tất cả những điều vô lương tâm ấy đề xuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.
Chúng ta biết bệnh vô cảm vô cùng nguy hiểm nhưng lại đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc thì nguyên nhân tại sao ? Suy cho cùng, tình cảm là điều chi phối tất cả. Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương. Chính vì không cảm nhận được tình yêu thương mà người ta ngày càng lạnh giá. Một phần nữa cũng là do xã hội hiện đại quá bận rộn và đòi hỏi con người phải làm việc, làm việc và làm việc mà bỏ quên thời gian để trao nhau hơi ấm của tình thương, để ươm mầm cảm xúc.
Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa càng to, càng nặng thì càn dập tắt được những ngọn lửa của lòng thù hận, ghen ghét, bi ai và nó cũng như một ngọn lửa thổi bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì vậy, điều duy nhất chúng ta có thể làm để cho căn bệnh vô cảm "không còn đất sống" là hãy biết mở cửa trái tim để biết cảm nhận, biết yêu ghét, thương giận và chia sẻ những điều tinh túy đó cho những người xung quanh mình.
"Con người ta không phải là cái đồng hồ và trái tim ta cũng không phải là cái lò xo" - một giáo sư người Anh đã nói như thế. Tóm lại, ta nhận thấy rằng căn bệnh vô cảm đang lan tràn ngày càng rộng lớn và trở nên vô cùng nguy hiểm, biến con người thành một cỗ máy vô tri chỉ biết vận động. Đừng để điều đó xảy ra mà hãy đấu tranh để giành lại phần "người", giành lại "trái tim" mà Thượng Đế, mà tạo hóa đã ban cho chúng ta, đào thải căn bệnh vô tình quái ác ra khỏi xã hội ./.
----------