Khôi phục loa phường là khôi phục sự áp đặt ấu trĩ, thô thiển lên con người
Tác giả : Đoàn Bảo Châu Nguồn: Báo Tiếng Dân Ngày đăng: 2022-07-28
Tôi phản đối việc khôi phục loa phường bởi những lý do sau:
1. Thời đại thông tin, tivi, internet tràn lan, mỗi cái điện thoại chính là một cái đài phát thanh, thu thanh, một cái tivi, một “văn phòng” để tiếp nhận, xử lý, trao đổi thông tin, vậy tại sao lại cần một hệ thống loa phường như mấy chục năm trước?
Thông tin của UBND phường có gì đặc biệt mà người dân nhất định phải nghe? Thông tin ấy khác gì với thông tin đã đưa lên đài, báo, ti-vi hàng ngày?
Thông tin từ phường khác gì với thông tin từ thành phố trong những việc quan trọng như covid-19?
2. Trình độ người làm chương trình ở cấp phường thường hạn chế, tại sao cứ bắt toàn dân phải nghe, những người nghe có giáo sư, tiến sỹ, những người học cao, nếu nghe những thông tin thô sơ do những cán bộ truyền thông cấp phường soạn ra, họ sẽ cảm thấy thế nào?
3. Mỗi người làm việc và nghỉ ngơi với giờ giấc khác nhau, có bác sỹ, y tá trực cả đêm, sáng mới về nhà để ngủ, có những người công nhân làm ca đêm, lấy ngày làm thời gian nghỉ ngơi, vậy tại sao cứ cưỡng bức họ phải thức dậy để nghe loa phường?
Làm vậy là không tôn trọng con người, là quản lý xã hội một cách ấu trĩ, thô thiển, phí tiền thuế của dân.
Vị nào đưa cái “sáng kiến” này làm ơn ra mặt để nhân dân thủ đô được trân trọng “cảm ơn” cái nhỉ? Vấn nạn loa phường là nỗi kinh khiếp của người dân, mãi mới bỏ được, giờ lại ngứa ngáy chân tay, đùng cái lại muốn hoạt động lại là sao?
Hình như tác hại của chứng “hậu Covid” khiến đầu óc con người ta hoạt động không bình thường thì phải.
Mà cấp độ phường thì đừng mang cái trí tuệ nhân tạo AI và Big Data ra làm màu. Nghe nó vớ vẩn và nói cho chính xác thì là thối lắm.
Tôi xin các vị hãy dừng cái ý tưởng kì quặc này lại. Nếu có làm thì hãy làm một cuộc thăm dò tử tế với người dân trước đã. Mà tôi thăm dò trên cái post này luôn.
Bạn nào đồng ý để loa phường hoạt động lại thì viết: Đồng Ý. Bạn nào không đồng ý thì viết: Không.
Xin trân trọng cảm ơn các bạn!
Đoàn Bảo Châu
----------
Hoan hô anh Nguyễn Sĩ Thanh, có loa phường mới tiến nhanh thiên đường
Tác giả : Chu Mộng Long Nguồn: Báo Tiếng Dân Ngày đăng: 2022-07-28
Nghe tin anh Nguyễn Sĩ Thanh khôi phục loa phường cho trái tim đất nước, tôi mừng vui khôn xiết. Cả tuổi thơ của tôi đã ùa về, về với thiên đường xã hội chủ nghĩa.
Thú thực, tôi từng nghiện loa. Hồi đó không phải “loa phường” mà là “loa hợp tác xã”. Loa hợp tác xã phủ đến thôn đến làng.
Làng tôi ở thưa thớt, cho nên, việc cắm cái loa cũng phải ở vị trí ưu tiên. Thường là nhà cán bộ. Nhà tôi cách cái loa đến cả cây số, nên tôi cứ ao ước một ngày kia tôi phấn đấu được làm cán bộ để được gần loa, nghe loa suốt ngày. Nghe giọng thân thương, du dương trầm bỗng của chị phát thanh: “Đây là đài phát thanh tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Nghe giọng hát tân cổ giao duyên ngọt nào đắm thắm, Cô gái tưới đậu:
“Bên đất giồng mình trồng khoai lang.
Bên đất giồng mình trồng dưa gang.
Hỡi cô gánh nước đồng sâu,
còn bao nhiêu gánh nữa để anh qua gánh giùm…
Nghe bọn Mỹ điên xuồng chống phá chủ nghĩa xã hội và giãy chết. Nghe thông báo của hợp tác xã về năng suất lúa, về sự ấm no, hạnh phúc của toàn dân… Nghe thuộc lòng những câu khẩu hiệu:
“Hợp tác xã là nhà, xã viên là chủ”,
“Ông thần ông thánh thì gạt một bên/
Để cho ông đội nhảy lên làm trời…”
Loa thường phát buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều. Có khi phát cả ngày vào lễ tết, chủ nhật. Mỗi khi loa phát ra là tôi, dù đang ăn cơm cũng bưng chén chạy đến ngồi dưới loa để nghe. Ba tôi chửi, ba tôi cho ăn tát, tôi vẫn bất chấp, vừa bưng bát vừa chạy để được nghe cho hết bài tân cổ giao duyên.
Loa là thiên đường của tôi và người dân quê tôi. Ngày mắc loa, bà con kéo đến xem như hội, múa hát cùng với những bài hát trên loa. Sau đó hàng ngày, loa trở thành tiếng nói của đảng, của đất nước, của quê hương và trở thành máu thịt của mỗi người. Đi làm đồng vừa làm vừa nghe loa. Ăn cơm vừa ăn vừa nghe loa. Kể cả ngủ cũng vừa ngủ vừa nghe loa.
Đói, rách thảm thương đến mức ăn bo bo, ỉa ra bo bo, rửa lại nấu ăn tiếp, nhưng vẫn lạc quan yêu đời nhờ loa. Chỉ một ngày cái loa bị hư là cả làng tưởng như cái bãi tha ma. Im ắng, buồn tênh.
Những năm bọn bành trướng Bắc Kinh và Khmer đỏ gây chiến tranh phía Bắc và Tây Nam, loa trở thành niềm cổ vũ cho lòng yêu nước và căm thù giặc. Nhà nhà đào hầm, giao thông hào chuẩn bị cho chiến tranh. Lời kêu gọi của Tổng bí thư trên loa cứ như lời non nước, thiêng liêng thấm vào hồn vào máu thịt với tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Tôi từng nhảy xuống giao thông hào, hô vang khẩu hiệu: “Đả đảo bọn bành trướng Bắc Kinh“, tưởng tượng mình hy sinh và gọi Bác ba lần: “Hồ Chí Minh muôn năm!”. Sống theo loa, chết theo loa!
Khi sống ở thành phố, tôi được tận hưởng loa phường cho đến những năm 2000. Chỗ tôi ở có cái loa chĩa bốn hướng, nhưng tiếc là nhà tôi hơi xa cái loa nên không nghe rõ. Đến khi ngài đại tá quân đội mượn thang nhà tôi leo lên quay cả bốn cái loa lên trời thì… chỉ sau một mùa mưa, loa kêu ẹc ẹc mấy lần rồi tắt hẳn. Tôi mắng ông không yêu nước, ông chửi lại tôi và đe: Tao sẽ đề nghị mang đến cắm ở nhà mày cho mày biết thế nào là yêu nước!
Đấy, chính các đảng viên đã thoái hóa, biến chất, phá chủ nghĩa xã hội bắt đầu từ phá cái loa phường! May mà ông ta không đi tù như tướng Nguyễn Đức Chung.
Những ngày loa phường ở tổ dân phố của tôi hư, tôi buồn như sống ở địa ngục. Khi ấy, chỉ chờ lúc đi đón con, ngồi ở cổng trường, mới được nghe loa phường. Chiếc loa đặt cạnh góc sân trường, mới bốn giờ chiều đã vang lên những bài ca cách mạng: “Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao…”. Vui lắm! Năm giờ, khi con ra khỏi sân trường, tôi hỏi: “Loa phát to thế, làm sao các con học?”. Bé bảo: “Cả trường được nghỉ để nghe loa”. Ra thế, Lượm ơi… Nghe loa có ích hơn nghe cô giáo giảng bài, vì loa đã là giáo dục lòng yêu nước, yêu chủ nghĩa xã hội, yêu Đảng, yêu Bác. Giá như trẻ em, thay vì học cả núi sách vở, hàng ngày cho chúng nghe loa thì vui hơn.
Rõ là từ khi những tên phản động, tự diễn biến đã phá loa, trẻ em nhảy lầu nhiều hơn! Nhiều đảng viên bức xúc cũng nhảy lầu, vì ‘there is no loa’ chia sẻ!
Anh Nguyễn Sỹ Thanh quyết định khôi phục lại loa phường là chính đáng. Không thể biện luận rằng, thời đại tivi, intenet, thời đại 4.0 thì không cần loa phường. Đó là luận điệu thù địch chủ nghĩa xã hội. Không có loa, không có Chủ nghĩa xã hội. Đó là chân lý không ai chối cãi được!
Biện luận đời sống hiện đại không cần loa, thực chất là để che giấu âm mưu diễn biến hòa bình. Bọn thù địch, phản động đã lợi dụng thông tin đa chiều để tuyên truyền những tư tưởng độc hại, chống phá cách mạng.
Loa không phải là tiếng ve sầu hát lên một lần sau mỗi mùa hè đi qua, cũng không phải là thứ hoa nở chóng tàn sau mỗi độ thu sang. Loa đã nâng từng nấc thang giá trị của đời sống xã hội chủ nghĩa và trong tâm hồn của mỗi người Việt Nam. Loa cũng không là thứ âm thanh đa chiều đến ô tạp làm che lấp đi tiếng nói ngọt ngào, trong trẻo của lòng lạc quan yêu đời, tinh thần đấu tranh cách mạng. Loa đã tạo ra thành trì chữ nghĩa, lời ca bảo vệ thành quả cách mạng, bảo vệ chủ nghĩa xã hội, đảng và nhà nước. Dù gần đây, những kẻ âm mưu diễn biến hòa bình đã cố tình dẹp loa để chúng to mồm chống phá, xuyên tạc chủ nghĩa xã hội, nhưng loa vẫn là nốt trầm đặc biệt của cuộc sống. Loa phường sống mãi trong sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội của chúng ta.
Tôi hưởng ứng khôi phục lại loa phường, trước tiên là tại Thủ đô, ‘trái tim của đất nước’. Để tuyên truyền Chủ nghĩa xã hội. Để trấn áp các thế lực thù địch, phản động. Để những người như tôi hồi xuân, về lại với thiên đường đã bị đánh mất.
Và lại dân Hà Nội ngàn năm văn vật, gần đây đã thành… ôn vật, ngày nào cũng chửi nhau, chửi đểu, chửi cay nghiệt, rất cần loa với tiếng hát át tiếng chửi.
Nếu ngân sách hạn hẹp thì ưu tiên gắn loa vào từng nhà cán bộ trước.
‘Hà Nội là trái tim của đất nước’. Trái tim thì phải thao thức ngày đêm để truyền máu cho cả cơ thể đất nước. Không thể để trái tim đất nước ngừng đập!
Chu Mộng Long
----------------