DÂN VIỆT VÀ TÍNH PHẢN PHÚC.
Tác giả : Chu Tất Tiến Nguồn: "vn-net" Google group Ngày đăng: 2022-10-31


Có thể nói từ khi văn minh loài người phát triển với những dụng cụ dùng trong nhà, ngoài đồng, để rồi chinh phục thiên nhiên với những khí cụ ngày càng tiện lợi cho việc chinh phục, con người đã tưởng mình chính là Chủ Của Thiên Nhiên, Chủ Của Trái Đất, nên muốn làm gì thì làm, vừa nghĩ ra một kế hoạch mới có lợi cho mình, là tìm cách thực hiện ngay, bất chấp hậu quả gây thương đau cho một con người khác, môt gia đình khác và ngay cả một Dân Tộc khác, một Quốc Gia khác. Điều quan trọng nhất là những con người có chút sức mạnh hơn người khác, nhiều mưu mô hơn người khác, thường cao ngạo, khô cạn lương tâm, và coi tất cả những con người khác, không phải là Mình, đều ngu dốt hơn mình và cần đến sự chỉ bảo của Mình mới sống sót được. Do đó, họ hành động như một Thượng Đế, cho ai sống thì sống, bắt người nào chết là chết, luật pháp được thốt ra từ miệng họ, không cần ghi chép, vì thế mới có chiến tranh, có tàn phá, giết chóc.
Thực tế cho thấy những kẻ hung tàn, bạo ngược, sống vô luân lý, thì lại không thật thông minh. Trình độ thông minh của họ chỉ đủ để họ lừa gạt Người Ơn của họ, phản bội Chủ Nhân của họ và dối trá người đương thời mà không ai có thể đoán trước. Nhưng nếu so sánh với những người thông minh thật, hiểu biết thật, thì họ chỉ là con đom đóm so với ánh mặt trời. Nhưng rất tiếc, số kẻ thông minh giả, ác độc, phản bội kia lại nhiều gấp ngàn, vạn lần người Hiền, người Tốt và Thông Minh. Do đó, mà từ khi Cain giết em mình là Abel, thì chiến tranh cứ liên tục xẩy ra trên khắp miền thế giới. Quốc Gia nào, Dân Tộc nào cũng chia năm, xẻ bẩy, giết nhau tàn độc, nếu có thể gom lượng máu của những người dân vô tội chết oan mà đổ vào biển cả, thì nhất định cả ngũ đại dương đều đỏ lòm.
Với Dân Tộc Việt Nam, theo truyền thuyết thì từ hơn 4000 năm trước, dưới triều đại Vua Hùng, không có nội chiến, dân chúng sống an bình cho đến khi Triệu Đà từ phương Bắc, âm mưu chiếm lĩnh nước Nam, mới gửi gián điệp Trọng Thủy sang, lấy cảm tình của Công Chúa Mỵ Nương để sau cùng cướp đất nước này làm nô lệ cho mình. Từ đó, đất phương Nam này không còn an bình. Các cuộc chiến tranh khởi nghĩa liên tục diễn ra, và đã bao lần lịch sử ghi nhận tinh thần chiến đấu của Dân Việt, chỉ với chân đất, gậy gộc, tầm vông, mà thắng những đại hùng binh từ phương Bắc tiến xuống phương Nam. Nhưng, chữ “Nhưng” kinh hãi, bên cạnh những Anh Hùng, luôn có những anh Hèn, những tên phản bội làm cho đất nước tang thương. Trong tất cả các triều đại Vua Chúa từ ngàn xưa đến thời hiện đại, luôn có những kẻ phản phúc. Cứ thắng trận xong, là bắt đầu toan tính hại nhau để giành quyền lợi.
Trong phạm vi bài viết ngắn ngủi này, không thể mở lại các trang lịch sử xa xưa, mà nhìn vào thế hệ mà chúng ta đang sống để thấy rằng Tính Phản Phúc vượt trội hơn tất cả Tính Hùng Anh, Lương Thiện. Bài viết này sẽ lược thuật tuần tự từ Miền Bắc xuống Miền Nam những vụ phản bội làm rung chuyển cả đất nước.
Bắt đầu từ miền Bắc. Sau khi Hồ Chí Minh, dựa vào thế lực và sức mạnh của Nga, Tầu và thế giới Cộng Sản, đã đoạt được miền Bắc qua Hiệp Định Geneve 1954, thì các cuộc âm mưu thanh trừng lẫn nhau đã được thực hiện bằng máu, muốn ngập sông Hồng, bất chấp Tình Đồng Chí, vào Sinh ra Tử. Theo nhiều sách tự thuật, ký sự của các Đảng Viên bỏ Đảng, đã được phổ biến trên mạng, thì có rất nhiều nhân vật cao cấp nhất trong Đảng Cộng Sản Việt Nam đã bị các đồng chí phản phúc và xử lý, người viết bài này lấy thông tin từ Internet và tổng hợp lại.
1- Lâm Đức Thụ (1890-1947), tên thật là Nguyễn Công Viễn, Thư Ký Thường Trực Tổng Bộ Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội, là một trong mấy người sáng lập tổ chức Tâm Tâm Xã (1923), Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội (1925), người cùng Hồ Chí Minh bán cụ Phan Bội Châu. Bị Hồ Chí Minh vu cho là chỉ điểm, mật thám, tay sai thực dân đế quốc… để rồi bị dân quân bắn chết vào năm 1947 tại quê hương Vũ Trung, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình mà có lẽ vì bép xép chuyện bán cụ Phan và biết quá nhiều về HCM.
2- Đại Biểu Quốc Hội Dương Bạch Mai (1904-1964), từng du học Pháp, Liên Xô, bị đột tử khi uống ly bia giữa 2 phiên họp Quốc Hội sau khi đọc diễn văn phản đối xã hội kiểu trại lính của Trung Quốc.
3- Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh (1914-1967), Ủy Viên Bộ Chính Trị, Bí Thư Trung Ương Cục Miền Nam, kiêm Chính Ủy Quân Giải Phóng Miền Nam, rạng sáng ngày 6/7/1967 bị ói ra máu chết, đúng vào ngày định trở lại miền Nam lần thứ 2. Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh bút hiệu “Hạ Sĩ Trường Sơn” có con trai út là Nguyễn Chí Vịnh, năm 2010 là Trung Tướng, nguyên Tổng Cục Trưởng Tổng Cục 2, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, từng bị tố cáo về tư cách và những thủ đoạn chụp mũ phe đối lập. Vợ là Nguyễn Thị Cúc, có 4 con, nhưng khi hoạt động trong Nam có vợ thứ và thêm con trai là Nguyễn Hữu Nghĩa, Nghĩa được đưa về thành phố sinh sống, khi lớn đi sĩ quan VNCH, tỵ nạn ở Canada, làm báo Làng Văn. Nguyễn Chí Thanh bị chết thình lình sau khi dùng cơm chia tay với HCM ở Phủ Chủ Tịch về nhà, thì gần sáng ngày 6/7/1967 bị ói ra máu chết. Theo Nguyễn Thanh Hà, con thứ 2 của Nguyễn Chí Thanh, viết bài “Kỷ Niệm Về Cha Tôi” đăng trên báo Thanh Niên, Việt Báo tại VN năm 2007, trong đó có đoạn:
Khi ba từ miền Nam ra, cả nhà được báo trước đứng chờ ba ở cửa – mệ, mẹ, mấy chị em và tất cả mọi người. Chờ mãi không thấy, sau lâu lắm mới thấy ông về, ba bảo: “Ba phải vào thăm và báo cáo tình hình với Bác trước hết, rồi mới về nhà được”. Mấy tháng sau, vào hôm trước khi ông lên đường vào Nam lần thứ 2, cả nhà chờ cơm rất muộn, hỏi ra mới biết, ba được Bác gọi vào ăn cơm chia tay, cơm xong phải đi gặp một vài người bàn nốt công việc. Sau đó không hiểu sao, ông lại quay vào Phủ Chủ Tịch, ngồi dưới nhà sàn, lưu luyến mãi không muốn về. Ông nói với chú Vũ Kỳ: “Tôi đi lần này chắc sẽ hoàn thành việc Bác giao, chỉ băn khoăn một điều là sức khỏe của Bác…”. Không ngờ sáng sớm hôm sau ba mất, không thực hiện được ước mơ của mình là đưa Bác vào Nam thăm đồng bào chiến sĩ…”
Theo cuốn “Giọt Nước Trong Biển Cả”, trang 420, của Hoàng Văn Hoan, thì kẻ nắm rõ âm mưu ám sát này là Trung Tướng Nguyễn Văn Vịnh, sau chỉ bị giáng xuống Thiếu Tướng, không đưa ra công khai vì sợ lột trần tội ác của Lê Duẩn và xấu mặt cả đảng.
4- Đại Sứ Đinh Bá Thi (1921-1978), tên thật là Hồ Đản, nguyên Đại Sứ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam tại Paris, Đại Sứ Cộng Sản Việt Nam tại Liên Hợp Quốc. Sau khi hoạt động tình báo tại Hoa Kỳ bị lộ, thì bị sát hại qua tai nạn xe hơi tại Phan Thiết. Vợ Đinh Bá Thi về Saigon, ngụ ở Phú Nhuận, mở quán cà phê, kín miệng, không dám nói gì về việc chồng chết, sợ bị chết theo.
5- Đại Tướng Chu Văn Tấn (1909-1984), người từng cõng Bác khi còn ở Hang Pắc Bó, nguyên Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng trong Chính Phủ Lâm
Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, đã chết bất đắc kỳ tử vì bị cho là theo phe Hoàng Văn Hoan.
6- Đại Tướng Tham Mưu Trưởng Hoàng Văn Thái (1915-1986), tham dự đội Việt Nam Tuyên Truyền Giải Phóng Quân, là Trung Đội Việt Minh đầu tiên, do tình báo Mỹ OSS nhẩy dù xuống miền Bắc, huấn luyện, là sui gia với Võ Nguyên Giáp. Khi chuẩn bị lên làm Bộ Trưởng Quốc Phòng thay thế Văn Tiến Dũng thì chết đột ngột ngày 2/7/1986. Trước khi chết, Hoàng Văn Thái nói với vợ “Người ta giết tôi.” Có tin là bị Lê Đức Thọ sát hại vì e ngại người khác phe sẽ khui ra nhiều chuyện của Dũng và Thọ.
7- Đại Tướng Lê Trọng Tấn, tên thật là Lê Trọng Tố (1914-1986), Viện Trưởng Học Viện Quân Sự Cao Cấp, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân VN, Tổng tham mưu trưởng Quân Đội Nhân dân Việt Nam, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Phó Tư Lệnh Quân Giải Phóng Miền Nam, chết thình lình ngày 5/12/1986. Có tin bị Lê Đức Thọ sát hại khoảng 5 tháng sau khi sát hại Hoàng Văn Thái.
8- Thượng Tướng Đinh Đức Thiện (1913-1987), người hùng đường mòn Hồ Chí Minh, Chủ Nhiệm Tổng Cục Hậu Cần, Phó Tư Lệnh Chiến Dịch Hồ Chí Minh, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải, tên thật là Phan Đình Dinh, em ruột của Lê Đức Thọ, bị bắn trong lúc đi săn! Thiện là anh của Mai Chí Thọ (tên thật là Phan Đình Đống), 1922-2007, Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ, Đại Tướng Công An. (Ba anh em ruột là: Lê Đức Thọ, Đinh Đức Thiện tức Phan Đình Dinh, Mai Chí Thọ tức Phan Đình Đống).
Khi thấy Lê Đức Thọ tác oai, tác quái, tùy tiện bắt giam nhiều đồng chí cao cấp không cần chứng cứ, không cần xét xử, Đinh Đức Thiện đã nói với anh mình rằng: “Anh không thể làm những việc thất đức như thế được. Anh đừng có làm nhục dòng họ Phan, anh không lo rồi họ đào mả bố chúng ta lên à?” Sau đó, thì bị bắn chết trong lúc đi săn, nhưng nhà cầm quyền nói là tai nạn giao thông! Mộ của Lê Đức Thọ chôn ở nghĩa trang hàng đầu là Mai Dịch ở Hà Nội vẫn bị có người đem phân đến ném nên sau phải đưa về quê ở Nam Định.
9- Thủ Tướng Phạm Hùng (1912-1988), tên thật là Phạm Văn Thiện, tại nhiệm 1987-1988. Chết đột ngột ngày 10/3/1988 tại Sài Gòn, khi đang tại chức. Không ai biết lý do.
10- Trung Tướng Phan Bình (1934-1987), Cục Trưởng Cục Quân Báo, sau khi vừa bị Lê Đức Anh tước mất quyền, bị giết bằng cách bắn vào đầu ngày 13/12/1987 tại Sài Gòn, nhưng nhà cầm quyền cho là tự sát, 1 tháng sau con trai cũng trong quân báo, cũng bị hãm hại sau khi ép vào bệnh viện với lý do “tâm thần”.
11- Thượng Tướng Công An Thi Văn Tám (1948-2008), đặc trách tình báo gián điệp. Tháng 12/2008, sau khi thăng chức từ Trung Tướng lên Thượng Tướng thì mươi ngày sau ông bị chết bất đắc kỳ tử. Trước đó, từ năm 2006 đã có thư của Phạm Gia Khánh, tự xưng là cán bộ trong Tổng Cục An Ninh, tố cáo Thi Văn Tám tham nhũng, đã đưa dự án về cục A35, trị giá nhiều chục tỷ đồng, rồi ông trực tiếp phụ trách. Người tố cáo, có tin là do tranh giành quyền lực, đã gửi thứ tới đích danh Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Lê Hồng Anh.
12- Thượng Tướng Trần Văn Trà, Tư Lệnh Lực Lượng Giải Phóng Miền Nam, hoàn thành Chiến Dịch Hồ Chí Minh, đã chết bất ngờ 20 tháng 4, 1996, 76 tuổi, tại Saigon. Dư luận cho là vì ông viết cuốn sách Mùa Xuân Đại Thắng, kể công trạng của du kích miền Nam, chống lại cuốn Đại Thắng Mùa Xuân do Văn Tiến Dũng viết, lấy hết công trạng cho Hà Nội. Ông chết trong thang máy, 6 ngày sau mới được thông báo.
13- Tổng Tham Mưu Trưởng, Tổng Tham Mưu Phó QĐND cùng cả bộ tham mưu bị nổ máy bay tại Campuchia, cách đây hơn 32 năm (?) nhưng không có lễ tang, thân nhân không được khiếu nại hay tìm hiểu. Dư luận cho rằng nhóm này chống việc nhượng đất và biển cho Trung Cộng, và muốn đánh Trung Cộng khi Nguyễn Tấn Dũng sang Bắc Kinh về là cách chức một loạt 5 ông Tướng Trấn Ải Hà Nội.
Tại miền Nam: Vụ phản phúc đầu tiên xẩy ra là vụ giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Cố Vấn Ngô Đình Nhu, và Ngô Đình Cẩn. Người phản bạn vĩ đại là Tổng Thống John F. Kennedy. Các Tướng trực tiếp phản loạn là Dương Văn Minh, Mai Hữu Xuân, Trần Văn Đôn, Tôn Thất Đính, Lê Văn Kim, Trần Thiện Khiêm, và Đỗ Mậu. Các Tướng liên hệ là Nguyễn Khánh và Nguyễn Văn Thiệu. Các Sĩ Quan phản loạn là Dương Ngọc Lắm, Nguyễn Văn Quan, Dương Hiếu Nghĩa, Phan Hòa Hiệp. Nguyễn Văn Nhung là tên đồ tể, cận vệ của Dương Văn Minh, người đã dùng dao dâm chết Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Cố Vấn Ngô Đình Nhu, sau đó còn xả súng bắn thêm một loạt đạn.
Khi Tổng Thống Hoa Kỳ Kennedy lên ngôi năm 1961, ông ta đã nhiều lần yêu cầu Tổng Thống Diệm cho Mỹ đổ quân vào Việt Nam đánh Cộng Sản nhưng Tổng Thống Diệm liên tiếp bác bỏ yêu cầu này vì cho rằng “nếu để quân Mỹ vào Việt Nam, thì miền Nam Việt Nam mất chính nghĩa dân tộc và sẽ bị thua.” Nhưng Kennedy vẫn một mực cho rằng Quân Đội miền Nam còn non trẻ, không đủ sức đánh lại quân Cộng Sản có Liên Sô và Trung Cộng hỗ trợ, nên muốn quân Đồng Minh đổ vào miền Nam, mà người Mỹ gọi là “Tiền Đồn chống Cộng sản”, để bảo vệ khỏi sự xâm lăng của Cộng Sản. (Theo sách lược “Domino” do Eisenhower đặt ra là nếu miền Nam Việt Nam mất vào tay Cộng Sản thì các quốc gia Đông Nam Á cũng mất luôn như các quân cờ Domina dựng đứng, khi quân đứng đầu ngã, thì toàn bộ ngã theo). Vì thấy Tổng Thống Diệm cương quyết không chấp nhận quân ngoại nhập, Kennedy cử Henry Cabot Lodge, một chuyên viên đảo chánh, làm Đại sứ để thuyết phục Cụ Diệm. Trong một lần họp Quốc Hội Lưỡng Viện, có sự hiện diện của Cabot Lodge, Tổng Thống Diệm nói: “Có một người bạn ở rất xa chúng ta nhưng lại muốn chúng ta phải khuất phục, nghe lời họ, nếu không thì họ cắt viện trợ.” Cabot Lodge giận dữ, bỏ ra về. Lần khác, khi quan tài của 6 quân nhân Mỹ chết trận đầu tiên được chở về Mỹ, Cabot đề nghị Tổng Thống Diệm đến tiễn đưa. Tổng Thống từ chối, nói là sẽ cử đại diện đến chia tay, nhưng thực tế, không một ai đến. Cabot giận dữ, đứng ở phi trường, phê phán Cụ Diệm nặng nề và sau đó báo cáo về Kennedy, ông này đánh điện sang cho Cabot, bật đèn xanh: “Nuôi một con chim mà nó không chịu hót, thì để làm gì?” (What is the use of raising a bird that refuses to sing?) Thế là Cabot ra lệnh cho Lucien Emile "Lou" Conein, trùm tình báo tại Việt Nam, bỏ tiền ra mua Dương Văn Minh và bộ hạ để giết Tổng Thống Diệm. Dương văn Minh vốn là lính Tây, chuyển sang Quân Đội Quốc Gia năm 1954 và được Tổng Thống Diệm cất nhắc lên hàng Tướng. Được tiền và lời hứa của Lou Conein, Minh rủ các Tướng cũng là lính Tây trước đây như Đôn, Đính, Xuân, Khiêm, và Đỗ Mậu (lính khố vàng) tổ chức đảo chánh. Khi đảo chánh xẩy ra ngày 01 tháng 11 năm 1963, các tướng Khánh, Thiệu nhận lời tham gia, nhưng đứng bên ngoài Thủ Đô để nếu đảo chánh thua thì chạy. Điều cần nhấn mạnh là tất cả các Tướng tham gia đảo chánh đều tự mình coi là “con” của “Cụ”, khi gặp Tổng Thống đều xưng “Con” và gọi Tổng Thống bằng “Cụ”, hèn nhất là Đỗ Mậu, người từng làm đơn xin lên Tướng nhưng Tổng Thống không cho, nên để tâm thù. Lỗi lầm lớn nhất của Tổng Thống Diệm, người Công Giáo, vẫn tin là các Tướng phản loạn không thể giết mình, nên tự nộp mình cho quân dữ. Nếu “Cụ” không gọi điện thoại cho mấy tên phản tướng, thì chúng không biết “Cụ” ở đâu!
Sau đảo chánh, bắt đầu giai đoạn tăm tối của miền Nam. Các Tướng lãnh thay phiên nhau phản phúc, lật đổ, đảo chính nhau, khiến miền Nam mất chủ, đặc biệt là phá bỏ kế hoạch Ấp Chiến Lược đã cầm chân Cộng sản từ lâu, để Cộng Sản lợi dụng tràn vào miền Nam như đi chợ.
Vụ phản phúc vĩ đại khác cũng do người Mỹ. Năm 1971, Nixon muốn bỏ miền Nam với thị trường 22 triệu dân, và nhòm tới thị trường Trung Cộng gần 1 tỷ người. Chỉ cần mỗi người Trung Cộng mua một bóng đèn Hoa Kỳ là có 1 tỷ bóng đèn xuất cảng với lợi nhuận vài tỷ đô la, chưa kể các máy móc gia dụng khác đem lại lợi nhuận khổng lồ cho Hoa Kỳ, mà lại không phải đối phó với các phong trào phản chiến trong nước. Nixon cho Kissinger làm con thoi chạy qua Bắc Kinh đàm phán với Mao Trạch Đông để bán miền Nam Việt Nam cho Trung Cộng. Khi đã được Mao nhận lời, Nixon ép Thiệu phải ký vào hiệp định Paris cho phép Cộng Sản miền Bắc được chính thức ở lại miền Nam, trong khi toàn bộ quân Mỹ và Đồng Minh rút đi. Việc phản bội miền Nam được tăng cường bởi sự nuốt lời hứa tiếp tục viện trợ vũ khí thay thế. Quân Đội miền Nam từ đó đánh giặc đơn phương với súng không đạn.
Như thế, năm 1973 là năm khai tử của Miền Nam Việt Nam, Tháng Tư 1975 chỉ là hậu quả.
Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 cũng chứng kiến những phản phúc của một số Tướng lãnh như Tướng Hạnh nằm vùng, Tướng Kỳ sau này về lại Việt Nam, mạ lị toàn bộ chế độ Cộng Hòa để mong được ít tiền môi giới xây dựng sân golf cho lãnh đạo Cộng Sản. (ghi chú của Tạp Chí Dân Văn: việc Phó TT Nguyễn Cao Kỳ bị chết tại Mã Lai là do bọn CS Hà Nội đầu độc, „nhất cử lưỡng tiện“, ông Kỳ chết, bọn csvn khỏi phải trả cho ông Kỳ 50 triệu $US như đã cam kết, làm tới nguyên thủ Quốc Gia mà không hiểu cộng sản, "đánh đu với tinh" thì chết „"bất đắc kỳ tử" không có gì là lạ cả. Gần đây cô ca sĩ Khánh Ly cũng "đánh đu với tinh", may là chúng cho trở lại Hoa Kỳ.)
Đến năm 1990, Mỹ muốn đền bù việc phản phúc năm xưa, cho các cựu tù nhân chính trị sang Mỹ theo diện H.O. Từ đây, lại chứng kiến thêm nhiều vụ phản bội khác của các sĩ quan từ cấp Tá trở xuống. Nhiều người đã làm đơn xin về Việt Nam với lời hứa là ngoan ngoãn tuân phục chỉ thị của Đảng. Một số làm ăn, giao thương với cán bộ Cộng Sản, đi lại giữa Mỹ và Việt Nam hàng tháng. Tại miền Nam California, tính phản phúc thể hiện rõ ràng hơn cả. Cách đây chừng 2 năm, Hoàng Kiều, môt tỷ phú bán máu ở Trung Cộng, một thương gia hoạt động phục vụ Nhà Nước Cộng Sản và được ban thưởng nhiều bằng khen, đột nhiên xuất hiện ở Nam California, tổ chức văn nghệ Tạ Tình 6, để lên sân khấu mạ lị Quân Lực VNCH. Muốn chứng tỏ sự xuất hiện công khai của Cộng Sản ngay tại thủ đô Tị Nạn, Kiều đã búng tay, gọi một cựu Thiếu Úy phi công, một Nghị viên thành phố Westminster, môt nghị viên Garden Grove lên đứng cạnh mình, nghe chửi VNCH mà phải nhe răng cười. Sau đó, với tiền và tôm hùm, Kiều đã thu nhặt được dưới trướng của mình gần như toàn bộ các tổ chức ái hữu Quân Đội VNCH như Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, Tập Thể Cựu Chiến Sĩ, để làm tà lọt cho mình trong các công tác phá hoại cộng đồng như tổ chức “Recall” ba nghị viên thành phố Westminster, tổ chức quậy phá trên mạng các dân cử có lịch sử chống Cộng, và cho một nghị viên thành phố Westminster, môt dân chơi có hạng, tuyên bố: “Thành phố Westminster đã chính thức trở thành Thành Phố Hồ Chí Minh” Sau đó, một nghị viên cũng là Chủ Tịch “dỏm” của cộng đồng Nam California, thu nhặt một nghị viên nữ vào phe mình, nghị viên nữ này từng là con của một Sĩ quan cao cấp trong quân đội miền Nam. Từ khi có Kiều, cộng đồng miền Nam hầu như tan nát với sự quậy phá của các tên sĩ quan phản phúc miền Nam cũ. Chúng đánh phá công trình xây dựng Tượng Đài Tái Chiếm Cổ Thành Quảng Trị cùng bôi lọ, nhục mạ những người chống Cộng, trong khi lơ đi vụ một tên Chủ Tịch cộng đồng đã nhét cờ quốc gia vào túi quần để vào ăn tiệc với Đại Sứ Cộng Sản.
Như thế, tính Phản Phúc hình như đã có trong DNA của một số người Việt Nam. Điều đau lòng là những kẻ Phản Phúc này chỉ chiếm một thiểu số nhưng lại khôn ngoan, lưu manh, mánh lới hơn đại đa số dân Việt, hiền lương, có tín ngưỡng sâu sắc. Những kẻ phản phúc này tuy không có trí thức, nhưng lại giỏi về láu cá vặt hơn những người thông minh mà trung thực khác. Chỉ vì những kẻ phản phúc này mà dân tộc Việt đang trong thời kỳ sa đọa, mất hết danh dự của một đất nước từng hiên ngang, hùng anh trước Biển Đông, từng làm tấm gương soi cho Singapore, Thái Lan, Lào, Cambốt, Indonesia, Phi Luật Tân và ngay cả Nam Hàn.
Dân Việt trong nước, tại các thành phố thì ăn chơi điên cuồng, mất nhân phẩm bên cạnh lớp người bị trị, thấp cổ bé họng bị công an đàn áp, cướp nhà, cướp tự do, còn dân Việt ngoài nước thì chia rẽ, chụp mũ, đấu tố lẫn nhau, hầu như muốn giết nhau cho hả dạ hẹp hòi.
Than ôi! Tuyệt vọng thay cho quê hương Việt Nam!
Chu Tất Tiến.
30 tháng 10 năm 2022
------------
Ý kiến độc giả :

Sở dĩ nhân loại tiến bộ được như hôm nay là nhờ có thiên tai, chiến tranh, tội ác, phản phúc, hoạn nạn và bệnh tật… vì những thứ ấy chính là nhân tố kích thích sự thức tỉnh trong lòng người khiến họ trở nên thông minh hơn để tìm kiếm biện pháp đối phó và khắc phục.
Trong sách The Book of Mormon có ghi rằng : Nếu nguyên tổ của loài người là Adam và Eve không phạm tội để bị đuổi ra khỏi vườn Eden thì loài người có thể chẳng khác gì loài vượn vì họ được nuôi dưởng ở vườn Eden, no đủ như chim trong lồng chẳng cần phải đấu tranh để sống còn và chẳng biết gì ở bên ngoài với trời cao đất rộng và những hiểm nguy, cùng ngang trái của đời sống để rút kinh nghiệm và chín muồi trong khôn ngoan.
Trong kinh Tân Ước, Đức Jesus cũng nói rằng : Con cái của thế gian khôn ngoan hơn con cái của Ánh Sáng, ngụ ý CHÊ những kẻ ỷ y vào quyền năng của Thiên Chúa là KHỜ DẠI không biêt cách đối phó với những ngang trái và mưu mô ở đời.
Vì thế đừng quá hãnh diện mình là kẻ ngay lành và đừng quá sợ kẻ gian manh vì họ có thể là những nguyên nhân "cần thiết" kích thích được trí khôn của kẻ khờ dại giúp kẻ này thoát ra khỏi cái u mê bẩm sinh của mình để chiến đấu và trường tồn.
Chủ trương "thương yêu kẻ thù" của Thiên Chúa Giáo là một lời khuyên tự sát. Chỉ có Đức Jesus là đấng "không thuộc về thế gian" mới dám xúi dại những phàm nhân theo Ngài áp dụng chủ trương "thương yêu kẻ thù" mà thôi, chứ đã là sinh vật chính gốc được Đấng Tạo Hóa tạo dựng ra thì phải có bản năng tự vệ, đánh trả và giết kẻ thù của mình chứ không để bị giết hại.
Phải chăng Đấng Taọ Hóa dựng ra con người là để cho kẻ thù giết hại như đàn nai trưóc miệng hổ báo hay sao ?
Hãy mở trí khôn ra để học những bài học từ bọn phản bội để biết cách đối phó với đời, đừng mãi để cho chúng hiếp đáp và lạm dụng. Nếu đám dân Việt này có tính phản phúc chuyên làm điều ác thì hẳn phải có đám dân Việt kia có tính phản công để diệt bớt loài phản phúc đó. Điều cần thiết là đám dân Việt phản công phải biết học khôn (chứ không ù lì ỷ lại) để có đủ khả năng đánh trả bọn ác kia thôi !!
Một môn đồ của chủ thuyết "yêu thương kẻ thù" sẽ mãi mãi là một con vật ù lì, chờ "bị hy sinh" và khá đoản mệnh, (chẳng hạn như 3 anh em ông Diệm)  phải chăng đó là ý muốn của Đức Jesus ?? Sao lạ vậy kìa !!! Tại sao các môn đồ cúa ngài không được dạy để chiến đấu mà luôn được dạy phải trốn chạy và chờ tiếp viện từ trời, từ các thiên thần từ trời đến ??
Thử hỏi trong hai nhóm người, nhóm này giỏi đấu tranh và được tự do sống thoải mái no đủ không ai bắt nạt được, và nhóm kia yếu hèn, bị bóc lột hiếp đáp phải sống chui rúc trong hang động…, thì nhóm nào sẽ rảnh lòng trí để yêu thương Thương Đế và tạ ơn Ngài ?? Hẳn là đấng Thượng Đế sẽ khen cái nhóm sống tự do thoãi mái có nhiều thì giờ để chiêm ngắm sự vật và ca ngợi Ngài chứ !! Thì cũng giống như Đức Jesus đó thôi, ngài cũng đã khen sự khôn ranh của tên quản gia biết lo xa cho mình, vì nó càng thông minh thì càng làm rạng danh Đấng tạo ra nó chứ !!
JB Trường Sơn
----------