Hôm nay, ngày 2/11/2022 là ngày giỗ thừ 58 của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Xin đốt một nén hương để tưởng nhớ Cụ
Tác giả : Mai Thanh Truyết Ngày đăng: 2022-11-03
Thưa Quý vị,
Hàng năm vào tháng 10 chúng ta sẽ nhận được rất nhiều bài viết trên mạng toàn cầu, trên các diễn đàn, email qua lại…nói về Cố TT Ngô Đình Diệm. Kẻ binh cũng lắm. Người chống cũng nhiều. Tất cả cũng vì cảm tính, chủ quan, định kiến mà quên đi những yếu tố khách quan của lịch sử, sự kiện được diễn dịch theo chiều hướng riêng tư “có định hướng” của người viết.
Bài viết dưới đây nêu ra những dữ kiện, tin tức, và thành quả đạt được ở nền Đệ Nhứt Cộng Hòa từ năm 1955-1963 dưới thời Cố TT Ngô Đình Diệm nhằm một mục tiêu duy nhứt là dùng những thành quả trên để làm đối trọng trong cuộc chiến một mất một còn với CSBV mà thôi.
Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm:
Một Người Con Việt Bị Lãng Quên


Lời nói của Cố TT Ngô Đình Diệm trong buổi lễ khánh thành Đập Đồng Cam ở Tuy Hòa ngày 17/9/1955 như một lời tiên tri cách đây 67 năm.
Thưa Ban tổ chức,
Thưa Quý Quan khách,
Cách đây ba năm cũng tại nơi nầy, nhân ngày tưởng niệm Cố TT Ngô Đình Diệm, chúng tôi đã trình bày một số thành quả của Đệ nhứt Cộng hòa do Cố TT Ngô Đình Diệm lãnh đạo. Trong buổi bình minh của nền dân chủ sơ khởi ở miền Nam, TT đã khơi dậy lý tưởng cứu quốc và kiến quốc của Cụ Phan Chu Trinh như “Khai dân trí – Chấn dân khí – Hậu dân sinh” qua các thành quả dưới đây:
• Xây dựng nền móng giáo dục miền Nam qua ba tiêu chuẩn Dân tộc – Nhân bản – Khai phóng, mở màn cho tiến trình giáo dục tự trị, xóa tan chính sách học thuật cổ điển phong kiến trước kia;
• Về dân sinh TT đã cải tổ chính sách người cày có ruộng bằng cách truất hữu ruộng đất của đại điền chủ và phân phối lại cho nông dân, tạo điều kiện cho thành phần sau nầy sở hữu chủ mảnh đất của chính mình khai thác;
• Thiết lập chương trình ấp chiến lược để hữu hiệu hóa quốc sách chống CSBV và bảo vệ người dân;
• Khởi xướng và xây dựng nền móng dân chủ qua việc ban hành hiến pháp với ba quyền phân lập gồm: Hành pháp – Lập pháp – Tư pháp.
Qua bốn chính sách căn bản trên, Đệ nhứt Cộng hòa đã vững mạnh và phát triển cho đến khi chấm dứt nền Đệ I Cộng hòa ngày 2/11/1963. Đây là một dấu mốc lịch sử sẽ được các nhà sử học trong tương lai phán xét.
Thưa Quý vị,
Cụ Ngô Đình Diệm là một nhân vật quan trọng trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam. Vì vậy, vẫn có một số sử gia coi Cụ là công cụ chống cộng trong tay người Mỹ, một số thì lại coi Cụ là độc tài và gia đình trị, trong khi đó một số sử gia khác coi Cụ là nhà chính trị mang nặng truyền thống phong kiến Việt Nam. Một số nghiên cứu gần đây cho rằng Cụ Ngô Đình Diệm là người tự cho rằng mình đang gánh vác một "Thiên mệnh", ông cũng có các kế hoạch riêng về nền chính trị ở miền Nam Việt Nam. Đầu năm 1963, ông Lý quang Diệu, Thủ Tướng. Singapore thăm VN. đã nói rằng: "20 năm nữa Singapore sẽ có thể bằng VNCH."
Có thể Quý vị chưa biết?
Khi được tin hai anh em Tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm bị thảm sát, tổng thống Đài Loan Tưởng Giới Thạch đã thốt lên: "Cả 100 năm nữa Việt Nam mới có Ngô Đình Diệm thứ hai. Biết đến bao giờ Việt Nam mới sản sinh ra được Ngô Đình Nhu thứ hai ! Ông ta là Khổng Minh của Việt Nam."
Và nhận xét trên đã được chứng minh trong suốt thời gian vừa chống cộng phỉ vừ xây dựng và phát triển miền Nam.
Hôm nay, nhân ngày giỗ Cụ, chúng tôi xin được lần lượt nêu lên vài khía cạnh vẫn còn nằm trong vòng tranh cãi về Cụ, trong đó chúng tôi xin phép được mang đề tựa cho bài tưởng niệm về Cụ hôm nay là “Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm: Một người con Việt bị lãng quên”.
Thưa Quý vị,
Cái chết của TT NĐD tuy kết thúc nền Đệ I CH nhưng dư âm của suốt 9 năm lãnh đạo, một giai đoạn lịch sử đã được khắc ghi và có nhiều tranh cãi về công và tội của người lãnh đạo thời bấy giờ. Hôm nay, sau 58 năm, có thể nói, cuộc lật đổ TT NĐD là một trong những nguyên nhân đưa đến ngày 30/4/1975 cho miền Nam Việt Nam. Cũng có thể nói, sự mất niềm tin vào chủ quyền quốc gia của VNCH và biểu tượng của miền Nam đã bị đánh mất vào ngày 2/11 năm 1963! Điều đó khiến cho TT Nixon khi hồi tưởng lại đã nhận định: “Không giống Hồ, (CTT) Diệm là một người yêu nước chân chính”.
Ngay từ đầu, vào năm 1962, Đại sứ Harryman đại diện của TT Kennedy đã ký thỏa ước Trung Lập Lào tại Vientiane, Cụ đã chống lại quyết định trên vì: “…Từ nay, đường mòn Hồ Chí Minh trở thành một xa lộ cho sự xâm nhập của Hà Nội vào miền Nam”. Có dư luận cho rằng cuộc đấu khẩu giữa NĐ Nhu và Harryman cũng là một nguyên nhân làm chấm dứt Đệ I VNCH qua cuộc đảo chánh ngày 1/11/1963 và cuộc đổ bộ trực tiếp của quân đội Mỹ vào Đà Nẵng năm 1965.
Qua nhận định trên, những mâu thuẫn bắt đầu trong chính sách can thiệp vào miền Nam của Hoa Kỳ đưa đến cái chết của Cụ. Và việc đánh giá lại lịch sử trong giai đọan quyết liệt nầy ở miền Nam đòi hỏi một sự tỉnh táo và khách quan để tránh có những nhận định chủ quan do hàng trăm nhà sử học Tây phương và nhứt là Hoa Kỳ đã lệch lạc phê phán và lên án Đệ I CH qua Cố TT NĐD, nhằm thực hiện chính sách ngăn chận TC bằng cách đổ quân vào miền Nam, làm mất đi tính cách dân tộc tự quyết mà Cụ từng cổ súy.
Nói về Đệ I CH, sẽ còn thiếu nếu chúng ta không nêu lên những khó khắn ban đầu của chế độ. Đó là:
* Vấn đề chống đối kịch liệt của những nhân sự đã từng phục vụ trong các chính phủ trước có khuynh hướng thân Pháp;
* Vấn đề mâu thuẫn giữa các địa phương Bắc Trung Nam.
* Về vấn đề kỳ thị tôn giáo và Bắc Nam trong giai đoạn Đệ I CH có thể nói là một vết nứt dai dẳng nhứt trong suốt 9 năm của Đệ I CH. Xin đan cử thành phần chính phủ thời Đệ I CH dưới đây để chúng ta nhận rõ đâu là sự thật và tự thẩm định: “Việc thành lập Nội Các trong đó có 18 Bộ Trưởng gồm 5 Bộ trưởng là người Công Giáo, 8 Bộ trưởng người Phật Giáo và 5 Bộ trưởng thuộc Khổng Giáo. Trong 38 vị tỉnh trưởng thì có đến 26 vị tỉnh trưởng Phật Giáo chỉ có 12 vị thuộc Công Giáo, còn tướng lãnh thì có 16 tướng lãnh thuộc các tôn giáo khác chỉ có 3 tướng thuộc Công Giáo. Ngay Chánh Văn Phòng của Tổng Thống là ông Võ Văn Hải, người Phật Giáo và Chánh Văn Phòng của Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu là Trung Tá Phạm Thư Đường cũng là người Phật giáo”.
Riêng hôm nay, nhân ngày kỵ thứ 38 của Cụ NĐD, xin đan cử vài thành quả độc đáo khác, nền tảng chánh nhằm un đúc hạ tầng cơ sở trong việc kiến thiết và phát triển quốc gia Việt Nam Cộng Hòa trong 9 năm vừa xây dựng vừa chiến đấu chống cộng sản Bắc Việt:
• Tốc độ tăng trưởng GDP của Việt Nam Cộng hòa, qua 20 năm trung bình đạt 3,9%/năm (bình quân đầu người tăng 0,8% mỗi năm). Thời kỳ Tổng thống Ngô Đình Diệm nắm quyền là giai đoạn kinh tế của Việt Nam Cộng hòa tăng trưởng tương đối nhanh (giai đoạn 1955-1960) và tăng trưởng vừa phải (1960-1963), song vẫn giữ được mức độ lạm phát vừa phải.
• Ngân sách Nhà nước thời gian đầu cân đối thậm chí có thặng dư, song từ năm 1961 trở đi bắt đầu chuyển sang thâm hụt.
• Năm 1955, chính phủ Đệ Nhất Cộng hòa thời Ngô Đình Diệm quyết định thành lập Ngân hàng Quốc gia Việt Nam, Viện Hối đoái, phát hành đơn vị tiền tệ mới thay cho tiền Đông Dương, ấn định tỷ giá hối đoái giữa đồng Việt Nam Cộng hòa và dollar Mỹ là 35:1.
• Năm 1956, Việt Nam Cộng hòa ban hành hiến pháp trong đó có nêu rõ việc thành lập và vai trò của Hội đồng Kinh tế Quốc gia do Phó Tổng thống làm chủ tịch. Cũng năm 1956, Việt Nam Cộng hòa gia nhập Quỹ Tiền tệ Quốc tế.
• Tháng 3 năm 1957, Cụ đọc "Tuyên ngôn của Tổng thống Đệ Nhất Cộng hòa" trong đó có kêu gọi đầu tư của tư nhân trong và ngoài nước, cam kết về những quyền lợi họ và những khuyến khích đầu tư (ưu đãi về thuế thuê mặt bằng sản xuất kinh doanh, thuế lợi tức). Để khuyến khích phát triển doanh nghiệp, chính phủ đã thành lập Trung tâm Khuếch trương Kỹ nghệ để giúp đỡ các doanh nhân lập nghiệp, giúp đỡ các doanh nghiệp về công nghệ và tín dụng, hỗ trợ công nghệ và hướng dẫn đầu tư cho doanh nghiệp.
• Chủ trương của Cụ là "Trong địa hạt kỹ nghệ, nỗ lực trước hết của chúng ta là lập những kỹ nghệ nhẹ, để cung cấp cho thị trường trong xứ, và kỹ nghệ chế biến nông sản" và "nguyên tắc căn bản để phát triển là tiết kiệm ngoại tệ nhờ gia tăng xuất cảng và giảm nhập cảng”. “Ưu tiên trong chương trình kỹ nghệ hóa dành cho việc chế tạo những sản phẩm tiêu thụ thông dụng". Cụ cùng em trai là Ngô Đình Nhu chủ trương phát triển kinh tế - văn hóa - xã hội theo con đường thứ ba là sự kết hợp những ưu điểm của kinh tế kế hoạch và kinh tế thị trường, là sự dung hòa giữa chủ nghĩa tập thể và chủ nghĩa cá nhân. Chính vì thế vai trò của chính phủ trong phát triển kinh tế thể hiện rõ qua việc triển khai kế hoạch kinh tế 5 năm (Việt Nam Cộng hòa gọi là Ngũ niên Kinh tế Kế hoạch do Tổng nha Kế hoạch thiết kế) từ năm 1957 đến năm 1962 (Kế hoạch Ngũ niên I) và từ năm 1962 tới 1966 (Kế hoạch Ngũ niên II).
• Chính phủ Việt Nam Cộng hòa còn thành lập khu khu kỹ nghệ để tạo thuận lợi cho đầu tư vào lĩnh vực chế tạo. Cụ thể, Khu kỹ nghệ Biên Hòa được thành lập vào tháng 5 năm 1963, và Công ty Quốc gia Khuếch trương Khu Kỹ nghệ (SONADEZI - Société nationale du Dévelopment dé zones industrielles) được thành lập vào tháng 12 năm 1963 để quản lý và phát triển các khu công nghiệp, Khu kỹ nghệ Phong Dinh (Cần Thơ ngày nay) được thành lập vào năm 1967, và Khu kỹ nghệ An Hòa - Nông Sơn (Quảng Ngãi) được thành lập từ trước đó. Những chính sách hay chương trình, kế hoạch kể trên vẫn được CS Võ Văn Kiệt duy trì trong suốt thời gian cầm quyền của ông ta.
• Bên cạnh đó, để khuyến khích đầu tư tư nhân, Việt Nam Cộng hòa có các biện pháp hỗ trợ về tín dụng, chẳng hạn như thành lập Quốc gia Doanh Tế Cuộc vào năm 1955 mà sau đó được thay thế bằng Trung tâm Khuếch Trương Kỹ Nghệ vào năm 1958, để hỗ trợ các doanh nghiệp mới, hướng dẫn cho các doanh nghiệp về mặt công nghệ và tài chính, cho doanh nghiệp vay với lãi suất thấp.
• Từ 1957 trở đi nhờ lượng vốn đầu tư tăng vọt bao gồm viện trợ của Mỹ, tiền bồi thường chiến tranh của Nhật, vốn của giới tư sản công thương nghiệp di cư từ miền Bắc nên công nghiệp Việt Nam Cộng hòa phát triển mạnh. Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa tích cực triển khai chiến lược công nghiệp hóa thay thế nhập cảng. Các hàng rào thuế quan và phi thuế quan được dựng lên để bảo hộ một loạt ngành công nghiệp nhẹ. Kết quả phải kể đến nhà máy giấy đầu tiên ở Việt Nam: nhà máy giấy Cogido An Hảo (1961) ở Biên hòa, thỏa mãn 30-40% nhu cầu tiêu thụ giấy tại miền Nam; hai xưởng dệt Vinatexco và Vimytex với năng suất 13,2 triệu mét vải mỗi năm; nhà máy thủy tinh Khánh Hội năng suất 15.000 tấn/năm; hai nhà máy xi măng, một ở Hà Tiên, một ở Thủ Đức với năng suất 540.000 tấn mỗi năm; và đập thủy điện Đa Nhim, hoàn thành năm 1961.
• Quan trọng hơn cả là đứng về việc bang giao quốc tế, uy tín của VNCH đối với thế giới, có hai Viện nghiên ứu khoa học đặt trụ sở tai miền Nam. Đó là: 1- Viện Nghiên cứu Lúa gạo Quốc tế - International Rice Research Institute, đặt trụ sở tại Cần Thơ gồm sứ mạnh chánh là xóa đói giảm nghèo, cải thiện sức khỏe của nông dân và người tiêu dùng lúa gạo, và đảm bảo tính bền vững về môi trường thông qua nghiên cứu hợp tác, đối tác và tăng cường hệ thống nghiên cứu và khuyến nông quốc gia. Ngay sau ngày 30/4/1975, Viện đã dời trụ sở về Manilla. 2- Viện Nghiên cứu và Phát triển Cao su Quốc tế - International Rubber Research and Developoment Institute có trụ sở và các phòng thí nghiệm đặt tại Hớn Quản, cũng đã dời về Kualar Lumpur, Mã Lai ngay sau mất miền Nam.
• Về bang giao quốc tế, cần phải kể là sau khi VNCH được thành lập vào năm 1955 và thay thế quyền lãnh đạo miền Nam của Quốc Gia Việt Nam, Hoa Kỳ và các đồng minh Tây phương tiếp tục công nhận tính chính danh của VNCH. Đến năm 1966, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã thống kê là có 60 quốc gia trên thế giới công nhận chính thể VNCH của Nam Việt Nam. Còn CSBV, ngoài các nước CS, chỉ có Thụy Điển công nhận vào năm 1969 mà thôi.
• Trước tháng 4, 1975, chỉ có VNCH là thành viên của các định chế tài chính quốc tế. Đó là Ngân hàng Thế giới – World Bank-WB, Quỹ Tiền tệ Quốc tế - International Monetary Fund-IMF, và Ngân hàng Phát triển Á Châu - Asian Development Bank-ADB.
• Và các định chế quốc tế khác như: Tổ chức Quốc tế Lao động - International Labour Organization-ILO, Tổ chức Khí tượng Thế giới – World Meteorological Organization-EMO, Hiệp hội Viễn thông Quốc tế - International Telecommunication Union-ITU, Công đoàn Bưu chính Toàn cầu - Universal Postal Union-UPU, Tổ chức Liên hiệp quốc về Giáo dục, Khoa học, và Văn hóa - United Nations Educational, Scientific, and Cultural Organization-UNESCO, và Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế - International Atomic Energy Agency-AEA.
Thưa Quý vị,
Trước khi dứt lời thiết nghĩ cũng cần nêu ra đây về những ngộ nhận về “tính kỳ thị tôn giáo” của Cố TT Ngô Đình Diệm là:
• Cư sĩ Chánh Trí Mai Thọ Truyền, Hội trưởng Hội Phật Học Nam Việt, cho biết trong cuốn “Phật Giáo tại Việt Nam” của ông:”Trong thời gian ông Diệm lên cầm quyền, số chùa tại miền Nam là 2206 ngôi chùa. Khi ông Diệm bị lật đổ, số chùa lên đến 4776 chùa, tức đã tăng 2570;
• Trong cuốn “Our Vietnam Nightmare” của ký giả Marguerite Higgins ghi nhận rằng: “Chính phủ Ngô Đình Diệm đã đóng góp 9 triệu đồng VN để trùng tu và xây cất chùa chiền. Có tất cả 1295 ngôi chùa đã được trùng tu. Riêng chùa Xá Lợi, Tổng Thống đã tặng 2 triệu đồng và sau đó cho sử dụng thêm 7 lần tiền tổ chức giải đua ngựa để xây cất”.
• Về vụ tấn công chùa Xá Lợi ngày 20/8/1963, ý kiến chủ quan của cá nhân chúng tôi là do tính cực đoan và chủ quan của Ông Cố vấn NĐN đã trực tiếp ra lệnh cho Liên đoàn Phòng vệ Phủ Tổng thống tấn công chúa Xá lợi, tiếm quyền Tổng tư lệnh quân đội của TT. Nếu chuyện nầy không xảy ra, không đưa đến cái chết của Quách Thị Trang, có lẽ miền Nam đã có một ngã rẽ khác hơn ngày 30/4/1975?
Thưa Quý vị,
Trong suốt 9 năm của Đệ Nhứt Cộng hòa, chúng ta thấy những thành quả nêu trên dù còn ít ỏi, nhưng cũng đã chứng minh được rằng, trong hoàn cảnh khắc nghiệt của cuộc chiến quốc cộng, và dân tộc vừa trải qua hơn 80 năm dưới ách đô hộ của người Pháp, Việt Nam Cộng Hòa non trẻ vừa mới được thành lập ở miền Nam sau vỹ tuyến 17 qua hiệp định Geneve ngày 20/7/1954 ở Thụy Sĩ, có thể nói Đệ Nhứt CH đã có cố gắng vượt bực để đưa miền Nam lần lần hội nhập vào cộng đồng thế giới. Từ đó, qua những nhận định trên, thiết nghĩ chúng ta có thể kết luận rằng Cố TT NĐD quả thật là một người con Việt bị lãng quên vì những định kiến của một số người mang sẵn chiếc hàm thiết của một con ngựa đã được đóng khung trong chủ quan và trong hận thù cá nhân…
Những suy nghĩ trên đây nhằm mục đích nói lên những lời công đạo cho vị Tổng thống đầu tiên của Việt Nam Cộng Hòa và kính xin dâng lên hương hồn Cố Tổng thống Ngô Đình DIệm nhân Ngày tưởng niệm 2 tháng 11 năm nay, 2021. VÀ cùng chia xẻ bài thơ của Cụ Phan Bội Chấu viết về Cụ Diệm trên báo Tiếng Dân năm 1933 dưới đây:





Xin trích lời của tác giả Phạm Lễ để chấm dứt như sau: “Sau 58 năm, bốn chữ Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn là một văn bản hợp pháp và chính danh cho những người Việt Nam muốn dùng để đòi hỏi tự do, dân chủ ở trong nước cũng như nơi hải ngoại. Nhưng mấy ai nhớ đến ngày Quốc khánh 26 tháng 10 và Tổng Thống Ngô Đình Diệm – Người lãnh đạo, tạo dựng ra VIỆT NAM CỘNG HÒA.</i>
Xin cảm ơn Quý vị đã lắng nghe.
Mai Thanh Truyết
Houston 2/11/2021
-----------
Và dưới đây là những emails hồi đáp về bài viết trên của tác giả Mai Thanh Truyết :

Email của Bằng Phong Đặng Văn Âu

Anh Mai Thanh Truyết thân mến,
Cảm ơn anh đã gửi cho đọc bài viết của anh về Chí sĩ Ngô Đình Diệm.
Tuy tôi chỉ là một quân nhân thuần túy, không phải là người trong giới học thuật kinh điển, nhưng trong đầu óc tôi luôn luôn đặt câu hỏi: "Tại sao đất nước mình bị lâm vào tình cảnh anh em cùng một nhà mà chém giết nhau một cách không thương tiếc như thế này?" Những lúc thi hành phi vụ yểm trợ quân bạn ở dưới đất, nhả ra từng tràng đạn, đầu óc hết sức căng thẳng, nhưng tôi không ngừng đặt câu hỏi trong đầu: "Liệu những tràng đạn mình rải xuống giải vây cho quân bạn, có hòn đạn nào kết liễu đời của một người bà con của mình từ Miền Bắc bị chế độ cộng sản cưỡng bách "Sinh Bắc Tử Nam"? Có vô số câu hỏi thường trực xảy ra trong đầu, mà tôi không thể nào lý giải bằng luận lý bình thường, tôi mới nghĩ đến Luật Nhân Quả.
Dĩ nhiên khi đi tìm Sự Thật để có câu trả lời cho thắc mắc của mình, thế nào tôi cũng bị thiên hạ ném đá vì sẽ đụng chạm vào cảm tính của người đời đã định hình. Đó là vì chẳng ai muốn nghe Sự Thật, nhất là giới trí thức khoa bảng vốn quen thói được người đời trọng vọng!
Bố tôi tuy là một "Médecin Indochinois" (Bác sĩ Đông Dương) chuyên khoa về Y tế, đâu phải là người am tường lịch sử và triết học như cụ Trần trọng Kim hay giáo sư Trần Đức Thảo. Nhưng khi bác sĩ Lê Đình Thám thuyết phục bố tôi tham gia vào đảng cộng sản, thì bố tôi từ chối và đặt câu hỏi: “Chủ nghĩa cộng sản chủ trương vô gia đình - vô tổ quốc - vô tôn giáo”, anh xúi tôi tham gia là nghĩa làm sao? Nếu đảng cộng sản thành công trong việc đánh đuổi Thực dân Pháp xong, dân tộc mình đâu còn gì nữa để phục vụ?" Giá như giáo sư triết học Trần Đức Thảo tự đặt câu hỏi như bố tôi, thì đời nào ông ta rời Paris để về phục vụ Hồ Chí Minh, rồi bị Hồ Chí Minh đẩy lên mạn ngược chăn bò? Còn sử gia Trần Trọng Kim thì từ chối đề nghị của viên Đại sứ Nhật Bản giúp tiêu diệt toàn bộ đảng Cộng sản Đông Dương do Hồ Chí Minh thành lập, vì cụ Kim xem cộng sản với ta là anh em cùng một nhà, có thể giải quyết vấn đề đất nước trong hòa bình. Nếu nhà sử học chỉ cần đặt câu hỏi như bố tôi, thì không bao giờ xem cộng sản với ta là anh em cùng một nhà. Tôi từng tự hỏi tại sao những nhà thông thái như cụ Trần Trọng Kim, như giáo sư Trần Đức Thảo trở nên ngu như thế? Có phải vì họ bị quỷ ám, nên không thấy cộng sản là tai họa cho dân tộc?
Rồi đến năm 1954, gần một triệu người Miền Bắc phải lìa bỏ quê hương vào Miền Nam sinh sống, vì quá đỗi kinh hãi các vụ đấu tố long trời lở đất, cũng không làm cho giới trí thức, khoa bảng của Miền Nam mở mắt là tại sao? Điều gì khiến cho trí thức, tầng lớp lãnh đạo trí tuệ quần chúng, trở nên ngu si, đần độn như thế? Chỉ có câu trả lời duy nhất: “Luật Nhân Quả, do đời cha ăn mặn, khiến đời con bị khát nước”.
Miền Nam được lãnh đạo bởi một người yêu nước, siêng năng làm việc và thanh liêm, đã đưa một đất nước từ hoang tàn đổ nát vì chiến tranh, trở thành Hòn Ngọc Viễn Đông, được cả thế giới ca ngợi, kể cả Đồng Minh Hoa Kỳ. Nhưng từ khi John Kennedy lên làm Tổng thống, thì chính sách hoàn toàn đối nghịch với chủ trương của đảng Cộng Hòa dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Eisenhower. Tổng thống Kennedy dùng Averell Harriman làm cố vấn Ngoại giao là hoàn toàn sai lầm. Thủ tướng Winston Churchill chê Harriman là một nhà Ngoại giao tồi, vì chẳng hiểu gì về cộng sản. Trong Hội nghị Yalta sau Đệ nhị Thế chiến, Harriman hoàn toàn bị Staline đánh lừa, một phần vì cái xu hướng “liberal” của giới trí thức Mỹ đều ngu, không có tầm nhìn về cộng sản giống như Tướng George Patton hay Tướng Douglas MacArthur. Lại thêm, Harriman có bà vợ người Pháp thuộc phe cánh Tổng thống De Gaulle, một tên Thực dân rất thù Mỹ trong Đệ Nhị Thế Chiến, quyết làm cho chính phủ Mỹ thất bại ở Miền Nam giống như Pháp đã thất bại. Kế hoạch trung lập hóa Lào là do bà vợ gốc Pháp xúi giục, tỉ tê, theo mong muốn của De Gaulle. Mỹ có nhiều cách để khiến cho Tổng thống Diệm phải từ chức, giống như ngưng viện trợ tài chánh, viện trợ quân sự thì Tổng thống Diệm sẽ không có tiền trả lương cho lính, cho công chức, không có súng đạn, không có xăng dầu để đánh nhau với Việt Cộng. Đâu cần gì phải bỏ tiền ra thuê bọn tướng lãnh phản bội để giết cả nhà anh em ông Diệm? Hành động tàn ác của Mỹ khiến cho các quốc gia Đồng Minh với Mỹ chẳng còn tin vào vai trò lãnh đạo thế giới Tự Do của Mỹ.
Nếu Miền Nam có mười nhân vật tài ba lỗi lạc như Tổng thống Ngô Đình Diệm, mưu lược như ông Cố vấn Ngô Đình Nhu thì Miền Nam vẫn mất vào tay cộng sản. Bởi vì cán bộ hành chánh thì toàn là những ông Đốc Phủ Sứ do Thực dân Pháp đào tạo. Tướng lãnh cũng do Thực dân Pháp đào tạo, chẳng có ông nào có tinh thần Quốc gia Dân tộc. Tổng thống muốn làm cuộc cách mạng mà không làm được là vì chẳng có ông quan dân sự, quân sự nào muốn hy sinh để bị mất quyền lợi. Phía đảng phái có quá trình Chống Pháp như Đại Việt, Quốc Dân Đảng, lãnh tụ cũng không thấy cộng sản là hiểm họa ghê gớm cho dân tộc, nên mới chia rẽ nhau thành nhiều hệ phái. Sự mất Miền Nam là do sự Ngu Dốt và Phản Bội mà ra!
Là một quân nhân theo đạo Phật, nhưng tôi rất khinh những Phật tử ăn trên ngồi trước trong Chính quyền Ngô Đình Diệm. Bọn sư sãi buộc tội chế độ Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo là một bọn cán bộ Việt Cộng đội lốt Thầy Chùa, hoàn toàn dối trá, bịp bợm, nhưng không có một ông Bộ trưởng Phật giáo nào, không có một ông Tướng Phật giáo nào có cái dũng, cái tinh thần “Vô Úy” của đạo Phật bước ra để nói lên Sự Thật nhằm bảo vệ chế độ. Sau đảo chánh 1963, Miền Nam trở thành loạn Sứ Quân. Hồi bấy giờ, tôi đã nói với anh em trong đơn vị, thế nào Miền Nam cũng mất vào tay Việt Cộng. Vấn đề là không biết chắc vào thời gian nào thì mất nước thôi.
Bọn trí thức Miền Nam đi theo Việt Cộng như Dương Quỳnh Hoa, Ngô Bá Thành, Trương Như Tảng v... v... đều ngu. Phần lớn trí thức có bằng cấp to chỉ để kiếm địa vị, kiếm cơm, còn trí tuệ hoàn toàn coi như vứt đi. Vô cảm, lãnh đạm, thờ ơ trước cái chết của binh lính hàng ngày ngoài chiến trường. Cứ nhìn các cuộc giao tranh giữa ta với Việt Cộng, thấy dân chúng đều chạy về phía Việt Nam Cộng Hòa, thì một người “dân ngu cu đen” cũng hiểu đó là cuộc bỏ phiếu bằng chân, phải biết ngay bên nào có chính nghĩa, bên nào phi nghĩa rồi, đâu cần phải có bằng cấp cao? Sở dĩ Miền Nam thua cộng sản, vì trí thức Miền Nam ngu, kéo theo cả nước đều ngu và phản phúc. Tôi nói lên Sự Thật đó, chắc chắn các nhà trí thức phật lòng, nhưng đó là Sự Thật không thể chối cãi.
Hai nhân vật được Tổng thống Ngô Đình Diệm rất trân trọng là Phó Tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ và Ngoại trưởng Vũ văn Mẫu. Lúc nào Tổng thống Diệm cũng gọi hai vị đó là Ngài. Thế mà cả hai vị đó đều a tòng với Dương văn Minh lật đổ Tổng thống. Bọn làm báo về hùa với bọn Việt Cộng đội lốt Thầy Tu, dùng sự tuyên truyền dối trá, bôi nhọ chế độ Diệm, nhưng chẳng có một nhà trí thức tên tuổi nào có cái dũng để chống lại sự tuyên truyền bẩn thỉu của Việt Cộng, thì làm sao bọn quân nhân chúng tôi không khinh bỉ? Tôi cố tình vơ đũa cả nắm để xem có ông trí thức nào lên tiếng phản kháng, chịu đứng ra lãnh đạo quần chúng với chương trình, kế hoạch hợp lý để trong lòng tôi đỡ coi khinh. Phận nữ nhi như Hai Bà Trưng còn biết “Giận người tham bạo” để đứng lên giành độc lập. Tại sao người trí thức không có cái GIẬN như Hai Bà Trưng?
Anh Truyết trách tôi cứ lặp đi lặp lại luận điệu coi khinh trí thức, thì chẳng thuyết phục được ai. Không! Tôi không tin có vị trí thức nào do đủ bản lĩnh và dũng cảm để đánh thức một dân tộc không biết nhục, chỉ thích hoạt động có tính cách nặng phần trình diễn. Bằng cớ là show diễn của Paris By Night chẳng có gì đặc sắc, mà người ta còn phải mua vé chợ đen để vào xem. Tỷ phú Hoàng Kiều bỏ tiền ra thuê xe buýt chở đi nghe văn nghệ có đãi tôm hùm, đồng bào chen chúc nhau đi, để vào Hội trường nghe Hoàng Kiều xỉ vả, chê bai Quân đội Việt Nam Cộng Hòa tàn tệ, mà chẳng có một nhân vật nào trong Hội trường đứng lên bày tỏ thái độ.
Biết rằng nói ra Sự Thật thì mất lòng. Nhưng vì thấy xu hướng thời đại của một quần chúng có tình trạng như thế, thì mất nòi giống chắc chắn sẽ xảy ra mà đành phải nói thôi. Tôi phải đi đến kết luận: “Một nòi giống vốn thông minh, can trường, nhưng ngày nay trở nên tối dạ và hèn hạ, có bốn nghìn tuổi mà không chịu lớn là vì lời nguyền rủa của oan hồn dân Chàm. Nếu anh Mai Thanh Truyết thấy được một tia sáng nào cực nhỏ đang le lói ở cuối đường hầm, thì cho tôi biết để tôi có một chút lạc quan, anh Truyết nhé!
Băng Đảng Việt Tân mà người Việt ở Hải ngoại không thể triệt hạ được, thì mong gì chống lại mưu toan diệt nòi giống của bọn Việt Cộng nham hiểm, nhiều thủ đoạn ma mảnh và độc ác?
Thăm anh Truyết và chúc anh Truyết bình an trong tâm hồn.
Ngày 3 tháng 11 năm 2022
Bằng Phong Đặng văn Âu.
Telephone: 714 – 276 – 5600.
Tái bút: Tôi vẫn tin vào lời nguyền rủa của dân Chàm: “Ta (dân Chàm) sẽ làm cho cả dân tộc Việt Nam chúng bay trở nên ngu si, đần độn, tàn bạo, điêu ngoa, gian ác, tôn thờ Đạo Quỷ Sứ, khiến cho anh em dòng họ chúng bây đấu tố nhau, chém giết nhau, phản bội nhau, chia rẽ nhau, đố kỵ nhau, người yêu nước bị chà đạp, đứa lưu manh được tôn vinh cho đến khi nào nòi giống chúng bay bị tận diệt như chúng tao thì mới thôi”
---------
Email của "cháu" có "ních nêm" Hideo Kaito
Cảm ơn Bác!
Bài quá hay. Cháu xin chia sẻ cho mọi người cùng đọc, cùng suy nghĩ!
Kính chúc Bác vui khỏe, chờ ngày phục sinh của đất nước,
Cháu
-----------
Email của Bác Đặng văn Âu gởi cháu Hideo Kaito
Anh Hideo Kaito thân.
Món nợ tiền kiếp do các tiền bối gây ra, bây giờ con cháu phải trả thôi. Sách Trời đã định Luật "Gieo gì gặt nấy", không một dân tộc nào, một cá nhân nào nào lách ra khỏi cái luật nghiệt ngã đó được. Trừ phi dân tộc đó, cá nhân đó biết ăn năn, sám hối. Con quỷ cộng sản bị kẻ khuất mặt sử dụng để xé nát dân tộc Việt Nam ta, nhưng cái phía chống lại chủ trương tiêu diệt dân tộc mình cũng bị nát bét như tương hiện nay là dấu hiệu chủng tộc Việt Nam khó lòng tồn tại.
"Đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết". Chưa bao giờ dân tộc Việt Nam chia rẽ như hôm nay. Một con người đạo đức như Tổng thống Ngô Đình Diệm không những bị bọn Việt Cộng quy chụp tội ác mà thôi, ngay cái phía gọi là Chống Cộng cũng đổ tội cho Tổng thống Ngô Đình Diệm chủ trương âm mưu giết Ba Cụt của Hòa Hảo và Tướng Trịnh Minh Thế của Cao Đài.
Ông Hà Thúc Ký lãnh đạo đảng Đại Việt ở Miền Trung đem quân ra Ba Lòng lập Chiến Khu chống lại Tổng thống Diệm, lập Đài Phát Thanh lên án chế độ Ngô Đình Diệm, tổ chức ám sát Tổng thống Ngô Đình Diệm. Nhưng khi ông Hà Thúc Ký bị bắt, Công An không hề đánh đập tra khảo (theo Hồi Ký của ông Ký ghi lại), thì làm sao ông Diệm chủ trương giết người trở về cộng tác với mình? Trận chiến tranh Việt Nam rất phức tạp gồm có Tuyên truyền, tâm lý chiến. tình báo, phản tình báo. Ngay cả việc bác sĩ Phan Quang Đán lên đài phát thanh đọc cáo trạng kết tội Ngô Đình Diệm độc tài, gia đình trị, nhưng sau khi cuộc đảo chánh năm 1960 thất bại, ông Diệm và ông Nhu cũng không trừng trị hay làm nhục bác sĩ Phan Quang Đán, thì ai dám bảo ông Diệm có thủ đoạn tàn ác. Gia đình ông Ngô Đình Diệm bị hạ sát là do sự phản bội của bọn được hưởng ân sủng của chế độ.
Chính bọn Việt Cộng ra tay giết Luật sư Trần văn Văn, Giáo sư Nguyễn văn Bông, nhưng đổ tội cho Tướng Nguyễn Cao Kỳ ra lệnh Tướng Nguyễn Ngọc Loan giết, để gây chia rẽ Bắc Kỳ - Nam Kỳ. Sau năm 1975, các thủ phạm giết Luật sư Trần văn Văn và Giáo sư Nguyễn văn Bông đều công khai thừa nhận mình là đặc công Việt Cộng. Dù Việt Cộng đã nhìn nhận chính chúng nó ra tay giết Luật sư Trần văn Văn và Giáo sư Nguyễn văn Bông, nhưng ngày nay vẫn còn có người cả quyết Tướng Nguyễn Cao Kỳ ra lệnh Tướng Nguyễn Ngọc Loan giết hai nhân vật nổi tiếng của Miền Nam.
Mới đây, tôi đọc thấy một Email của một người nào đó đưa lên Diễn Đàn quả quyết Tiến sĩ Mai Thanh Triết là con ruột của Cụ Mai Thọ Truyền. Nhưng sự thực như tôi biết, Tiến sĩ Mai Thanh Truyết là cháu của Cụ Mai Thọ Truyền, chứ không phải là con ruột.
Tôi không là người bi quan, nhìn đâu cũng thấy Việt Cộng như có người cáo buộc tôi.


Thực sự Việt Cộng không bao giờ từ bỏ việc tiêu diệt nòi giống Việt Nam. Cái quyết tâm "Thà mất nước hơn mất đảng" và "Còn đảng, còn mình" là thật sự, chứ không phải Việt Cộng nói đùa. Những vị dân cử tại Quận Cam trước đây được cử tri người Việt dùng lá phiếu đưa lên, nhưng bây giờ quay mặt, hợp tác với Việt Cộng một cách ngang nhiên, bất chấp sử lên tiếng phản đối của dư luận.
Muốn chống sự xâm nhập quấy phá của Việt Cộng, Hải ngoại cần có sách lược, chính lược và tổ chức chặt chẽ về tình báo và phản gián, nhưng không tài nào lập tổ chức chặt chẽ được vì không thể biết ai là kẻ trung thành với lý tưởng dân tộc, ai là kẻ phản lý tưởng dân tộc. Ngay như ông Thiếu tướng Tư Lệnh Cảnh sát Quốc Gia kiêm Trung Ương Tình Báo VNCH mà cũng khuất thân đi làm tay sai cho băng đảng Việt Tân, thì hết nước nói rồi.
Do Thái bị đày 2000 năm, nhưng họ trở về lập quốc lại được là vì họ tin vào đạo của tổ tiên của họ (Do Thái Giáo). Còn Việt Nam đa số là Đạo Ông Bà và Đạo Phật thì giấc mơ trở về cố quốc giải phóng quê hương khó lòng thực hiện.
Nhắm mắt quên đời
Bởi vì Đạo Ông Bà rất nhạt nhòa, con cháu chỉ cúng giỗ tới hàng Ông Bà là quý lắm rồi. Còn Phật giáo có chủ trương ai làm gì thì mặc họ, chỉ cần ăn chay niệm Phật là đủ. Việt Cộng chỉ mong các Phật tử duy trì cái triết lý sống đó lắm.
Chỉ khi nào có Thế giới Chiến Tranh Thứ III, Cộng sản cũng như Tư Bản đều bị "Mười phần chết bảy còn ba, chết hai còn một, mới ra thái bình" như Cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm đã dạy cho biết mà thôi. Bọn lãnh đạo Việt Cộng đều chết tiệt, thì lúc bấy giờ mới không còn đứa nào làm Thái Thú cho Trung Cộng nữa mà thôi.
Chẳng cần phải là nhà tiên tri, chỉ cần căn cứ trên hiện tượng Thủ đô Người Việt Tị Nạn biến thành Chợ Cá Trần Quốc Toản bốc mùi xú uế, thì cũng có thể đoán biết tương lai nòi giống Việt Nam sẽ đi về đâu. Đừng bao giờ trông mong bọn cầm quyền Việt Cộng quay đầu về với Dân Tộc. Nhiệm vụ của đảng Việt Cộng là tiêu diệt cho bằng hết nền đạo lý của Việt Nam. Người Quốc Gia lẫn người Cộng Sản không biết nhục, chắc chắn nòi giống Việt Nam tiêu vong sẽ xảy ra.
Bằng Phong Đặng văn Âu
----------